Sau một hồi trầm ngâm, Triệu Thành Phong chỉ ra một số vấn đề trong bức tranh của Lý Kỳ, vẻ mặt nghiêm nghị rời đi.
Lý Kỳ cắn môi ngồi một lát rồi lấy bảng vẽ xuống, xé đi bức tranh trên đó.
Người của phòng vẽ số một thấy cô ấy như vậy cũng không có vẻ ngạc nhiên, khi Lý Kỳ vui vẻ thì cái gì cũng có thể cho mượn, có thể trêu chọc, nhưng cô ấy có lòng tự trọng rất cao, rất mạnh mẽ.
Bất cứ khi nào lão Triệu nói rằng tranh của cô ấy có gì đó không ổn, cô ấy sẽ xé nó xuống và đặt lên một tờ giấy khác.
Những người ở phòng vẽ khác đều đã nghe nói đến nhưng chưa từng được nhìn thấy, lần này may mắn được nhìn thấy cô ấy xé bản phác thảo, nên biểu cảm rất đa dạng.
Một chàng trai đùa rằng: “Người đẹp ơi, cậu xé cái gì thế, đưa cho tôi để tôi khỏi phải vẽ nữa.”
“Đúng đấy, lần sau đừng xé nữa, chúng tôi cần.”
Giữa âm thanh la ó, có một bạn nữ phàn nàn: “Giấy vẽ cũng là tiền, tẩy đi vẽ lại là được, sao phải xé, giận dỗi gì chứ.”
Lý Kỳ đỏ mặt đặt bảng vẽ xuống rồi đi vào nhà vệ sinh.
Thái Tú kề tai nói nhỏ với Lưu Kha rằng nếu cô ấy là Lý Kỳ thì cô ấy sẽ c.h.ế.t vì xấu hổ mất.
Lưu Kha: “Vẽ xong rồi à?”
Thái Tú: “Chưa.”
Lưu Kha: “Vậy cậu còn không vẽ đi, đến nói với tớ chuyện này làm gì?”
Thái Tú lúng túng quay về chỗ ngồi.
Tiếng ồn trong sảnh lớn lại vang lên.
Vẻ mặt Lưu Kha không tốt: “A Ngộ, tớ không thích ra ngoài vẽ vật thực, quá nhiều chuyện, chút động tĩnh nhỏ thôi cũng có thể bị đẩy lên cao trào.”
Trần Ngộ không trả lời.
Lưu Kha dùng cùi chỏ chạm vào cô: “Sao cậu ngây ra thế?”
Trần Ngộ tự nhủ: “Tớ đang suy nghĩ việc vẽ tổng thể, thế nào là tổng thể.”
Lưu Kha ngẫm nghĩ: “Cùng vẽ đi đã.”
Trần Ngộ và Lưu Kha thảo luận một hồi, cô đi đến góc phía Tây của tượng thạch cao, đứng phía sau chàng trai.
Giang Tùy đang gọt bút chì, tai đeo tai nghe, âm lượng còn bật rất lớn.
Tạ Tam Tư liếc nhìn Trần Ngộ, rồi lại liếc liếc những người xung quanh đang hóng chuyện, không nhịn được mà khâm phục.
Chị tôi thật tuyệt vời.
Dưới tình thế các tin đồn nhảm được lan truyền một cách dễ dàng thế này mà chị vẫn có thể bình tĩnh như thế, không sợ hãi không trốn tránh.
Đúng là người làm chuyện lớn.
Giang Tùy bị bài hát thu hút đến mức vẫn không hề nhận ra.
Tạ Tam Tư mạnh dạn tháo một bên tai nghe của anh ra: “Anh Tùy.”
Ra hiệu cho anh nhìn về phía sau rồi cậu ta cũng ôm bảng vẽ đi chỗ khác.
Giang Tùy có chút mất kiên nhẫn quay đầu lại, nhìn thấy Bé Tóc Vàng liền giật mình: “Cậu ở đây làm gì vậy?”
Trần Ngộ không để ý tới những ánh mắt xung quanh: “Tôi có một câu hỏi muốn hỏi cậu.”
Giang Tùy thu lại lưỡi d.a.o lam nói: “Hỏi đi.”
–
Trần Ngộ hỏi về kỹ thuật vẽ tổng thể, hi vọng được nghe từ Giang Tùy một lời giải thích khác với Lưu Kha.
“Ví dụ nhé, có một ngày cậu mô phỏng một bức tranh, vẽ rất tốt, mặc dù còn chưa vẽ xong toàn bộ nhưng cảm giác tổng thể đã xuất hiện.”
Giang Tùy chầm chậm nói: “Tại sao?”
Trần Ngộ chớp chớp hàng mi dài, ánh mắt trong veo mà nghiêm túc nhìn cậu:
“Cậu nói đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-44.html.]
Giang Tùy bỗng cảm thấy cô gái như vậy lại có chút ngoan ngoãn, cũng không phải là giả vờ, anh nhìn cô một lúc rồi nói: “Bởi vì một bức tranh tổng thể thì dù có dừng bút lúc nào nó cũng đều là một bức tranh hoàn chỉnh.”
Đôi mắt Trần Ngộ hơi trừng lên, dường như đang suy nghĩ.
“Nhóm các cậu đều là vẽ hình khối lập phương trước rồi mới đến hình khối chữ nhật, nếu như dừng lại ở giữa thì bức vẽ vẫn chưa hoàn chỉnh, nên cách vẽ đó không có tính tổng thể.”
