Giang Tùy bỏ chỗ mứt đan bì còn lại vào miệng, kéo giấy gói trong suốt bên ngoài xuống.
“Sao vẫn chưa ra?”
Tạ Tam Tư thở dài, lão ca Tuỳ của em, một phút trước anh hỏi em rồi mà.
Nếu anh lo lắng như thế thì sao anh không vào cùng đi?
“Em đi xem thử.”
Tạ Tam Tư chạy đến đầu hẻm, tựa đầu lên tường, mơ hồ nghe được điều gì đó, biểu cảm trên mặt đầy màu sắc cực kỳ sống động, “Ồ” một tiếng rồi chạy lại báo tin.
Giang Tùy nghe xong hai mắt phát sáng lên, không có tâm trạng ăn mứt đan bì nữa, sải bước về phía con hẻm thì ngay lập tức đối diện với cô gái, anh bình tĩnh quét mắt một lượt.
Mắt không đỏ, trên mặt không có dấu vết cọ xát hay vết xước, tay không có vết cào, mọi thứ vẫn bình thường.
Trần Ngộ kỳ quái hỏi: “Cậu vào làm gì vậy?”
Giang Tùy không trả lời mà hỏi: “Có làm lớn chuyện không?”
Trần Ngộ giật mình, bĩu môi: “Cũng không có gì to tát đâu, phòng vẽ Nguyên Mộc chia thành phòng vẽ số một hai ba và bốn. Vị trí ngồi được điều chỉnh theo thành tích chẳng phải chỉ là để kích thích ý chí của mọi người thôi sao.”
“Cạnh tranh công bằng, dựa vào thực lực để nói chuyện là triết lý giảng dạy của thầy Triệu.”
Tạ Tam Tư đi tới nói: “Trương Phương Phương học vẽ đã lâu, từ lớp 11 rồi, những gì vẽ bây giờ cô ta đều đã được học, chỉ là dựa theo lời giảng của thầy Triệu để củng cố nền tảng thôi.”
Trần Ngộ còn chưa kịp nói gì thì Giang Tùy đã nổ súng: “Vu Mập còn là học sinh học lại đấy, thời gian còn lâu hơn nữa, cậu nhìn thử mấy cái họa tiết hình chim mà cậu ấy vẽ chưa?”
“Trương Phương Phương không giống vậy.” Tạ Tam Tư nói: “Những người từng ở phòng vẽ số một đều thực sự có bản lĩnh.”
Giang Tùy liếc nhìn cô gái đang im lặng bên cạnh, cau mày nhìn Tạ Tam Tư:
“Vậy sao?”
Tạ Tam Tư vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm: “Đúng mà, em từng thấy cô ta vẽ, bố cục đường nét rất tốt nhưng tâm lý chưa ổn định, cảm thấy từ bố cục đường nét đến vẽ lập thể bản thân đều biết rồi nên không cần thiết phải lãng phí thời gian nữa, cứ luôn hỏi khi nào thì có thể vẽ chân dung và bột màu. Nếu cô ta nghiêm túc……”
Vẻ mặt Giang Tùy vô cảm: “Thì sao?”
Tạ Tam Tư cuối cùng cũng đã nhận ra, cậu ta rùng mình một cái, nhanh chóng làm động tác kéo khóa trên miệng rồi rút lui.
–
Giang Tùy tiến lên đứng trước mặt cô gái, hơi khom người nhìn cô, đầu ngón tay xoa xoa vài cái, giọng nói dịu dàng đến nỗi chính anh cũng không hề nhận ra: “Không sao đâu, đừng sợ.”
Trần Ngộ ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Giang Tùy bắt gặp ánh mắt kinh ngạc khác lạ của cô, cảm giác xấu hổ dâng trào, lục phủ ngũ tạng cuộn lên, có chút tức giận, nhếch miệng cười ngả ngớn: “Bạn Tiểu Trần, cậu gọi tôi một tiếng anh trai, tôi sẽ giúp cậu bảo toàn vị trí ở phòng vẽ số một.”
Trần Ngộ không hề cảm kích, cô đi thẳng về phía phòng vẽ, nhàn nhạt nói:
“Chờ đến khi cậu qua đó rồi hãy nói.”
