KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 31

Cập nhật lúc: 2024-12-13 20:50:10
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầu không khí ‘Giương cung bạt kiếm’*, mưa gió sắp tới.

(*Giương cung bạt kiếm (tạm dịch): câu gốc 剑拔弩张 (Kiếm bạt nỏ trương) là một thành ngữ Trung Quốc, có nghĩa là tình trạng căng thẳng, sẵn sàng xảy ra xung đột hoặc cuộc chiến. Thành ngữ này được dùng để miêu tả tình huống khi mối đe dọa hoặc xung đột gần như đã đến, và chỉ cần một cái búng tay là có thể xảy ra một cuộc xung đột lớn.)

“Làm gì vậy? Làm gì vậy?” Tạ Tam Tư vội vội vàng vàng xông tới, phía sau còn có Vương Nhất Phàm và Trương Kim Nguyên.

Ba người bọn họ đứng bên cạnh Giang Tùy, phe phái rõ ràng.

Trần Ngộ đưa mắt nhìn ba thiếu niên, Tạ Tam Tư thấp hơn, còn hai người không quen biết kia đều cao trên 1m8, tràn ngập cảm giác vận động, thoạt nhìn không yếu ớt. Cô thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Giang Tùy không biết suy nghĩ của cô, anh nhíu mày, cúi người áp sát bên tai cô: “Tôi nói.”

“Rụt rè chút.”

Khi anh nói chuyện hơi thở ấm áp tỏa ra, như có như không mà lướt qua lông tơ trên tai cô: “Đừng cứ thấy con trai là nhìn chằm chằm.”

Trần Ngộ mím môi: “Thần kinh.”

Giang Tùy còn chưa rời khỏi cô, anh nghe rõ từng chữ một, lập tức xụ mặt:

“Còn cãi nữa?”

Trần Ngộ đột ngột quay mặt về phía anh.

Giang Tùy đang khom lưng lập tức trở nên cứng đờ, mắt trừng to.

Chàng trai giống như bị trúng tà vậy, cả người không nhúc nhích, tròng mắt cũng không chuyển động, giống như người mất hồn.

Trần Ngộ mượn khoảng cách có thể nói nhỏ này, nhỏ giọng hỏi: “Cậu dự định làm thế nào?”

Chàng trai không phản ứng, cô ho một tiếng.

Dưới mí mắt của Giang Tùy, cô gái nhíu mày, đôi mắt nửa khép hờ, gương mặt sạch sẽ thanh tú lộ ra chút nghiêm túc. Anh nhìn một hồi mới di chuyển tầm mắt: “Cái gì?”

Trần Ngộ kiên nhẫn nói: “Những người đó sẽ không chỉ chào hỏi một tiếng là xong việc đâu.”

Giang Tùy đáp lại bằng giọng mũi thiếu tập trung: “Ừm.”

Trần Ngộ đè nén âm lượng: “Gọi cảnh sát không?”

Giang Tùy lại không tập trung, cà lơ phất phơ: “Hả?”

Trần Ngộ: “……”

Thôi, mình nói mấy thứ này với tên ngốc làm gì.

Trần Ngộ chuyển mạch suy nghĩ, hiện tại tình huống này rất dễ bị mất khống chế, cho nên chuyện nên nói vẫn phải nói. Cô điều chỉnh cảm xúc của mình thật tốt lần nữa, nhỏ giọng gọi: “Giang Tùy.”

Giang Tùy rũ mắt xuống, không chút để ý mà nhìn qua.

Cùng một cái tên, nhưng người gọi khác nhau thì cảm giác con mẹ nó còn không giống nhau.

Mỗi lần Bé Tóc Vàng gọi anh đều có thể khiến anh nâng cao tinh thần, như là bị cọng lông chim nhỏ lạnh lẽo trêu chọc một chút vậy.

Lạ lùng.

Trần Ngộ vuốt vuốt lọn tóc ngang vai, trong lòng đang sắp xếp lại từ ngữ.

Ngắn gọn chút, hiền hòa chút.

Ánh mắt của Giang Tùy nhẹ nhàng liếc qua, cũng không biết có phải Bé Tóc Vàng có tóc màu vàng làm nền hay không mà lỗ tai lộ ra của cô có vẻ vô cùng trắng.

Hả? Xỏ lỗ tai từ lúc nào?

Anh yên lặng mà tập trung nhìn vào, phát hiện không phải vậy.

Hình như là có cái mụn bị cô làm vỡ, kết vảy để lại một điểm nhỏ màu đen.

