KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 57

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:18:08
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một ngọn đèn trên gác xếp bật sáng.

Đôi mắt đang nhắm nghiền của Giang Tùy đột nhiên mở ra, sau đó anh đứng bật dậy.

Trần Ngộ ngồi im lặng giữa không gian ầm ĩ trong vài giây, sau đó cô vô thức đưa tay sờ lên mái tóc, từ đỉnh đầu vuốt dọc về phía sau gáy.

Khi ý thức được mình đang làm gì, cô cau mày rồi cong tay móc lên một lọn tóc.

“Làm cái gì mà nhốn nháo hết cả lên thế hả.”

Triệu Thành Phong xách theo một chiếc đèn tích điện lớn đi xuống: “Chưa thấy mất điện bao giờ à?”

Khi thầy ấy đi xuống lầu, bóng tối trong đại sảnh dần bị nuốt chửng, lộ ra một mảng ánh sáng.

Lưu Kha nhìn thấy bạn thân mình đang vuốt tóc, cô ấy hứng thú hỏi: “A Ngộ, đầu cậu bị sao thế?”

Trần Ngộ hơi dừng lại: “Hơi ngứa chút thôi.”

Lưu Kha nói đùa: “Mấy ngày chưa gội rồi phải không?”

Trần Ngộ khẽ mím môi, rũ mắt xuống nhìn ngón tay mình qua ánh đèn của chiếc đèn tích điện, cảm xúc trong mắt vô cùng vi diệu. Trên đầu cô, ở nơi mà chàng trai đã chạm vào, từng sợi tóc đều cảm thấy không được tự nhiên.

Cảm giác ấy rất kỳ lạ.

Giống như là……không ghét, đúng hơn thì là cực kỳ không quen.

Vừa nghĩ đến đây cô đã thấy nó còn kỳ lạ hơn.

Bởi vì Trần Ngộ không thích người khác chạm vào đầu mình.

Trong nhà vệ sinh, Giang Tùy đứng bên bồn rửa tay, thả lỏng quai hàm đang căng chặt, đầu óc hỗn loạn đến mức chỉ vặn vòi nước cũng khiến anh bối rối. Anh hơi khom lưng về phía trước, sau đó liên tục tạt nước vào mặt mình.

Dòng nước lạnh như băng nhanh chóng thấm vào da thịt, thấm vào từng mạch m.á.u rồi đi tới mọi nơi trong cơ thể anh.

Nhiệt độ bên trong cơ thể mới hạ xuống đôi chút.

Sự nông nổi và nhiệt huyết trong thời kỳ trưởng thành vẫn còn vô cùng mạnh mẽ.

Giang Tùy chống hai tay lên bệ đá, hơi thở gấp gáp nặng nề vang vọng, lông mi mắt ẩm ướt khẽ động khiến một giọt nước lắc lư rồi rơi xuống, rơi xuống bồn rửa tay vang lên tiếng ‘Tách’.

Bên trong bồn rửa tay phản chiếu hình ảnh chàng chàng trai đang rung động.

Cô gái cho rằng anh đang lợi dụng lời nói của mình chỉ là giữ lấy đầu cô, chạm vào tóc cô mà không hề biết anh thậm chí còn hôn cô.

Cô cũng không biết, nơi anh thực sự muốn hôn không phải là mái tóc mà là đôi môi.

Anh muốn hôn cô.

Kể từ khi phát hiện ra tâm tư của mình thì ngày nào anh cũng suy nghĩ về điều đó.

Giang Tùy vô thức đưa lưỡi chạm răng, chóp mũi anh như đang cọ vào mái tóc mềm mại thơm ngát của cô.

……

Đệch.

Cả tòa nhà màu trắng đều bị mất điện, cũng không biết lúc nào mới có điện lại và 23 con người không thể cứ chờ trong phòng vẽ tối đen này được.

Triệu Thành Phong yêu cầu các học sinh ra ngoài để vẽ ký họa.

Có thể tùy ý đi bất cứ đâu, chỉ cần sáng mai mang theo hai bức ký họa đến là được.

Có người không thích vẽ ký họa: “Thầy ơi, lỡ như chúng em vừa đi là có điện lại thì sao? Vậy phải làm sao ạ?”

Một số người khác cũng có cùng suy nghĩ nên chỉ thờ ơ nói: “Không thì cứ tan học sớm là được mà ạ.”

Triệu Thành Phong nghiêm mặt: “Vậy thì dứt khoát nghỉ tập huấn luôn đi.”

“……”

“Lúc này tác dụng của điện thoại xuất hiện rồi.”

Ông cụ non Vu Miêu nói: “Nếu chúng ta đều có điện thoại di động và có nhóm của phòng vẽ tranh thì sau khi rời đi mà có điện lại, thầy chỉ cần nhắn tin lên nhóm là chúng ta có thể quay lại rồi.”