Giang Tùy: “……”
“Ông đây không muốn đi.”
Giọng điệu của anh đầy vẻ ghét bỏ: “Chúng ta cùng đến phòng vẽ số một thì chẳng phải sẽ bị lão Triệu chú ý sao?”
Trần Ngộ không thích thái độ tiêu cực của chàng trai, cô biết anh thích hội họa, cũng đang kiên trì theo đuổi, chỉ là đang gặp khó khăn, vẽ không ra nên mới vờ ra vẻ thờ ơ, dửng dưng.
Nghĩ đến những bức tranh anh vẽ và nhìn vào trạng thái hiện tại của anh, lòng cô lại thấy không thoải mái.
Không biết là do luyến tiếc tài năng hay là vì lý do nào khác.
Trần Ngộ bước từng bước, được một lúc thì dừng lại, khoảng mười giây sau vẫn đứng tại chỗ.
Giang Tùy từ phía sau vỗ lên vai cô gái: “Đi thôi.”
Trần Ngộ quay lại, bất ngờ nói: “Khi tôi tới phòng vẽ số một, nhiều người đều thấy không phục, cảm thấy bản thân họ vẽ tốt hơn tôi, điểm số cũng không nên thấp hơn tôi, Trương Phương Phương chỉ là một trong số những người đó.”
“Vậy thì tôi nâng cao điểm số, đến mức mà những người đó không thể nghi ngờ được nữa, cứ ngồi vững ở phòng vẽ số một, lúc đó tự nhiên họ sẽ im lặng.”
Giang Tùy hạ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng và bình tĩnh của cô gái, yết hầu anh giật giật, cười khẽ một tiếng: “Bạn Tiểu Trần, cậu đỉnh thế.”
“Đó là thái độ.”
Trần Ngộ trầm mặc một lát, sau đó gọi: “Giang Tùy.”
Giang Tùy uể oải lên tiếng: “Hả?”
Trần Ngộ nhìn cậu, đầu lưỡi lăn lộn một trăm tám mươi lần, cuối cùng mới bật được ra khỏi kẽ răng.
“Đến phòng vẽ số một đi, chúng ta sẽ cùng nhau vẽ.”
–
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-43.html.]
Chủ đề này kết thúc bằng câu nói nhát gừng “Không đi” của Giang Tùy.
Sau đó Trần Ngộ không nhắc lại chuyện này nữa, cô đã nói ra suy nghĩ và đề nghị của mình trên cương vị là một người bạn, còn lại thì phải xem bản thân anh.
Trương Phương Phương nói đúng, đãi ngộ của phòng vẽ số một rất khác.
Bị thầy Triệu giám sát chặt chẽ, nghiêm túc, bị người khác đuổi theo, theo dõi, dù có muốn cũng không thể lười biếng được.
Không như những phòng vẽ khác, hoàn toàn dựa vào tự giác, không có người giám sát, không khí thoải mái, cậu quậy thì tôi cũng quậy.
Đêm đó Giang Tùy mất ngủ, ở trên giường lật qua lật lại hơn nửa tiếng rồi bực bội ngồi dậy, đi chân trần đến phòng vẽ bên cạnh.
Mùi sơn và vụn bút chì bay đầy trong không khí.
Giang Tùy bật đèn, ngồi trước giá vẽ, trải giấy, cầm bút, nhưng mãi một lúc lâu sau mới bắt đầu vẽ.
Đang vẽ được nửa chừng thì tay cầm bút đột nhiên ngừng lại.
Giang Tùy nhìn chằm chằm vào cô gái anh đang vẽ trên giấy, sắc mặt lúc xanh lúc đen, cực kỳ xấu xí.
Đêm hôm không ngủ mà chạy đến đây vẽ cái gì chứ.
Đã vậy còn vẽ Bé Tóc Vàng.
Giang Tùy giật tờ giấy vẽ xuống, động tác như muốn vứt nó vào thùng rác nhưng lại dừng lại.
Bản phác thảo chưa hoàn thiện đã bị ném vào đống tranh vụn.
–
Sau khi kết thúc bài kiểm tra phối cảnh sáng tối thì sẽ có một môn học mới.