“……”

Trần Ngộ đã suy nghĩ kỹ rồi nên lập tức mở miệng, giọng điệu cố gắng bình tĩnh chậm rãi nhất, mang theo một chút vỗ về: “Có thể không động thủ thì đừng động thủ.”

Giang Tùy nhướng mắt lên: “Làm sao?”

Trần Ngộ bình tĩnh nói: “Bọn họ có thể thông qua Phan Lâm Lâm nghe ngóng về chúng ta.”

Giang Tùy cười nhạo, đầu lưỡi vô thức nhẹ nhàng l.i.ế.m môi, dáng vẻ chẳng thèm quan tâm lại kiêu ngạo và tùy ý: “Vậy thì thế nào?”

Xung quanh có rất nhiều người nhìn. Trần Ngộ nhắm mắt lại, bình tĩnh.

Việc nhỏ mà không nhẫn nhịn, thì……

Bên tai bỗng nhiên vang lên giọng nói tức giận của chàng trai: “Mấy túi đồ ăn vặt trên cái bàn kia cậu bỏ vào túi mang về đi.”

Thật đột ngột, câu sau không khớp với câu trước.

Trần Ngộ: “……” Ai quan tâm đồ ăn vặt.

Giang Tùy đã nhìn ra suy nghĩ từ trong ánh mắt của cô, anh dùng ánh mắt ép hỏi, có cất hay không?

Trần Ngộ nhìn ánh mắt của anh, giống như đang nhìn một đứa trẻ lì lợm la lối khóc lóc: “Tôi cất.”

“Nói xong rồi?”.

Ai ngờ chàng trai đột ngột khom lưng cúi đầu lại gần.

Trần Ngộ ngửa người ra phía sau, eo chạm vào ghế dựa, nhưng anh vẫn còn tiến về phía cô. Ngay lúc cô định vương tay đẩy ra thì thấy môi mỏng của anh hé mở, lười biếng mà phun ra hai chữ.

“Hơn nữa.”

Trần Ngộ nghe thấy tiếng vỡ nát của lý trí.

“Bình tĩnh chứ bạn Trần, có nhiều người nhìn vậy mà, đừng để mất mặt.” Giang Tùy cười vô cùng phúc hậu và vô hại.

Trần Ngộ nghiêng đầu qua một bên, dùng sức hít sâu một hơi.

Những người khác không nghe Trần Ngộ và Giang Tùy nói gì, chỉ thấy hành động của bọn họ thật mập mờ và cũng thật thân mật.

Đối với cảnh tượng này, bọn họ có những phản ứng khác nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-31.html.]

Tên kiểu tóc Perm cảm thấy bản thân bị coi thường, nhưng cậu ta đã thành một đại ca thì không thể dễ dàng dậm chân, cần phải bình tĩnh.

Các anh em không nuốt được cơn giận này, bắt đầu ồn ào mắng nhiếc.

Tạ Tam Tư có một chiêu vô cùng đê tiện, đó chính là nhại lại lời nói của người ta, cậu ta đã bắt đầu dùng chiêu này.

Người ta mắng cái gì, cậu ta nhại lại đáp trả, đáp trả toàn bộ.

Tên kiểu tóc Perm và các anh em đã tung hoành khắp ngõ nhỏ phố lớn được một thời gian rất dài rồi, gặp qua nhiều việc đời, nhưng cả đám vẫn bị chọc cho tức đến muốn hộc máu.

Chưa từng gặp ai không biết xấu hổ như vậy.

Tiếng ồn ào dần lớn hơn, mang theo lửa giận của thanh niên. Người hóng chuyện xung quanh lầu một đều nhìn sang đây, ai cũng không chuồn đi, bọn họ đều rất bình tĩnh, biết hai đám người phát sinh xung đột không có khả năng động tay ở tiệm nét.

Ở đây đều là máy tính, diện tích cũng không lớn, không có cách nào phát huy.

Vài giây sau suy nghĩ của bọn họ cũng được chứng minh.

Giang Tùy hươ lên: “Đi ra ngoài nói.”

Dứt lời anh cầm lấy hộp nhựa trên bàn, lắc lắc vài cái, quay qua rút lấy một cái bánh quy rồi bỏ vào miệng, đi được vài bước lướt qua mặt đám người, gật đầu với đám người còn choáng váng đứng yên tại chỗ.

“Đi thôi.”

Hai đám người rời đi, tiệm net ồn ào một chút lại khôi phục như bình thường.

Trần Ngộ nhanh chóng tắt máy tính, cất đồ ăn vặt rồi xách balo đi ra bên ngoài.

Cô làm lơ những ánh mắt vô nghĩa kia.

