Buổi sáng mẹ Trần quét dọn phòng của con gái thì thấy trên bàn có mấy gói đồ ăn vặt. Lúc bà cất gọn đi thì nhận ra có hai gói trong đó không phải tiếng Trung, toàn bộ là những hàng chữ như con kiến.
Hàng nhập khẩu.
Mẹ Trần lơ đãng mà cất vào ngăn kéo, lơ đãng lái xe đạp điện vào trong siêu thị lớn nhất thành phố C.
Kết quả thật sự tìm được hai gói đồ ăn vặt kia, giống y như đúc.
Vừa nhìn đã thấy giá của nó còn hơn cả tưởng tượng của bà. Mẹ Trần lên xe đạp điện lái sang hướng khác, lơ đãng lái đến phòng vẽ.
Bà không nói với bố con bé.
Bà chỉ tiện đường thì đến thăm con gái thôi, không có gì cả.
Lúc này mẹ Trần đứng ở sảnh lớn của phòng vẽ, nói chuyện câu được câu không với thầy Triệu nhưng trong đầu vẫn suy nghĩ vẩn vơ.
Giá của hai gói đồ ăn vặt cộng vào hơn một trăm tệ.
Mỗi ngày con gái đều về nhà ăn bữa sáng và bữa trưa, kể cả buổi tối có ăn ở ngoài thì cơ bản trên người cũng chỉ có trên dưới năm tệ, hiếm khi nào vượt qua mười tệ.
Bản thân chắc chắn là không mua nổi.
Cũng không thể do Tiểu Kha mua được, trong nhà nó không cho nhiều tiền như thế để tiêu vặt.
Gần đây người gọi điện cho con gái cũng chỉ có hai, Tiểu Kha và cô bé kia.
Không có con trai.
Vậy đồ ăn vặt là do ai mua?
Gặp chuyện như này nên mẹ Trần không còn tâm trí đâu mà đến nhà máy đi làm, trong lòng cứ thấy không yên. Nếu cứ nghĩ ngợi lung tung như này thì không cẩn thận có thể bị máy móc nghiến vào tay không biết chừng.
Nếu không chạy ngay đến phòng vẽ thì làm cái gì cũng không thấy thoải mái.
–
“Trần Ngộ vẽ tranh rất nghiêm túc.” Triệu Thành Phong nói đúng tình hình thực tế.
“À đúng đúng, con bé làm cái gì cũng nghiêm túc, hoặc là không làm hoặc là làm thật tốt.”
Mẹ Trần thở dài: “Thành tích của con bé để vào đại học thì không có vấn đề gì, giáo viên ở trường học không quá tán thành chuyện con bé học Mỹ Thuật. Họ cảm thấy con bé nên tập trung ôn thi ở trường, cố gắng là có thể vào trường trọng điểm rồi.”
“Trẻ con có suy nghĩ của riêng chúng, nếu thích vẽ tranh và muốn đi theo con đường này thì người lớn như chúng cũng không thể phản đối. Thầy nói có phải không?”
Triệu Thành Phong nhìn học sinh một cái: “Rất hiếm để có một trái tim nhiệt tình yêu thương như vậy.”
Mẹ Trần gật đầu đồng ý: “Đúng vậy đúng vậy, mấu chốt vẫn phải là thật lòng yêu thích, như thế mới bỏ công sức ra được.”
Trần Ngộ đứng ở một bên làm phông nền.
Một người lại một người tò mò ngó đầu ra khỏi phòng vẽ, giả vờ đứng bên cửa sổ nhìn về phía xa để giảm mỏi mắt, hoặc là nghiên cứu công cụ vẽ vật thực.
Có người còn cầm theo ly nước tưới cho cây xấu hổ bên cạnh cửa sổ.
Người này tưới rồi người kia tưới, cái cây sắp sửa bị úng luôn.
Tạ Tam Tư lễ phép mà hét lên, tìm kiếm cảm giác tồn tại. Cậu ta đứng ngoài quan sát một lúc thì phát hiện ra có gì đó là lạ, thấy anh Tùy sắp đi qua thì lập tức xông tới cản lại.
“Anh Tùy, không đúng lắm.” Giang Tùy nhướng mày: “Sao?”
Tạ Tam Tư cúi người nói: “Anh để ý một tí.”
Tầm nhìn của Giang Tùy quét về phía sảnh lớn. Người phụ nữ trung niên trước mặt thầy Triệu mặc quần áo mộc mạc, gọn gàng.
Màu tóc nghiêng về màu vàng.
Giang Tùy chậc một tiếng, hóa ra tóc vàng của Bé Tóc Vàng là di truyền à.
Nhưng không di truyền mặt mũi cho lắm, không hiền từ như kia mà cả ngày treo lên gương mặt bình thản, lạnh như băng.
Anh dời tầm mắt đến trên người cô gái, vô thức khoanh vùng vào trong phạm vi tầm mắt của mình.
Cô gái khoanh tay đứng, cụp mắt, trên khuôn mặt trái xoan nhỏ không có biểu cảm gì.
Không biết cô suy nghĩ gì mà ấn đường vẫn cứ nhíu lại.
Dáng vẻ còn có vẻ khá trầm tư.
“Anh Tùy, anh để ý thấy không?”
Giang Tùy thu lại suy nghĩ: “Để ý cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-37.html.]
