Đây là lần đầu tiên anh nghe cô gọi tên của mình, đọc từng chữ rõ ràng, giọng trong trẻo lạnh lùng. Cô ghé sát lại, hơi thở của cô như có như không quanh quẩn bên tai anh như có sợi lông chim dính nước lướt qua.
Giang Tùy hơi gượng gạo nghiêng người giữ khoảng cách với cô, tỏ vẻ không có chuyện gì nói: “Cái gì?”
Trần Ngộ khó hiểu: “Vì sao cậu không vẽ mô phỏng hình lập thể?” Giang Tùy ra vẻ ngẫm nghĩ, một lúc lâu sau mới nói hai từ: “Quá xấu.” Trần Ngộ: “……”
Không bao lâu sau, Lưu Kha đến gọi Trần Ngộ, nói là giáo viên đang sửa tranh cho cô ấy.
Trần Ngộ lập tức đi đến phòng vẽ số một.
Giang Tùy tiếp tục làm chi tiết hơn những đường nét trên bánh bao của anh, nét vẽ cực kỳ mềm mại, dường như đang đối đãi với người yêu.
Tạ Tam Tư thấy hai người anh em kia cũng đã đi bèn chép miệng: “Anh Tùy, chúng ta cũng đi xem đi?”
Giang Tùy: “Không đi.”
Tạ Tam Tư: “Thầy Triệu không mấy khi sửa tranh.”
Giang Tùy: “Không có hứng.”
Tạ Tam Tư có hứng, bất kể là ở phòng vẽ nào, người vẽ đẹp luôn nhận được sự yêu thích của giáo viên.
Người vẽ càng đẹp thì giáo viên càng sẵn lòng sửa tranh cho.
Tạ Tam Tư khao khát nói: “Mục tiêu của em là trước khi chính thức thi tuyển thầy Triệu có thể sửa tranh cho em một lần, đến lúc đó em sẽ mang về nhà treo lên tường.”
Giang Tùy khinh thường.
Tạ Tam Tư miệng nhanh hơn não: “Anh Tùy, anh với Trần Ngộ nói thầm gì đấy? Cô ấy bảo anh đi qua, anh đi qua ngay. Anh không nhìn thấy thôi, ánh mắt của hai người bạn kia suýt rơi ra ngoài luôn.”
“Hôm qua anh bảo em đi nhắc cô ấy đừng quên hai cái bánh bao súp, thế buổi sáng anh đã ăn được chưa?”
“Thế nào, ngon không? Cô ấy làm gì mà phải mang bánh bao cho anh thế?” “Lẽ nào bánh bao là tín vật định tình của hai người?”
Miệng cậu ta cứ bô bô liên hồi như nã pháo trúc, một lần hỏi luôn mấy câu. Giang Tùy bỏ bút chì xuống, cười hiền lành ngoắc ngoắc tay với cậu ta. “Tiểu nhân cáo lui.”
Tạ Tam Tư chuồn nhanh như chớp.
Cửa đóng lại “Rầm” một cái, phòng vẽ yên tĩnh lại.
Giang Tùy nhìn bức tranh, ngón tay sờ sờ cằm. Anh mở thùng dụng cụ bên chân, ném bút chì 2b vào bên trong, đổi một cái bút chì 6b vẽ hai nét trên giấy, xoẹt xoẹt sắp xếp đường nét ở mảng tối cho bánh bao.
Vẽ được một lúc, Giang Tùy ra khỏi phòng vẽ, lần theo chỗ rẽ đi lên gác xép trên cầu thang chật hẹp.
Cầu thang làm từ gỗ phủ đầy vết tích của năm tháng, kêu cọt kẹt theo từng bước chân của anh như tiếng thở phì phò run lẩy bẩy của người già.
Trên gác xép có một phòng chiếu phim và một phòng nhỏ, bên trong có một chiếc giường lò xo có thể gấp lại.
Khoá trước còn có người ở, bây giờ thì để không, đợi gia đình tiếp theo đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-6.html.]
Giang Tùy đẩy cửa vào, kéo ghế dựa đến cạnh giường ngồi xuống, đặt chân lên trên giường lò xo trống trải từ từ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không lâu sau, ngoài cửa mơ hồ truyền đến tiếng nói khe khẽ.
Giang Tùy cau mày khó chịu, chửi thầm một tiếng nhưng không mở mắt đứng dậy, lười động đậy.
Âm thanh ngoài kia vẫn liên tục không dứt, cứ như tiếng muỗi vo ve.
Hai từ “Trần Ngộ” nháy mắt xuyên qua cánh cửa lọt vào tai Giang Tùy. Mí mắt anh giật giật, lại nghe thấy tên của mình.
“Tôi cảm thấy cậu ấy vẽ không được tốt.”
“Kém muốn c.h.ế.t luôn. Tôi đến phòng vẽ số ba mười lần thì cả mười lần đều thấy cậu ấy ngồi trong góc vẽ tranh, dáng vẻ thanh cao như rời xa hồng trần thế tục. Vẽ thì cũng chỉ đến thế thôi, căn bản không phải là người có năng khiếu mỹ thuật.”
“Cậu ấy cứ chạy sang phòng vẽ số ba làm gì?”
“Vẽ mệt thì đi dạo tí thôi.”
“Ôi trời, cậu ấy đi trộm ngắm Giang Tùy thì có.”
“Cậu nói linh tinh gì vậy!”
“Nè nè, cậu nói xem, trước đây Giang Tùy đâu có để ý cô ấy, hai ngày nay sao tự dưng……”
“Ai biết cô ấy làm trò gì. Tôi thấy cô ấy thật giả tạo, chịu không nổi.” “Cậu có phát hiện ra không, n.g.ự.c cô ấy bé thật.”
“Khác gì sân bay đâu.”
“Da thì trắng như thế, tóc thì vàng, nhìn đã thấy không khỏe mạnh rồi. Thật sự không hiểu mấy người Lý Dương cứ khen tiên nữ cái gì.”
“Nói đùa thôi mà cậu cũng tin à. Những cái khác thì không nói, cô ấy thấp thật đấy, tôi 1m64 mà cảm giác còn cao hơn cô ấy cả cái đầu, chắc cô ấy chỉ tầm hơn 1m5 tí xíu thôi.”
“Nghe nói là 1m6.”
“Thôi dẹp đi, nói khoác ai mà không biết nói.”
Đằng sau đột nhiên vang lên tiếng mở cửa.
Hai nữ sinh đang ngồi trên cầu thang vừa ăn vừa cười đùa bị dọa nhảy dựng. Hai người bọn họ không hẹn mà cùng quay lại ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt lạnh băng đen như mực, họ chợt lạnh sống lưng.
Giang Tùy thờ ơ tựa vào khung cửa, hai cánh môi mỏng gợi lên một độ cong: “Hai người đẹp này.”
Giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng mà tự nhiên, cực kỳ dễ nghe.
Cùng với gương mặt ưa nhìn đến mức không thật, vô cùng mê hoặc. Hai nữ sinh ngẩn ra nhìn anh chằm chằm.
Từ trong cổ họng Giang Tùy phát ra tiếng cười khẽ, hàng lông mi dày nửa che nửa mắt vén lên, cảm xúc chán ghét lạnh lùng lộ ra.
“Các cậu có thể biến đi được không?”