KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 50

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:12:26
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Tùy dựa lưng lên bậu cửa sổ: “Chuyện vừa nãy cậu không bị dọa chứ?”

Trần Ngộ nói không có gì phải sợ cả.

Giang Tùy bật ra một tiếng cười từ cổ họng, nói dối mà không đỏ mặt.

Lúc đó cô nhóc nghe thấy tiếng động lớn thì cả người đều rung lên, đứng dậy thì đã thấy người nằm dưới đất, cây bút chì trong tay cũng rơi xuống đất.

Giang Tùy Tùy xoa xoa ngón tay nói rằng, tôi khá nhàn rỗi, có thời gian chú ý đến những sự kiện thế này.

“Nhìn mà xem tâm lý quan trọng đến mức nào, không điều chỉnh tốt thì xong đời.”

Giang Tùy chế nhạo hai tiếng, tầm mắt anh lơ đãng lướt qua bụi bay lơ lửng trong không trung, dừng lại trên hàng lông mi mảnh mai của cô gái: “Thực ra ấy, về phương diện hội họa, nếu không muốn đạt đến đỉnh cao thì chỉ cần nắm vững các mẹo là được.”

“Về phần những mẹo đó thì sau này lão Triệu sẽ dạy, luyện tập nhiều là sẽ biết.”

Trần Ngộ không nói tiếng nào.

Giang Tùy bỗng nhiên đến gần cô, giọng nói trầm thấp của anh lướt qua vành tai cô: “Hối hận rồi à?”

Trần Ngộ không có phản ứng gì: “Hối hận cái gì?”

“Hối hận vì đã học Mỹ Thuật.” Giang Tùy nhìn chằm chằm cô: “Nếu không không học thì giờ này cậu đang ngồi trong phòng học, mỗi ngày tay cũng sẽ không dính nhiều bụi bút chì, dù có cọ rửa thế nào thì lâu ngày vẫn sẽ lưu lại một ít, như kiểu đã ăn sâu vào da ấy, quần áo giày dép cũng bẩn.”

“Quan trọng nhất chính là với thành tích học tập của mình thì cậu cũng sẽ không phải vất vả như bây giờ.”

Lúc này Trần Ngộ mới bắt kịp suy nghĩ của anh, bình tĩnh nói: “Tôi vất vả sao?”

Giang Tùy vẫn nhìn cô ở khoảng cách gần, trong mắt anh là khuôn mặt gầy gò được phủ một lớp lông tơ, trắng nõn gần như trong suốt, có thể nhìn thấy những mạch m.á.u màu xanh lam dưới da.

“Cậu soi gương đi, tuần này mặt cậu đã gầy đi rồi, trũng xuống, như cải trắng nhỏ trên cánh đồng vàng úa.”

Khóe miệng Trần Ngộ co giật, cô uống một hơi hết nắp nước sôi để nguội: “Trại tập huấn nào mà không có áp lực lớn chứ, không thể có chuyện không làm mà đòi có ăn được.”

Giang Tùy bỗng nhiên im lặng.

Hai người họ gần nhau đến vậy, chỉ còn một hai tấc nữa thôi là đầu mũi sẽ chạm nhau, hai người họ nói chuyện cũng đã hơn hai phút nhưng cô gái này không có chút xấu hổ nào, dấu hiệu mất tự nhiên cũng không có.

Ngay cả cáo già như anh cũng đã cảm thấy tai mình bỏng rát, toàn thân căng thẳng và hơi thở nặng nề hơn.

Giang Tùy đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống cô gái một hồi, sau đó đưa tay về phía cây hoa xấu hổ, dùng lực mạnh lên tất cả lá cây màu xanh nhanh chóng cụp lại.

Anh “Chậc” một tiếng, buộc miệng thốt ra một câu không hề ăn nhập với chủ đề: “Đến cây hoa xấu hổ còn nữ tính hơn cậu.”

Nói xong anh bỏ đi, bóng lưng hình như còn mang theo chút tức giận.

Trần Ngộ vẻ mặt khó hiểu.

Ngay giây sau cô đã thấy chàng trai nổi giận với người khác, gầm gừ nóng nảy, lửa giận tăng vọt.

Trong lúc đó anh còn nghiêng đầu về phía cô, trừng mắt nhìn cô một cái.