Tạ Tam Tư cười lạnh: “Mấy câu này nói ra chẳng khác gì đánh rắm.”

Lý Dương bổ sung thêm: “Còn là rắm thối nữa.”

Vu Miêu giận đến mức đỏ mặt, bèn hung hăng đi tìm em họ đến hỗ trợ trong sự nhốn nháo của mọi người.

“Tiểu Kỳ, em nói gì đó đi!”

Vu Kỳ còn đang suy nghĩ xem chút nữa nên đi đâu vẽ ký họa, cơ bản không hề biết đã xảy ra chuyện gì: “Hả?”

Vu Miêu: “……”

Cậu ấy hận rèn sắt không thành thép, mặt mũi tràn đầy sự tức giận.

“Hahahahaha.” Tạ Tam Tư chống nạnh cười lớn: “Vu Mập, cậu bị ngốc à?”

Vu Miêu lao tới, giả vờ muốn đánh cậu ta.

Tạ Tam Tư còn cường điệu vừa chạy vừa la lên: “Cứu mạng với! Cứu mạng với!

Giang Tùy đi ra từ nhà vệ sinh: “Kêu gào cái gì vậy?”

Tạ Tam Tư xấu tính lao tới: “Anh Tùy, cứu mạng!” Còn chưa chạm vào người cậu ta đã bị xách lên.

“Giữa đàn ông với nhau cũng có khác biệt.” Giang Tùy chán ghét lau lau bàn tay lên quần áo: “Chú ý một chút.”

Tạ Tam Tư: “……”

Vũ Miêu thấy cảnh này thì trong lòng được an ủi đôi chút.

Tạ Tam Tư bị ra rìa rồi, rất tốt rất tốt, để xem về sau cậu ta còn dám ra vẻ nữa không.

Khoảng 9 giờ cửa của phòng vẽ tranh Nguyên Mộc được khóa lại, mọi người giải tán, hoặc đi một mình hoặc đi theo nhóm.

Vu Kỳ hỏi Trần Ngộ định đi đâu.

Trần Ngộ khoác balo lên vai: “Tôi vẫn chưa nghĩ ra.”

Không biết nghĩ gì mà giây tiếp theo cô đột nhiên chỉ tay về phía Lưu Kha: “Tôi đi cùng cậu ấy.”

Vu Kỳ nhìn cô nói: “Vậy à.”

Sau đó cười ôn hòa: “Vậy các cậu chú ý an toàn.” Trần Ngộ nói được.

Vu Kỳ đi được vài bước thì quay đầu: “Giang Tùy có đi cùng cậu không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-57.html.]

Trần Ngộ ngạc nhiên chớp mắt: “Tôi không biết, không chắc nữa, xem cậu ấy đã.”

Câu trả lời này tương đương với câu nói: “Ừ, chúng tôi đi cùng nhau.”

Lúc nói lời này, ánh mắt cô gái lạnh lùng sáng ngời, đầy vẻ bĩnh tĩnh không chút gợn sóng tựa như một dòng suối thanh bình.

Dường như chính cô cũng không nhận ra điều này.

Sắc trời tối đen.

Gió vừa lớn vừa lạnh thổi qua khiến ai nấy đều cảm thấy ớn lạnh.

Vu Kỳ khôi phục tinh thần rồi im lặng thở dài, nếu biết vậy thì lúc Vu Miêu nhắc đến cậu ấy đã chuyển ngay tới Nguyên Mộc rồi.

Bây giờ đã trễ rồi.

Nói đúng ra là do không có duyên phận, hoặc còn tệ hơn nữa.

Khi Tạ Tam Tư tìm được Trần Ngộ thì cô đang nói chuyện với Vu Kỳ. Cậu ta lập tức dựng thẳng tai lên nghe ngóng, chỉ sợ tên kia sẽ quyến rũ chị dâu tương lai của cậu ta.

Cậu ta liếc nhìn anh Tùy đang đứng dưới ánh đèn đường, sao lại có cảm giác anh đang mất hồn mất vía nhỉ?

Có hơi giống cậu ta trong lần đầu ‘Tự xử’ vậy, mất hồn mất vía, còn nửa tỉnh vừa mê.

Tạ Tam Tư không khỏi thở dài một hơi.

Hoặc là nói, trong lúc mất điện ở sảnh lớn, khi tất cả mọi người đang nhốn nháo cả lên thì giữa anh Tùy và Trần Ngộ đã xảy chuyện gì đó?

Đã xảy ra……chuyện gì nhỉ?

Bộ phim ngắn cậu ta đã xem lập tức hiện lên tràn ngập trước mắt, thật xấu hổ quá. Cậu ta nhanh chóng xua chúng đi rồi nhanh chóng quay đầu thì thấy Anh Tùy đang nhìn về một hướng.

