Vết bỏng của Giang Tùy được xử lý kịp thời nên chỉ hơi đỏ chứ không xuất hiện vết phồng rộp, nhưng tâm trạng của anh thì không tốt.
Chiên củ sen nhồi thịt xong thì anh tàn tật rồi.
Trần Ngộ gắp một miếng củ sen trong mẻ đầu tiên lên cắn thử.
Giang Tùy híp mắt, tầm mắt rơi trên người cô gái: “Thế nào?”
Trần Ngộ nhai nhai rồi nuốt xuống: “Không tệ.”
Tâm trạng Giang Tùy khá lên đôi chút: “Tối đa một trăm điểm thì món củ sen của tôi được bao nhiêu điểm?”
“Nhất định phải đánh giá chính xác như vậy à?” Trần Ngộ nói: “Hà cớ gì.”
Khuôn mặt Giang Tùy có chút co giật.
Đôi khi cô gái này có thể siết c.h.ế.t người khác chỉ bằng lời nói.
–
Lúc Trần Ngộ ăn xong miếng củ sen nhồi thịt thì Giang Tùy đã ngủ thiếp đi.
“……”
Mệt đến thế à? Chiên củ sen là công việc tốn sức vậy à?
Trần Ngộ buông đũa đi tới, cúi mắt nhìn chàng trai trên ghế, phát hiện dưới mi mắt anh còn có quầng thâm xanh đen.
“Bạn Tiểu Trần.”
Chẳng biết chàng trai đã tỉnh dậy từ bao giờ, mắt còn chưa mở nhưng giọng nói trầm khàn đã phát ra từ cổ họng, thấp giọng trêu đùa: “Bố mẹ cậu không nói với cậu rằng không thể tùy tiện nhìn chằm chằm một chàng trai à?”
Trần Ngộ không để ý đến câu nói này: “Mấy giờ rồi?”
Giang Tùy nhắm mắt lại: “Tự xem đi.”
Nói xong câu đó anh lại im lặng khoảng ba đến năm giây, sau đó có một mùi hương hoa cỏ nhẹ nhàng thoang thoảng phả vào mặt, thật dễ chịu và thơm mát.
Giang Tùy không nhìn được chớp chớp mi, đập vào mắt anh là cần cổ trắng như tuyết của cô.
Cô cúi xuống gần hai tay anh đang đặt trên bụng, xem đồng hồ trên cổ tay anh, mái tóc dài ngang vai buông xuống, vai lưng nhỏ gầy tinh tế.
Tay áo xắn lên đến khuỷu tay, cổ tay hướng lên trên theo lực đạo.
Giang Tùy ngắm nhìn khuôn mặt lành lạnh gần trong tầm tay, yết hầu khó khăn trượt lên trượt xuống như bị rỉ sét, có hơi khô khan: “Cậu……”
Trần Ngộ nhướng mày.
Giang Tùy sửng sốt một lát, sắc mặt thay đổi, đưa tay nắm lấy một nắm tóc lơ lửng trên không của cô rồi cười nói: “Cậu thật sự không nhuộm tóc à?”
Trần Ngộ cố gắng kéo tóc lại nhưng không được: “Buông tay.”
“Giận gì chứ, tôi chưa thấy ai tóc vàng bẩm sinh cả.” Giang Tùy ngây thơ cười.
Ngoài phòng bếp, ba lớn một nhỏ đang chen lấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-47.html.]
“Đệch, làm gì đấy làm gì đấy?”
“Tóc thì có gì thú vị chứ, muốn chơi thì cứ chơi đi…….”
“Đừng có cợt nhã, Thu Thu còn ở đây đấy.”
“Không sao đâu, không cần để ý đến em.”
“……”
“Lên đi! Lên đi! Đệch, sao anh Tùy vẫn chưa lên? Thiệt tình, đang nghĩ cái vậy?”
“Lên lên lên!.”
“Hôn cô ấy! Nhanh hôn cô ấy đi!”
“…….”
Chỉ dựa vào dáng vẻ kích động như thế này, nếu không biết thì sẽ tưởng là họ đang xem một trận bóng.
Mấy người chỉ hận rèn sắt không thành thép, ngoại trừ đứa nhỏ ra thì ba người còn lại đều nóng lòng muốn tự mình xông lên.
Tạ Tam Tư nghĩ đến một chuyện: “Kim Nguyên, Phong Thuận, các cậu nói xem Trần Ngộ và hotgirl Liễu Vân ở trường chúng ta ai đẹp hơn?”
Trương Kim Nguyên: “Tôi nhớ có một bài viết trên diễn đàn, là bỏ phiếu cho hotgirl của các trường cấp ba, thì số phiếu của Trần Ngộ không cao bằng cô ấy.”
Tạ Tam Tư: “Dựa vào cái gì chứ?”
Vương Nhất Phàm: “Dựa vào người ta vừa mềm mại vừa dễ thương.”
Tạ Tam Tư: “Trần Ngộ cũng mềm mại cũng dễ thương mà.”
Trương Kim Nguyên và Vương Nhất Phàm đều nhìn cậu ta, đùa đấy à?
Tạ Tam Tư nghĩ đến dáng vẻ không có chút cảm xúc nào của Trần Ngộ thì cũng không nói được câu nào nữa.
Bạn nhỏ Giang Thu Thu có ý kiến phản đối, bênh vực người của mình.
“Các anh thật nhàm chán, mây với sương gì chứ, người anh trai em thích chẳng phải chính là đẹp nhất tốt nhất à.”
Một giọng nói vang lên từ phòng bếp: “Mấy cậu ở đây làm gì vậy?”
Ba lớn một nhỏ đang đứng ở cửa lập tức tách ra, bất động, tầm mắt đảo quanh.
“À, anh Tùy, bọn em đến hỏi khi nào thì ăn cơm, không còn sớm nữa.”
“Phải đó, là hỏi về bữa ăn.”
“Anh, em đói sắp c.h.ế.t rồi.”
“Đúng đúng đúng, bọn em đều rất đói……”
Tạ Tam Tư vừa nói vừa ợ lên một tiếng rõ to.
“…….”