KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 62

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:19:14
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác Chung cẩn thận lấy chìa khóa đến, Giang Thu Thu cẩn thận đưa lại cho chị gái.

Trần Ngộ cầm chặt chìa khóa, cắm vào trong ổ khóa, bẻ sang phải, cánh cửa mở ra phát ra tiếng động nặng nề.

Sau lưng lập tức có tiếng bước chân lộn xộn, một già một trẻ đều vội lùi đến

góc rẽ phía hành lang, ngoài cửa chỉ còn mỗi cô.

Trần Ngộ: “…”

Bộ bên trong có thú dữ à? Chuồn nhanh quá vậy.

Trần Ngộ vốn đã chuẩn bị tâm lý ổn thỏa, nhưng lại bị cảnh tượng này lây nhiễm nổi khủng hoảng và lo lắng khiến cô không thể bình tĩnh lại được. Cô đè lên tay nắm cửa, dường như cả người đã mất hết sức lực, cả buổi cũng không động đậy một chút nào.

Có loại cung tên mà khi đã lên dây rồi thì không thể rút lại, nhưng nếu b.ắ.n ra rồi lại không biết sẽ gặp phải chuyện gì, tình hình có thể vượt khỏi tầm kiểm soát bất cứ lúc nào.

Vào lúc này đáng lẽ tôi đã ở phòng vẽ, điều chỉnh trạng thái ổn thoả và bắt đầu vẽ tranh rồi.

Vì sao tôi lại ở chỗ này, rồi tạo ra tình thế khó cả đôi đường cho bản thân mình vậy chứ?

Trần Ngộ phiền lòng đến phát cáu.

Ở góc rẽ, Giang Thu Thu lấy tay che miệng lại, đôi mắt lanh lợi chuyển động: “Bác Chung, cháu nói thế này nhé, nếu có người nhân lúc này dùng chìa khóa mở cửa vào mà không bị anh của cháu mắng, không bị anh ấy đuổi ra ngoài thì người đó chắc chắn là chị Trần Ngộ.”

Bác Chung có hơi nghi ngờ: “Thật không?”

“Bác đừng nói ra.” Giang Thu Thu cảnh cáo nói: “Đây là bí mật của chúng ta.”

Bác Chung lén giật giật gương mặt, còn bí mật nữa chứ.

Cô chủ gọi người tới đây, tất cả người giúp việc đều thấy rồi, chuyện này chắc chắn sẽ bị truyền ra ngoài.

Truyền không tới mười phiên bản thì cũng có tám phiên bản.

“Bác truyền lời xuống, bảo bọn họ im miệng lại hết, không ai được bàn tán gì, lén nói cũng không được.” Giang Thu Thu nói: “Nếu để anh của cháu biết được thì, hừ hừ.”

Bác Chung nhìn thấy gì đó, đứng thẳng người.

Giang Thu Thu nhìn theo, một giây sau lập tức che miệng kêu lên.

Chị đi vào rồi!

Chị ấy vào phòng của anh cô bé rồi!

“Một, hai, ba, bốn, năm.”

Giang Thu Thu thấp giọng đếm đến năm, cửa phòng anh trai cô bé còn hé mở, bên trong không vang lên tiếng quát giận dữ, càng không có tiếng đập đồ đạc. Cô bé đắc ý nghênh cằm lên liếc nhìn bác Chung, nhìn đi, cháu nói có đúng không nào.

Bác Chung bị sốc.

Cậu chủ thật sự trưởng thành rồi…

Ánh sáng trước mắt Trần Ngộ rất mờ, bức màn dày sẫm màu che kín, chặn hết tất cả ánh sáng bên ngoài.

Cô đặt bữa sáng lên trên bàn sách trống rỗng, mượn chút ánh sáng từ cửa chiếu vào để nhìn xung quanh, đúng là kiểu phòng của con trai, tràn đầy sức sống tuổi trẻ đang sục sôi, chỉ là diện tích lớn quá.

Gần như bằng với diện tích cả lầu hai của nhà cô.

Được rồi, không so được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-62.html.]

Hai nơi khác biệt như đất với trời.