Tạ Tam Tư: “……”
Em nói này anh Tùy, chúng ta có thể đừng ngẩn ra trắng trợn nhìn người đẹp không?
Tốt xấu gì cũng là anh đẹp trai, kiềm chế chút chứ.
Tạ Tam Tư nói ra quan sát của mình: “Chỉ cần có nam sinh xuất hiện, mẹ của Trần Ngộ sẽ nhìn sang, ánh mắt ấy cứ vèo vèo như tia X quang ấy.”
“Nếu là nữ sinh thì không quan tâm lắm, không chú ý.” Cậu ta làm động tác cầm tẩu thuốc, hóa thân thành Holmes: “Ở đây có manh mối.”
“Em nghi ngờ là mẹ của cô ấy……”
Tiêu chuẩn của việc kể chuyện trinh thám: “Tới để tóm người trong diện tình nghi.”
Giang Tùy thấy cô gái giả vờ làm bé ngoan nói chuyện với thầy Triệu, mẹ nó giả vờ cũng giống thật. Lúc cong môi cười thì lúm đồng tiền dường như cũng ngọt ngào hơn.
Anh hơi lơ đãng: “Người bị tình nghi cái gì?”
“Mọi người đa số đều là bạn cùng trang lứa, lớp mười hai. Giai đoạn này thì người lớn của mọi nhà sẽ thảo luận đề tài nghìn năm không đổi là gì nào?”
Tạ Tam Tư tự hỏi tự trả lời: “Yêu sớm ấy.”
Dây thần kinh nào đó của Giang Tùy hơi nhúc nhích.
–
Tạ Tam Tư trầm ngâm nói: “Anh Tùy, em đề nghị anh đừng đi ra ngoài.”
Giang Tùy liếc xéo cậu ta một cái: “Ông đây không thể gặp người à?”
“Bình tĩnh chút đi anh Tùy, bình tĩnh.”
Tạ Tam Tư nhanh nhảu khuyên can: “Bầu không khí ở sảnh lớn kỳ lạ như vậy, bây giờ không phải thời cơ tốt nhất để anh lên sân khấu đâu.”
Giang Tùy không tỏ rõ ý kiến: “Thế à?”
“Anh nghĩ mà xem, anh với Trần Ngộ mỗi lần đi đâu cũng cứ như bộ phim có lồng tiếng. Anh mà ra thì sẽ vinh quang trở thành người đứng đầu bảng bị tình nghi, trở thành cái đinh trong mắt của mẹ Trần Ngộ.”
Tạ Tam Tư hạ giọng: “Nếu Trần Ngộ có người cô ấy thích, không phải anh sẽ trở thành cái khiên chắn đạn cho người ta à? Chúng ta có thể làm chuyện ngu ngốc như vậy ư? Không thể đúng không.”
Giang Tùy cau mày: “Cậu nói cô ấy có……”
Đang nói đột nhiên im bặt.
Cách đó không xa, người phụ nữ trung niên nhìn về một hướng, đột nhiên mắt sáng lên.
Hướng đó là……
Mẹ nó là Lý Dương.
Tạ Tam Tư giữ c.h.ặ.t t.a.y của Giang Tùy: “Bình tĩnh bình tĩnh.”
Giang Tùy hất văng tay cậu ta ra, híp mắt nhìn xem chuyện gì xảy ra.
“Lý Dương vừa mới xuất hiện, bầu không khí đã d.a.o động rồi.”
Tạ Tam Tư đứng ở vị trí của người đọc tiểu thuyết trinh thám, phân tích liên tục: “Đầu tiên mẹ Trần Ngộ chú ý rất cao độ, sau đó khủng hoảng, nghi ngờ, rồi sau đó nữa là không chắc lắm, trong mười giây biểu cảm đã thay đổi một lượt.”
“Phản ứng này rõ ràng là bà ấy nghĩ là đã tìm thấy đáp án bản thân muốn, kết quả lại nhận ra là không phải.”
Cậu ta sờ cằm: “Kết luận lại, mẹ Trần Ngộ cho rằng Lý Dương không phù hợp với điều kiện người bị tình nghi, bỏ qua.”
Sắc mặt Giang Tùy không dễ nhìn hơn tí nào: “Xì, cái gì mà linh tinh vậy.”
Anh nói xong thì treo gương mặt như người c.h.ế.t về phòng vẽ.
–
Tâm trạng của mẹ Trần bây giờ cứ thấp thỏm.
Con gái ở phòng vẽ thì nhiều, con trai thì ít. Tới bây giờ mới có một cậu bé trông có vẻ gia cảnh khá giả, có thể mua được hai gói đồ ăn vặt kia, mặt mũi trông cũng được, nhưng mà không phải cậu ấy.
Dáng vẻ lưu manh, không đàng hoàng thì đã đành, lúc cậu ấy lướt qua người con gái, con gái cũng không cười.
Nếu con gái cười, chưa chắc đã là thích. Nhưng nếu con gái không cười thì chắc chắn là không thích.
Mẹ Trần nói chuyện đến mức miệng cũng khô luôn. Trong nhà máy còn có bao nhiêu việc, bà nên đi rồi. Lần này không thu hoạch được gì, khả năng không phải là người ở trong phòng vẽ tranh.
Việc đồ ăn vặt này, mẹ Trần cũng không định hỏi con gái. Cái này gọi là án binh bất động, không rút dây động rừng.
Trong TV toàn diễn như thế cả.