Triệu Thành Phong xé từng trang sách tham khảo hình lập thể, dùng dây chun niêm phong lại và xếp thành một chồng trong phòng làm việc, học sinh muốn vẽ mô phỏng thì có thể lấy một tờ.
Vẽ mô phỏng một ngày, tối tan học thì nộp.
Bức tranh của Trần Ngộ không khó, cô vẽ rất thuận lợi.
Ngày hôm sau là vẽ vật thực.
Vẽ vật thực không giống như vẽ mô phỏng, không vẽ ở phòng vẽ nhỏ mà phải đến sảnh lớn.
Một chiếc khăn trải bàn, một vài hình khối thạch cao xếp chồng lên nhau, tất cả các học sinh tụm lại vẽ.
Đây là lần đầu tiên Trần Ngộ vẽ vật thực, trong lòng không nén được sự phấn khích và lo lắng, cô ngồi cạnh Lưu Kha, xung quanh đều là người của phòng vẽ số một.
Dù tất cả mọi người đều đã đến sảnh để vẽ, nhưng người trong một phòng vẽ sẽ ngồi cùng nhau.
Những người khác không thân mấy.
Hai, ba mươi học sinh ngồi trong sảnh, không khí khắp nơi đều ngập tràn hơi thở sôi nổi của tuổi trẻ, tiếng bút chì cọ xát vào giấy vẽ xào xạc, hình ảnh phác họa ra vừa trẻ trung vừa tích cực.
Sau khi lớp hướng dẫn phác thảo chính thức bắt đầu, Triệu Thành Phong rõ ràng đã trở nên nghiêm túc hơn, trong khi học sinh đang vẽ thì thầy ấy đứng phía sau vừa kiểm tra vừa nhắc nhở.
“Nhớ kỹ, khi vẽ tổng thể, phía trước phải rõ nét và sau thì mờ đi.”
Bộ hình khối mà Trần Ngộ muốn vẽ không phức tạp, chỉ bao gồm một khối lập phương, một hình khối chữ nhật và một khối hình cầu, cô di chuyển chiếc ghế của mình, đầu tiên là chia khung bố cục thô và vẽ cấu trúc phối cảnh bằng các đường thẳng.
Ở bên trái, Lưu Kha vẫn đang vẽ khung tranh, cô ấy vẽ rất tỉ mỉ, nét vẽ nhẹ nhàng, vừa mềm mại vừa đẹp mắt.
Không giống như Trần Ngộ, phong cách tối tăm, vô cùng thô.
Lý Kỳ bên cạnh Lưu Kha đã bắt đầu vẽ sáng tối, Trần Ngộ vươn đầu nhìn thử:
“Cậu vẽ nhanh thật đấy.”
“Tôi là kiểu người tốc độ.”
Lý Kỳ cười cười, cô ấy muốn vẽ ba khối hình học nên phải vẽ từng cái một, đầu tiên là hình khối lập phương, sau đó là hình khối chữ nhật và cuối cùng là hình cầu.
Điều này cũng không khác gì khi chúng ta vẽ bình thường, vẽ đầu trước, sau đó đến thân và cuối cùng là chân, dường như không có gì sai sót cả.
Khi Lý Kỳ đang vẽ thì có một nắm đ.ấ.m từ phía sau đột nhiên vươn ra, dùng lực rất mạnh gõ vào bảng vẽ của cô ấy.
“Bùm bùm bùm!”
Sảnh lớn không một tiếng động, chỉ có tiếng Triệu Thành Phong đang mắng Lý Kỳ: “Thầy đã nói bao nhiêu lần rồi, vẽ tổng thể, vẽ tổng thể.”
Lý Kỳ cảm thấy thầy giáo quá vô lý, lớn tiếng đáp lại: “Có tổng thể đến đâu thì em vẫn muốn vẽ từng thứ một.”
Cô ấy cảm thấy, nếu làm theo yêu cầu của thầy thì sẽ không có chỗ để vẽ, vừa hạ bút là sẽ sai.
Những người khác thổn thức không thôi.
Nhìn thấy chưa, người của phòng vẽ số một dám tranh luận với thầy Triệu.