Giang Tùy phủi phủi bụi bút chì dính trên quần: “Chỉ có dựa vào cảm giác tổng thể để xuống tay, vẽ tổng thể trước rồi chăm chút vào từng đồ vật mới có thể gọi là vẽ tổng thể.”
Trần Ngộ suy nghĩ một lúc rồi quay người rời đi.
Giang Tùy giơ một chân, ngăn cô lại: “Dùng xong thì bỏ à?”
Trần Ngộ vừa định nói chuyện thì bên ngoài lại có tiếng gõ cửa, Phan Lâm Lâm đang chán nản cùng mọi người tám chuyện liền chạy ra mở cửa.
Là anh chàng răng khểnh điển trai ở quán net tối hôm đó.
Phan Lâm Lâm nặn ra một nụ cười chào hỏi rồi quay đầu lại tiếp tục tám chuyện để g.i.ế.c thời gian.
Trương Kim Nguyên đẩy cánh cửa đang hé mở vào tường, bước vào rồi vẫy vẫy tay, nở nụ cười rạng rỡ: “Hi.”
Các chàng trai không quan tâm, còn các cô gái thì đều nhìn qua.
Trương Kim Nguyên quét mắt qua cả sảnh lớn đông đúc, nhìn thấy gì đó nên hai mắt liền phát sáng lên, nhanh chóng bước về phía mục tiêu của mình.
“Bạn học, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
“Xin chào.” Trần Ngộ nói xong liền quay lại tiếp tục vẽ.
Trương Kim Nguyên vô cùng thất vọng, cậu ta liền tìm một cái ghế trống chen vào cạnh anh Tùy, lảm nhảm như một cô vợ đang giận dỗi: “Sao lại chỉ có một câu hai chữ, quá lạnh lùng.”
Giang Tùy liếc cậu ta một cái: “Chẳng phải cậu nói bắt đầu từ tuần này, học sinh ngoại trú cũng phải học hai tiết tự học buổi tối à?”
“Trải qua một buổi tối, cả cơ thể và tinh thần mong manh của em đều khó chịu vô cùng, sếp cho phép em ở nhà ôn tập, chỉ cần duy trì top ba toàn khóa là được.”
Trương Kim Nguyên nghiêm túc nói: “Đêm tối dài đằng đẵng không có việc gì làm nên em chạy tới xem anh vẽ, hun đúc chút cảm giác nghệ thuật.”
Giang Tùy: “…….”
Ha.
Ánh mắt Trương Kim Nguyên dán chặt vào bóng dáng mảnh khảnh ở góc đối diện sảnh: “Anh Tùy, em có thể qua đó được không?”
Giang Tùy chậm rãi nói: “Đi đi.”
Trương Kim Nguyên vừa nhấc m.ô.n.g lên khỏi ghế thì lại nghe anh nói tiếp: “Đi để bị cọc nước đá chọc đầy mặt.”
Giang Tùy nhướn mi nói: “Cô nhóc kia lúc đang vẽ thì ghét nhất là có người khác ở bên cạnh.”
“Không phải chứ” Trương Kim Nguyên nói: “Tam Tư nói có người không thích người khác đứng bên cạnh lúc đang vẽ tranh, cảm thấy không thể vẽ tiếp được, còn Trần Ngộ thì không có vấn đề gì, người khác nói chuyện với cô ấy cũng không sao.”
Tạ Tam Tư đang ôm bảng vẽ quay người lại: “……”
Đệch cái thằng Trương Kim Nguyên, mẹ nhà cậu dám bán đứng tôi!
Chẳng phải đã đồng ý là sẽ không khai ra tôi à? Hừ.
Không ngoài dự đoán Tạ Tam Tư đã nhận được một ánh mắt lạnh lẽo từ anh Tùy, da đầu cậu ta tê dại, biến đúng không, em hiểu mà.
–
Trương Kim Nguyên không để ý đến Tạ Tam Tư, chỉ nhìn thấy người đẹp đang nói chuyện với cô gái tóc dài, trên mặt đều là nét cười, lúm đồng tiền tình cờ hướng về phía cậu ta, cậu ta liền oa lên một tiếng như thể lần đầu tiên nhìn thấy thế giới, hạ giọng hỏi: “Anh Tùy, rốt cuộc là anh có theo đuổi không đấy?”
Sắc mặt Giang Tùy tối sầm: “Theo đuổi mẹ cậu.”
“Anh Tùy đừng ngại, người trưởng thành cả rồi, cứ thoải mái nói ra thôi.”
Trương Kim Nguyên duỗi ngón trỏ gãi cằm: “Trên đời này gái thì nhiều, nhưng gái ngoan thì không nhiều đâu, anh không theo đuổi thì để em theo đuổi.”
Cậu ta dậm dậm chân, không biết sống c.h.ế.t mà cười: “Tùy Ngộ Nhi An đúng là có duyên phận, cũng lãng mạn. Nhưng mà á, em có răng khểnh, cô ấy có lúm đồng tiền, bọn em cũng là một cặp trời sinh.”
Giang Tùy đang gọt bút chì, sức lực bỗng nhiên tăng lên, chỉ với một nhát d.a.o mà phần lớn ruột chì đã bị cắt đứt.
【Tác giả có lời muốn nói】
Anh Tùy: Người đâu, mang kìm lại đây để tôi nhổ răng khểnh cho Tiểu Trương.