KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 30

Cập nhật lúc: 2024-12-13 15:44:19
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực tế đúng là do góc nhìn, góc nhìn tạo ra sự nhầm lẫn đối với thị giác.

Giang Tùy đang đọc tài liệu trên trang web, đọc đến một dòng thì nhìn không rõ lắm, anh theo bản năng muốn ghé sát vào để nhìn kỹ càng một chút.

Đúng lúc Trần Ngộ quay đầu nhìn về phía anh. Vì vậy mới tạo ra ảo giác là hai người đang hôn. Nhưng mà……

Dù họ không hôn thật thì chính xác là hơi thở cũng đang giằng co.

“Đệch.” Giang Tùy tỉnh táo lại, nhanh chóng ngửa đầu ra sau giữ khoảng cách với cô gái.

Trần Ngộ mặt không đổi sắc như thể hình ảnh chóp mũi suýt chạm nhau không là gì đối với cô.

Huyệt thái dương của Giang Tùy đập thình thịch, đây không phải là một cô gái, đây là đàn ông.

Nhưng hóa ra là do phản xạ của Trần Ngộ chậm một chút, chờ đến lúc cảm giác lan một vòng thì một luồng nhiệt từ sau lưng chạy đến da đầu rồi lại vọt lên mặt.

“Tôi đi vệ sinh.”

Trần Ngộ đặt bút máy xuống rời khỏi.

Giang Tùy thu lại tầm mắt từ bóng lưng thon gầy của cô gái, cầm lấy giấy nhớ của cô.

Chữ viết ngông cuồng y như phong cách vẽ của cô vậy.

Ba người phía sau chen lấn chạy lên.

“Anh Tùy.”

Vương Nhất Phàm cười mờ ám: “Hóa ra Lúm Đồng Tiền Nhỏ kia là người của anh à. Anh giấu cũng kín thật, nếu không phải tối nay……”

“Cái gì mà người của tôi?” Giang Tùy nhíu mày, trầm giọng nói: “Tôi với cô ấy không có quan hệ như vậy.”

Trương Kim Nguyên cướp lời của Vương Nhất Phàm: “Không phải đã hôn rồi à?”

Giang Tùy không hiểu ra sao: “Hôn gì cơ?”

“Vừa rồi hai người như vậy như vậy.” Hai ngón tay Trương Kim Nguyên chụm vào nhau: “Ít nhất hôn hơn một phút.”

Giang Tùy: “……”

“Cút mẹ cậu đi.”

Giang Tùy nổi gân xanh lên: “Hôn con khỉ chứ hôn, nụ hôn đầu của ông đây vẫn còn đây.”

Nữ sinh gần đó bị mấy anh đẹp trai hấp dẫn sự chú ý đã sớm bỏ tai nghe ra, nghe vậy thì nhìn chằm chằm.

Trong mắt đều là bong bóng màu hồng.

Tạ Tam Tư ho khan: “Anh Tùy, anh nói nhỏ chút đi, đây không phải chuyện gì rạng danh tổ tiên đâu.”

Sắc mặt Giang Tùy có chút tối sầm.

Vương Nhất Phàm tỏ vẻ vẫn còn nghi ngờ: “Anh Tùy, anh thật sự không chơi trò yêu đương với Lúm Đồng Tiền Nhỏ đấy chứ?”

Sắc mặt của Giang Tùy tối sầm hoàn toàn: “Đệch, chơi cái quái gì.”

Trương Kim Nguyên ở một bên cuối cùng cũng hồn về với xác, giật mình một cái, bùng lên như tro tàn lại cháy: “Vậy em có thể……”

“Không, cậu không thể!”

Tạ Tam Tư phản ứng kịp thời che miệng cậu ta lại, Vương Nhất Phàm thì kéo tay cậu ta, Trương Kim Nguyên bị hai người bịt miệng “Ưm ưm ưm” lôi về tầng hai.

Trong nhà vệ sinh

Trần Ngộ đứng cạnh bồn rửa tay.

Một cánh cửa ở gian phòng đằng sau mở ra, một cô gái mặc váy dài đi tới.

Hai người vừa vặn đối mặt.

Vẻ mặt Phan Lâm Lâm ngạc nhiên: “Trần Ngộ, cậu cũng ở đây à. Tới lúc nào thế, sao tôi không thấy cậu?”

Trần Ngộ tắt vòi nước: “Chuẩn bị đi đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-30.html.]

“Đi luôn à?” Phan Lâm Lâm đi tới trước mặt cô: “Không bao đêm à?”