Trần Ngộ rất cạn lời.

Cậu tức giận như thế làm gì, tôi bắt nạt cậu à, còn trừng tôi.

Tâm trạng của Trần Ngộ bỗng trở nên tệ hơn, cô lạnh mặt cầm bình giữ nhiệt và quay lại vẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-50.html.]

Sau ngày hôm đó, Trương Phương Phương vẫn tiếp tục vẽ như thường lệ, tiếng xì xào bàn tán vẫn không ngừng vang lên.

Ở đâu có người thì ở đó có thị phi.

Phòng vẽ là một xã hội thu nhỏ với đủ loại kiểu người, đủ loại suy nghĩ.

Khi vẽ tượng thạch cao sắp kết thúc thì có một nam sinh đến phòng vẽ.

Mọi người đều có cảm giác như nghe danh đã lâu.

Bởi vì người tới không ai khác chính là Vu Kỳ – người em họ của Vu Dương đã khoe khoang suốt khoảng thời gian này.

Cả phòng vẽ bùng nổ.

Các cô gái đều tập trung lại “Đẹp trai quá”, “Cậu ấy cười với tôi kìa.”, “Cũng cười với tôi”, “Giọng nghe hay quá”, “Cười lên thật dịu dàng ấm áp”, ngập tràn hơi thở thanh xuân.

Phía các nam sinh lại là diễn biến khác.

“Đệch, dựa vào đâu mà trực tiếp vào phòng vẽ số một? Lão Triệu còn có thể

thiên vị rõ ràng hơn nữa không?”

“Lão Triệu chỉ là trân trọng tài năng thôi, đừng có quên người ta là người tài của phòng vẽ Lưu Vân đấy.”

“Vậy sao không ở lại phòng vẽ Lưu Vân, còn chuyển qua Nguyên Mộc làm quái gì?”

“Người ta là người tài mà, chắc chắn là sẽ không làm những chuyện bình thường, phàm nhân như chúng ta không hiểu được đâu.”

“Nhìn vẻ mặt của Vu Mập kìa, em trai cậu ấy giỏi giang thì liên quan gì đến cậu ấy, cũng không biết lên mặt thế làm gì.”

“Nói gì thì người ta cũng đã đến rồi, tranh vị trí số một với Lưu Kha, tranh người yêu với anh Tuỳ, một mũi tên b.ắ.n hai con chim, có trò hay để xem rồi.”

“Này, anh Tùy đâu?”

“Vừa nãy còn ở đây mà, đi đâu rồi nhỉ?”

“Không biết, đừng hỏi nữa, đừng có rảnh rỗi sinh nông nỗi.”

Anh Tùy của bọn họ vào phòng vệ sinh hút thuốc rồi.

Tạ Tam Tư cẩn thận hỏi: “Anh Tùy, anh vẫn ổn chứ?”

Giang Tùy trước lạ sau quen mà nhả khói, lông mày tràn đầy tức giận: “Có gì nói mau.”

Tạ Tam Tư nuốt nước bọt báo cáo tình hình: “Phòng vẽ nhỏ của chúng ta có thể chứa được sáu bảy cái giá vẽ, phòng vẽ số một hiện đã đầy rồi.”

“Lão Triệu bảo thằng kia đi tới chỗ Trần Ngộ, là chỗ sâu nhất bên trong.”

Cậu ta dừng lại vài giây rồi dũng cảm lên tiếng: “Nói, nói cách khác thì họ đang ngồi cùng nhau.”

Trong phòng vệ sinh là sự im lặng c.h.ế.t chóc.

Giang Tùy cúi đầu, một từ cũng không nói mà chỉ im lặng hút từng hơi thuốc, trước mặt đầy khỏi, vẻ mặt âm trầm không rõ.

Tạ Tam Tư nghĩ lại, cậu ta bỗng cảm thấy sống lưng lạnh buốt, đưa hai tay ra sau lưng gãi gãi, thận trọng hỏi: “Anh Tùy, hiện tại anh có ổn không đấy?”

Giang Tùy gảy tàn thuốc lá, nheo mắt cười: “Ổn chứ.” Rất ổn.

Hút hết điếu thuốc, Giang Tùy đi thẳng tới phòng vẽ số một.

Loading...