Trần Ngộ miễn cưỡng tỉnh táo lại, phát hiện ra trên đất có rất nhiều sách, đống này, chồng nọ đều là tiểu thuyết, có võ hiệp, khoa học viễn tưởng, huyền huyễn, … Có rất nhiều loại, còn có rất nhiều manga.

Mỗi quyển đều có dấu vết được ‘sủng hạnh’ thường xuyên.

Trần Ngộ giật giật khóe miệng, không biết chàng trai này lấy đâu ra thời gian để xem, buổi tối về nhà đều đã trễ vậy rồi.

Không nghi ngờ gì nữa, trong chuyến đi này, chàng trai đã cho cô biết trong im lặng rằng, thời gian thật sự là nước trong đại dương, đảm bảo là thật, chỉ cần vắt

là sẽ có.

Trần Ngộ nhìn sơ qua căn phòng, ấn tượng đầu tiên là trong loạn có trật tự.

Không khí trong phòng nhuốm mùi hương trên người của chủ nhân nó, hoàn toàn không có mùi bụi bặm.

Trần Ngộ tiện tay cầm chiếc chăn màu tro nằm ở bên giường lên, ánh mắt lướt qua bức tường phía bên kia giường, tất cả đều là mô hình nhân vật*.

(*Mô hình nhân vật: “Figure” (mô hình nhân vật) là những mô hình nhỏ được làm chi tiết, thường là mô phỏng các nhân vật trong phim, truyện, game, hoặc các bộ sưu tập. Những figure này thường được làm bằng nhựa, kim loại hoặc các chất liệu khác và được các fan sưu tầm để trang trí hoặc để thể hiện sự yêu thích đối với nhân vật hoặc bộ phim.)

Chúng không được sắp xếp theo thứ tự lớn nhỏ, mà được đặt theo series.

Nhìn rất đồ sộ.

Trong phòng không có dụng cụ vẽ tranh, chắc là có một phòng riêng để đặt những thứ đó.

Trần Ngộ ném chăn lên giường, băng qua đuôi giường và tìm được chàng trai nằm trên sàn nhà phía bên trong giường.

Anh còn đang mặc trên người bộ quần áo ngày hôm qua, áo khoác cũng chưa cởi ra, cứ thế mà cuộn người lại, mặt đối diện với bức màn phủ ở cửa sổ sát đất.

Trần Ngộ bất giác thở phào nhẹ nhõm: “Bữa sáng ở trên bàn.”

Chàng trai không trả lời.

Trần Ngộ biết rõ anh nghe được, bởi vì trước khi cô tiến vào có nói hai câu, một là “Tôi vào đấy”, một câu khác là “Cậu không nói câu nào thì tôi xem như cậu đồng ý”.

Sau hai câu đó, cô lại đợi thêm một hai phút rồi mới mở cửa phòng đi vào.

Trần Ngộ ngồi xổm sau lưng chàng trai: “Ăn chút gì đó trước đi.”

Chàng trai vẫn không nói lời nào.

Ngay khi Trần Ngộ chuẩn bị vươn tay chạm vào vai của anh, anh đã mở miệng

nói: “Đóng cửa lại.”

Âm lượng rất nhỏ, như kẹt lại trong cổ họng.

Trần Ngộ không nghe rõ, cô nghiêng người về phía trước, lại gần tấm lưng dày rộng của chàng trai hơn một chút: “Giang Tùy, cậu nói gì đấy? Nói lại lần nữa đi.”

Vừa dứt lời, cô đã nghe anh nói hai chữ: “Đóng cửa.”

Lúc này Trần Ngộ đã nghe rõ, cô lập tức ngớ ra, mi tâm khẽ nhăn lại, đứng lên rời đi.

Tôi không nên đến đây, là tại tôi bị điên.

Bỗng nhiên ống quần bị giữ chặt, bị ép phải dừng lại cô quay đầu lại.

Chàng trai vẫn quay lưng về phía cô, ngón cái và ngón trỏ nắm lấy một ít vải trên quần của cô, xương ngón tay trắng bệch, mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh.

Anh cứ nắm lấy như thế hồi lâu, nói thêm một câu, giọng nói khàn đục, khàn không chịu nổi.

“Đóng cửa, cậu ở lại.” Anh nói: “Cậu đừng đi.”

Loading...