“Này, Trần Ngộ, Trần Ngộ, bây giờ cậu phải về ngay à, không đợi……”

Phan Lâm Lâm đuổi theo, phát hiện Trần Ngộ không đi mà đứng ở dưới bóng cây bên trái cánh cửa. Bước chân của cô ta chậm lại, cuối cùng ngừng hẳn.

Trần Ngộ và Giang Tùy thế mà lại là một đôi.

Việc này chắc hẳn Lưu Kha cũng không biết.

Phan Lâm Lâm vô cùng kinh ngạc, phòng vẽ tranh đa số đều là nữ, mà đề tài luôn liên quan đến Giang Tùy, có rất nhiều người có ý với anh, nhưng lại không mấy ai làm ra hành động gì.

Bởi vì theo đuổi không được.

Anh vừa cao vừa đẹp trai, lại giàu có, chàng trai có điều kiện tốt như vậy, không có tự tin thì căn bản không dám theo đuổi.

Phan Lâm Lâm có tâm trạng phức tạp. Thường ngày Giang Tùy không cười đùa với con gái, cảm giác xa cách rất mạnh mẽ, không thể lại gần được.

Không ngờ Trần Ngộ có thể theo đuổi được Giang Tùy, thật lợi hại.

Cũng không biết cô ấy làm thế nào mà theo đuổi được.

Trong bóng tối chợt truyền đến câu hỏi: “Cậu đang suy nghĩ gì vậy?”

Lúc Phan Lâm Lâm ngẩng đầu lên, trên mặt lập tức nở một nụ cười: “Không, không có, không nghĩ gì cả.”

Ánh mắt của Trần Ngộ xuyên thủng ánh sáng âm u, như biến thành thực chất mà ghim Phan Lâm Lâm.

Cùng trường, lại cùng phòng vẽ tranh, chỗ ngồi gần nhau.

Giờ phút này, bầu không khí chợt tỏa ra sự lạnh lẽo mà trước nay chưa từng có.

Nụ cười của Phan Lâm Lâm cứng đờ trên gương mặt, cô ta cố gắng cười rộ thêm lần nữa: “Trần Ngộ, cậu yên tâm, tôi sẽ không nói cho người khác đâu, sẽ không nói cho ai biết cả.”

“Không phải.”

Phan Lâm Lâm vội vàng sửa lời: “Tối hôm nay tôi không đến Bạch Mã.”

Trần Ngộ không nói chuyện.

“Tôi thật sự sẽ không nói ra, Trần Ngộ, cậu nghĩ xem, bạn trai cậu là Giang Tùy đó, tôi dám nói chuyện của anh ấy sao? Có cho tôi mượn lá gan thì tôi cũng không dám, tôi chưa chán sống đâu?”

Phan Lâm Lâm run rẩy nói, vô cùng lo lắng hoảng sợ.

Trần Ngộ nhíu chặt lông mày: “Tôi và Giang Tùy không phải đang yêu đương.”

Phan Lâm Lâm gượng cười vài tiếng: “Trần Ngộ, đến lúc này rồi mà cậu còn nói như vậy, xem người khác đều là kẻ ngốc à.”

Gương mặt Trần Ngộ không có chút cảm xúc nào.

Phan Lâm Lâm nhìn cô một hồi lâu, đi qua đi lại một chút: “Anh ba nói cậu là vợ của Giang Tùy.”

Trần Ngộ nói vài ba câu kể về chuyện ngày hôm đó.

Phan Lâm Lâm buột miệng thốt ra: “Anh Ba không phải người như vậy.”

“Trọng điểm của cậu sai rồi.” Trần Ngộ nói.

Sắc mặt của Phan Lâm Lâm chợt thay đổi, giọng điệu có chút cứng ngắc hỏi:

“Tôi không bao đêm nữa.”

“Tôi đi trước đây, cậu làm gì thì làm đi.”

Dáng vẻ ‘Người không chung đường không thể hợp tác’.

Trần Ngộ im lặng.

Phan Lâm Lâm chạy xuống bậc thang, không quay đầu lại mà nói một câu: “Người như Giang Tùy chỉ tuỳ tiện chơi đùa chút thôi, cậu, tự cậu cẩn thận một chút.”

Cô ta hoàn toàn không tin lời nói của Trần Ngộ, thật thật giả giả quan tâm một câu.

Trần Ngộ cảm thấy buồn cười, thì ra vừa rồi cô giải thích chẳng có tác dụng gì cả.

Ở ven đường cách đó không xa, Phan Lâm Lâm ôm chặt cánh tay hắt xì một tiếng, váy dài trong cơn gió lạnh phất phơ thành vòng cung lạnh lẽo.

Ánh mắt của Trần Ngộ không dừng lại.

Loading...