KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 56

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:18:07
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong thời gian giải lao, Phan Lâm Lâm trượt xuống khỏi chiếc ghế gỗ lim lớn, hoạt bát nhìn xem mọi người vẽ cô ta thành dạng gì.

Nếu vẽ giống thì sẽ hỏi có thể cho cô ta được không.

“Woa.” Phan Lâm Lâm bước tới, cười hì hì nói: “Trần Ngộ, của cậu đẹp quá, cho tôi đi.”

Trần Ngộ thẳng thừng nói không được.

Giang Tùy đã sửa đôi mắt và đường cong hàm dưới trong bức vẽ cho cô, toàn bộ đường nét trở nên mềm mại hơn nhiều, tan học cô muốn luyện cho nét vẽ mềm hơn nên đã cất trong ngăn kéo.

Phan Lâm Lâm không nhịn được cười nói: “Cậu cũng keo kiệt quá đấy.”

“Đi chỗ khác đi.” Tạ Tam Tư đẩy cô ta sang một bên: “Có phải tranh của cậu đâu.”

“Nếu muốn thì nhìn gương rồi tự vẽ đi.”

Phan Lâm Lâm trừng mắt: “Tôi cũng đâu có nói chuyện với cậu! Liên quan gì tới cậu chứ!”

Trong lòng Tạ Tam Tư tự nhủ, đương nhiên là chuyện liên quan tới tôi, cậu đang làm phiền chị dâu tương lai của tôi. Nhưng khi cậu ta định nói chuyện thì đèn trên đỉnh đầu bỗng chớp lên.

“Trong phim, loại tình huống như này thì chính là có quỷ đến đó.”

Một bạn nam tùy ý nói đùa một câu, còn dùng ngữ khí lo lắng khiến các nữ sinh đồng thời bị dọa đến nổi da gà, có người còn nhát gan hét toáng lên.

Trần Ngộ đang bắt đầu vẽ cái mũi, vốn cô không bị dọa sợ, nhưng Thái Tú hét quá to khiến cô khẽ run tay.

Tiếng cười của chàng trai vang lên bên tai cô.

Có lẽ đã bị nén xuống, bóp ra từ trong cổ họng, khiến nó trở nên trầm thấp, hơi khàn.

Trần Ngộ tức giận trừng mắt nhìn anh, Giang Tùy chỉ chỉ: “Bóng đèn hỏng rồi.”

“Hả?”

Trần Ngộ ngẩng đầu lên theo phản xạ có điều kiện, bóng đèn trên tường đã cũ kỹ bám đầy bụi. Cô chớp mắt, ánh đèn lóe lên, ngay sau đó cô nghe thấy một tiếng “bùm” vang dội.

Một tia lửa phát ra từ trong bóng đèn rồi vụt tắt.

Trong sảnh lớn trở nên nhốn nháo, các chàng trai còn cố ý đồng loạt reo hò.

“Oa oa oa!!!”

“Mất điện rồi, đệch đệch đệch!”

“Tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời!”

Vì xung quanh đều chìm trong bóng tối, tầm nhìn bị hạn chế nên mọi thứ loạn thành một mớ hỗn độn.

“Ai đụng vào tôi vậy?”

“Xin lỗi, xin lỗi… Ôi trời, làm gì vậy, ai giẫm lên chân tôi thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-56.html.]

“Đừng có đi loạn lên được không, phiền c.h.ế.t đi được.”

“Tôi vội đi tè, cho qua cho qua!”

“Các đồng chí, tôi có một tin buồn muốn báo cho các cậu, cả tòa nhà đều tối om, cả tòa nhà, cả tòa nhà, cho nên… có lẽ đêm nay chúng ta không vẽ được nữa rồi.”

“Đúng là xui thật đấy.”

Trần Ngộ dùng chân mò mẫm một lúc mới đặt được bảng vẽ lên đùi.

“Chị à, bảng vẽ của cậu đang đặt trên chân tôi.”

“……”

Trần Ngộ đưa tay ra, nhưng không chạm được vào bảng vẽ mà lại chạm được một thứ ấm áp.

Trên đầu vang lên âm thanh rên rỉ: “Chị à, đó là tay tôi.”

Trần Ngộ lập tức buông tay, nhất thời có hơi lúng túng, buột miệng nói: “Cậu đặt tay vào tay tôi làm gì?”

Còn có ý trách cứ nữa.

Không hề có chút ý thức mình đang nói ngang.

Mặt Giang Tùy hơi co giật, gọi cậu là chị thì cậu thật sự coi mình là chị à.

Đầu gối anh đã áp vào đầu gối của cô, khi nhận ra cô muốn đứng lên, anh vô thức mở đầu gối ra rồi quặp lấy chân cô.

Trần Ngộ mặc quần jean, vải vóc là kiểu mùa thu, không mỏng cũng không dày nhưng vẫn có thể mơ hồ cảm nhận được cơ bắp săn chắc trên chân chàng trai. Cô hít một hơi, giây tiếp theo lập tức muốn rút chân ra.

“Đừng động.” Giang Tùy nói nhỏ chỉ đủ cho cô nghe được: “Phòng vẽ có một cái đèn lớn ở trên gác xép, Lão Triệu đi lấy rồi.”

Giọng nói của anh càng thấp và mơ hồ hơn: “Bạn Tiểu Trần, đêm nay không có trăng.”

Trần Ngộ nghĩ, cho nên?

“Sảnh lớn rất tối.” Giang Tùy cố ý dừng lại: “Chính là thời điểm thích hợp để làm chuyện xấu.”

Nửa câu sau, anh dùng giọng mũi để nói, đặt trong tình huống lúc này rất có cảm giác quỷ dị.

Trần Ngộ vô thức căng thẳng hơn: “Cái gì?”

“Con gái rất dễ bị lợi dụng.”

Giang Tùy chính xác chạm vào đầu cô gái, bàn tay từ đầu cô di chuyển xuống giữ chắc sau gáy cô, kéo cô tới chỗ anh.

Trong bóng tối khi cô không nhìn thấy anh, anh khẽ nhắm mắt lại và từ từ cúi đầu xuống hôn lên làn tóc mềm mại của cô.

“Giống như thế này.”

Loading...