Triệu Thành Phong thật sự rất quý trọng nhân tài, học sinh mới tới khiến thầy ấy vô cùng hài lòng, sự vui sướng hiện cả trên mặt.
Cứ mở miệng là lại Tiểu Vu này Tiểu Vu nọ.
Vu Mập cũng trở thành cầu nối giữa em họ và các nữ sinh khác, một người làm quan cả họ được nhờ.
Lần đầu tiên trong phòng vẽ vẫn rất náo nhiệt dù đêm đã khuya.
Vu Kỳ đang ở sảnh lớn sửa tranh cho một bạn nữ, xung quay vây kín người.
Trần Ngộ và Lưu Kha cũng ở gần đó.
Nhưng không bao lâu sau, Trần Ngộ đã lập tức lùi ra, không phải vì cô không muốn xem nữa, mà là có một ánh mắt mà cô không có cách nào lờ đi được.
Cô đi đến trước một cái giá vẻ, ngón trỏ và ngõ giữa gập lại rồi gõ nhẹ lên tấm bảng vẽ mấy lần.
Chàng trai ngồi trên ghế ngẩng đầu, trên lông mày có những nếp nhăn rõ ràng, đôi mắt đen thẳm nặng nề, tựa như ngày đông tăm tối không có ánh sáng mặt trời, vô cùng lạnh lẽo.
“Làm gì?” Giọng nói của anh nghe như đang cố đè nén gì đó.
“Câu này phải là tôi hỏi cậu mới đúng.” Trần Ngộ nói: “Đã muộn thế này rồi, cậu cũng không vẽ tranh thì sao không về nhà đi?”
Giang Tùy nheo mắt: “Ai nói tôi không vẽ tranh?”
Trần Ngộ nghẹn lời, cô nhận ra rồi, tâm trạng vị này đang không tốt nên mới bày ra vẻ mặt như cả thế giới đang thiếu nợ anh, cô im lặng suy nghĩ một chút: “Là vì chuyện Vu Kỳ đến phòng vẽ à?”
Một khi đã bắt đầu thì câu nói tiếp theo của Trần Ngộ trở nên dễ dàng hơn nhiều, cô nhìn chàng trai toàn thân đều là mùi khói thuốc, dùng hết sự kiên nhẫn của mình nói: “Cảm thấy cậu ấy cướp đi những người từng yêu thích cậu?”
“……”
Sắc mặt Giang Tùy đã tái đi một nửa: “Mẹ nó ai quan tâm chuyện đó chứ.”
Sự kiên nhẫn của Trần Ngộ vẫn còn, chưa hề biến mất, cô vừa không hiểu sao mình có thể kiên nhẫn tới vậy vừa hỏi anh: “Vậy thì vì cái gì?”
“Cảm thấy cậu ấy có tài năng hội họa hơn cậu?”
Trần Ngộ suy nghĩ một chút, khi cô đang muốn nói ra quan điểm của mình thì lại cho rằng không đúng.
Ít nhất thì theo quan điểm cá nhân, cô cảm thấy chuyện không phải như vậy.
Những lời của Trần Ngộ mới đến khóe môi đã bị chàng trai cướp lời hỏi một vấn đề không liên quan.
“Thích tranh của cậu ấy à?”
Trần Ngộ đón nhận ánh mắt đầy áp bức của chàng trai, bình tĩnh đáp: “Vẽ rất đẹp.”
“Cho nên” Giang Tùy nhìn chằm chằm cô: “Cậu thích à?”
Lông mày thanh tú của Trần Ngộ hơi nhướng lên: “Không hẳn là rất thích.”
Giang Tùy sững sờ một lúc, hạ mắt xuống nhìn cây bút chì đang di chuyển giữa các ngón tay, sau khi im lặng hồi lâu, lúc mở miệng thì giọng nói có chút khàn khàn: “Cậu nói cậu ta vẽ tốt.”
Trần Ngộ nhất thời bị đoản mạch não.
“Đúng là vẽ tốt mà, thầy Triệu cũng nói là không có chỗ nào cần sửa, còn yêu cầu cậu ấy dán bức vẽ tượng thạch cao lên tường phòng vẽ làm mẫu nữa.”
Giang Tùy nghe ra sự công nhận trong lời nói của cô gái, nửa khuôn mặt còn lại cũng tái đi, anh giễu cợt lên tiếng: “Cảm thấy vẽ tốt, nhưng lại không thích, cậu đang đùa ông đây à?”
Sự kiên nhẫn của Trần Ngộ đã bị chọc thủng, đang nhanh chóng biến mất.
Trong đầu tên này chứa cái gì vậy? Toàn bộ đều là đá hoa cương à? Nói cả nửa ngày rồi mà sao càng nói lại càng bế tắc.
Không thể giao tiếp một cách bình thường được đúng không?