Trần Ngộ: “Không bao.”

Phan Lâm Lâm vuốt b.í.m tóc đang vắt ở một bên vai: “Bao đêm đi, chúng ta cùng bao, tôi giới thiệu phim truyền hình hay cho cậu.”

“Bộ cổ trang tên 《Thủy Nguyệt Đông Thiên》cậu đã xem chưa? Trên mạng chiếu cả bộ đó, còn cả 《Áo Cưới Thiên Quốc》năm nay mới ra, nam chính cực kỳ đẹp trai. Cậu thích xem street dance không, có 《Đứng Đầu Tử Cấm Thành》cũng ra năm nay……”

Trần Ngộ cắt đứt lời của cô ta: “Đi đây.”

“Ôi, đợi tôi với.” Phan Lâm Lâm chạy bình bịch đuổi theo.

Trần Ngộ nhìn đánh giá cô ta, áo ngắn bó sát, váy, giày da, lộ chân.

“Không lạnh à?”

Phan Lâm Lâm nhéo vào chân, tay đưa ra kéo một cái phát ra tiếng “Pặc”, cười hì hì: “Tôi có mặc mà.”

Tất chân màu da.

Lúc này Trần Ngộ mới phát hiện chân Phan Lâm Lâm chỉ có một màu, không có cả một vết sẹo.

“Cậu hẹn ai à?”

Phan Lâm Lâm gật đầu ngượng ngùng: “Chỉ bao đêm ở Bạch Mã thôi, không làm gì khác nữa.”

“Cậu đừng nói với Lưu Kha nhé, cô ấy ghét tôi, nếu để cô ấy biết thì chắc chắn sẽ nói là tôi với người ta thuê phòng. Nhưng thật ra thì tôi sẽ không làm vậy, tôi biết giới hạn.”

Trần Ngộ không nói gì nữa.

Hai người về phòng máy tính, Phan Lâm Lâm đi theo Trần Ngộ về chỗ ngồi của cô: “Cậu ngồi ở đây à?”

“Chả trách tôi không nhìn thấy cậu.”

Trần Ngộ cũng không kể những việc bản thân trải qua sau lưng cô ta, ngồi xuống hỏi thờ ơ: “Cậu không đi chỗ của mình à?”

“Lát nữa đi.”

Phan Lâm Lâm ngồi vào chỗ trống bên cạnh, tò mò ghé đầu qua, miệng bắt đầu bô lô ba la: “Đang xem tài liệu về phác họa à. Oa, nhiều thế, cậu còn ghi chú nữa. Trần Ngộ, cậu chăm chỉ thật.”

Vừa dứt lời đã nghe thấy một giọng nói vang lên trên đầu cô ta.

“Phiền cậu nhấc m.ô.n.g lên chút.”

Phan Lâm Lâm quay ra sau, vừa vặn chạm với một ánh mắt đen. Cô ta rùng mình, mặt trắng bệch đứng dậy lùi sang một bên.

Giang Tùy kéo ra một cái ghế dựa ngồi xuống, khí thế dọa người như một con sư tử đực trưởng thành đang công khai lãnh thổ.

Trần Ngộ chưa nói xong bỗng bị nhét một túi đồ ăn vặt lớn vào trong ngực, còn có một chai nước trái cây.

Toàn bộ do Giang Tùy lấy từ tầng hai.

Phan Lâm Lâm choáng luôn.

Bản năng nói cho cô ta, cho dù là tình huống nào thì bây giờ cũng phải kết thúc. Cô ta hoảng loạn đi nhanh về chỗ của mình, vừa nhìn thấy một nhóm người tiến vào quán net thì cô ta đã cười khanh khách ra đón.

“Anh ba~!”

Trần Ngộ nghe thấy xưng hô này, tùy tiện nhìn thoáng qua chỗ Phan Lâm Lâm, một giây sau đã ôm đồ ăn vặt đứng dậy.

Giang Tùy gạt hộp nhựa trong suốt ra chỗ khác, ngậm một thanh bánh bích quy dài vị rau củ: “Cậu làm gì vậy?”

Trần Ngộ không nói gì, môi mím chặt.

Giang Tùy nhìn theo hướng cô đang nhìn, nhếch môi: “Chậc.”

“Sợ à?”

Giang Tùy ăn bánh bích quy, giơ tay kéo cô gái ngồi xuống ghế, bóp bóp cánh tay cô mấy cái: “Ngồi đi.”

Loading...