Sau đó lại cười như một tên ngốc.

Đứng ở hướng đó chẳng phải là Trần Ngộ đang tuổi mười tám xinh đẹp, Trần cô nương đó sao.

Anh Tùy đổ rồi.

Treo mình trên một cái cây là Trần Ngộ mà từ bỏ cả một cánh rừng rộng lớn.

Tạ Tam Tư ho một tiếng, thấy anh Tùy liếc qua thì cậu ta lại ho, âm thanh càng lúc càng to: “Khụ khụ!”

Giang Tùy từ dưới đèn đường đi tới: “Cậu bị viêm amidan à?”

“……”

Tạ Tam Tư sờ sờ lên cổ mình, trông như một người bệnh khốn khổ, vừa rồi ho lớn vậy thì cổ họng cậu ta có thể ổn được sao?

Giang Tùy duỗi người: “Sao vậy?”

“Vu Kỳ và những người khác hình như đang đi về phía nhà ga.” Tạ Tam Tư nói:

“Là ga xe lửa.”

Giang Tùy thản nhiên nói: “Vẽ ký họa mà phải chạy xa như thế, điên rồi.”

“Em cũng cảm thấy cậu ấy chỉ muốn thể hiện thôi.”

Tạ Tam Tư hưng phấn xoa xoa tay: “Anh Tùy, vậy chúng ta đi đâu để thể hiện?”

Giang Tùy cho cậu ta một ánh mắt, để chính cậu ta tự hiểu.

Tạ Tam Tư hiểu nhưng không đồng ý, nếu cậu ta đi rồi ai sẽ ngăn chặn Lưu Kha chứ?

Chiến lược này không ổn.

Giang Tùy dường như đã nhận ra mánh khóe sau việc đó nên bước đến trước mặt cô gái: “Muốn đi đâu vẽ ký họa, có điểm đến chưa?”

Trần Ngộ hỏi Lưu Kha: “Cậu nghĩ sao?”

Trong phút chốc, Lưu Kha lập tức bị ba ánh mắt b.ắ.n thẳng tới.

Một cái là ánh mắt cầu xin lập đội của Tạ Tam Tư.

Một cái là ánh mắt chờ mong của bạn thân.

Một cái khác là ánh mắt chằm chằm đầy sát khí và áp lực của Giang Tùy, dường như anh đang nói, cậu làm người câm là tốt nhất.

Nhưng hiển nhiên là Lưu Kha không định làm người câm, cô ấy từ tốn nói ra suy nghĩ của mình: “Tiệm sách Tam Duy cũng ổn.”

“Đúng nhỉ, chỗ đó cũng được.”

Tạ Tam Tư giơ tay tán thành mà không cần phải suy nghĩ: “Chỗ đó có tận mấy tầng, rất rộng, đầy cảm giác văn nghệ cổ điển, hơn nữa có người nói là ngoài sách thì ở đó còn có đồ ăn, đồ uống, còn có quần áo và chỗ ngồi nữa.”

“Vẽ mệt rồi còn có thể lên hoặc xuống tầng đi dạo, hoàn hảo.”

Cậu ta ríu rít nói một hồi mới phát hiện ra không có ai để ý tới mình, lập tức trợn mắt: “Thế nào hả các anh chị?”

Giang Tùy quay người rời đi.

Trong tay còn kéo quai ba lô của cô gái.

Trần Ngộ bị một lực mạnh kéo đi, cô lảo đảo: “Sao cậu lại kéo balo của tôi? Buông ra.”

Giang Tùy vẫn không buông tay, tiếp tục lười biếng bước đi: “Không phải muốn đi tiệm sách đó sao? Đi thôi.”

Động tác kéo lại quai ba lô của Trần Ngộ dừng lại: “Cậu cũng đi?”

Giang Tùy liếc cô: “Tôi không thể đi à?”

Trần Ngộ: “Không phải…”

“Không phải thì là gì?” Giang Tùy cúi đầu, mí mắt rủ xuống, thản nhiên nói:

“Có phải cậu vẫn đang trách tôi bắt nạt cậu không?”

“……”

“Nói đi.”

“Cậu buông tay ra trước đã.”

“Cậu nói trước đi.”

“……”

Hai nhóc quỷ ngây thơ trừng mắt nhìn nhau, tiếng nói chuyện dần bị gió đêm thổi tan.

Lưu Kha và Tạ Tam Tư hỗn độn trong gió.

Tôi bị bạn thân lãng quên, nhưng sao lại có cảm giác vừa gả con gái nhỉ?

Tôi bị anh em lãng quên, trong mắt anh chỉ có chị dâu tương lai, kiên cường lên, hoa thơm trái ngọt đã nằm trong tầm tay rồi.

Vui mừng và kích động quay vòng vòng.

Loading...