Trần Ngộ bình ổn lại cảm xúc từng chút một, mím môi, lạnh nhạt nói: “Tùy cậu, muốn nghĩ thế nào thì nghĩ đi.”
Động tác xoay bút của Giang Tùy khựng lại, tầm mắt nhanh chóng liếc cô gái, được lắm, anh bị Bé Tóc Vàng đá đi rồi. Thả lỏng bả vai, anh chán nản nhếch môi: “Cáu kỉnh cái gì, tôi không hiểu thì cậu giải thích một chút không được sao?”
Nói xong anh còn thở dài, trong giọng nói còn có mấy phần buồn phiền và ấm ức.
Trần Ngộ trợn mắt nhìn trần nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-52.html.]
Cô có đang bắt nạt trẻ con không nhỉ? Rốt cuộc cái cảm giác tội lỗi này từ đâu ra vậy?
Được rồi, đều là lỗi của tôi hết.
Trần Ngộ nhíu chặt lông mày, hít sâu một hơi: “Vẽ tốt và yêu thích đâu có tương đương với nhau đâu.”
“Ví dụ đi, tôi đi mua sách tham khảo ở nhà sách, những cuốn đó đều là do những giáo viên mỹ thuật xuất bản, vẽ rất tốt đúng không?”
“Nhưng cuối cùng tôi vẫn lựa chọn phong cách hội họa mà mình thích.”
Trần Ngộ dừng lại một giây, kết luận: “Không phải cứ vẽ tốt thì tôi đều thích.”
Giang Tùy nhìn cô hồi lâu, sau đó cúi đầu gãi gãi tóc sau ót, rồi lại mở to mắt nhìn cô không nói gì.
Cũng không biết là có nghe hiểu hay không.
–
Đúng lúc Trần Ngộ muốn bỏ cuộc thì chàng trai mở miệng: “Lúc nào đi.”
Ánh mắt Trần Ngộ lộ ra vẻ mơ màng.
Giang Tùy ném bút chì vào hộp dụng cụ: “Đi về nhà.”
“Đợi chút nữa đi. “Trần Ngộ nói: “Tôi đợi Tiểu Kha nữa.”
Giang Tùy nhíu mày: “Nhà hai cậu ở cạnh nhau?”
Trần Ngộ lắc đầu: “Không phải cạnh nhau, nhưng cũng không xa lắm.”
Giang Tùy nghe vậy thì chân mày nhíu càng chặt hơn: “Không xa lắm là bao xa?”
“Thôi bỏ đi.”
Anh lẩm bẩm: “Tuần sau nói tiếp.”
Nói xong anh lập tức đứng dậy, lần mò kéo khóa chiếc balo màu đen rồi nhét mp3 vào túi: “Tôi đi đây.”
Trần Ngộ đi về phía Vu Kỳ, muốn quan sát một lúc nhưng tóc trên đầu vai bị kéo lại, kèm theo giọng nói trầm thấp của chàng trai: “Trần Ngộ.”
Trong khoảnh khắc đó, phản ứng đầu tiên của Trần Ngộ không phải là bảo anh buông tay ra, cũng không phải thấy da đầu đau mà là ngạc nhiên.
Trước đây không phải là Bé Tóc Vàng thì cũng là bạn Tiểu Trần, cách gọi này hình như là lần đầu tiên.
Lần đầu tiên anh gọi tên cô.
Trời đất đảo lộn rồi ư?
Trần Ngộ khó hiểu nhìn ra màn đêm tối đen như mực ngoài cửa sổ.
Chàng trai phía trên hỏi cô: “Ngày mai thi, sẽ chia lại phòng vẽ, cậu có thể ở lại nhỉ?”
Trần Ngộ không hiểu lắm: “Ừ.”
“Chắc chắn không?”
Trần Ngộ đưa ra một đáp án chắc chắn: “Nếu không có gì ngoài ý muốn xảy ra.”
Giang Tùy im lặng suy nghĩ nửa ngày, lúc mở miệng lần nữa thì giọng nói đã khôi phục vẻ uể oải vốn có: “Tôi nhớ lần trước lúc chia lại phòng vẽ, cậu đã nói với tôi là, đến phòng vẽ số một đi, chúng ta cùng nhau vẽ.”
Nhịp tim của Trần Ngộ tăng nhanh không thể khống chế.
Nhanh đến mức cô không có chút đề phòng nào, chỉ đành giơ tay chịu trói, trong nhất thời không thể hiểu được cảm xúc trong lòng mình, suy nghĩ cũng đứt đoạn.
“Làm sao……”
Giang Tùy hơi cúi người đứng sau lưng cô, khều một lọn tóc của cô rồi quấn hai ba vòng trên đầu ngón tay, yết hầu khẽ động: “Tôi nghĩ kỹ rồi.”
“Vậy thì chúng ta cùng vẽ đi.” Anh nói.