Sắc mặt Giang Tùy uy nghiêm đáng sợ đóng sầm cửa lại rồi đi về nhà lau giày, đến chiều tối cũng không thấy bóng dáng, giống như bị Trần Ngộ làm tổn thương rất nặng.
Phòng vẽ thường ngày tan học lúc mười giờ tối nhưng những người ở phòng vẽ số một thường vẽ đến nữa đêm.
Trần Ngộ đang chuẩn bị vừa dọn dẹp nhà vệ sinh vừa chờ đợi Lưu Kha, không ngờ Tạ Tam Tư sẽ ở lại giúp đỡ.
“Là ý của anh Tùy.”
Tạ Tam Tư chà đế giày lên cây lau nhà: “Lúc trưa em về nhà ăn cơm thì nhận được cuộc gọi của anh ấy, anh ấy sắp xếp việc này cho em.”
“Còn nói, còn nói…”
Vẻ mặt Trần Ngộ vô cảm: “Hai cái bánh bao súp.”
Tạ Tam Tư: “Bingo!”
Trần Ngộ lấy cái khăn lau để lau vũng nước ở cạnh gạch men xung quanh bồn rửa.
Tạ Tam Tư lau vài cái lên sàn, không biết xấu hổ lôi kéo làm quen: “Chị Trần Ngộ.”
Trần Ngộ vốn tưởng rằng người này là nhỏ tuổi nhất trong phòng vẽ nên cứ gọi là chị cũng được, nhưng ngay sau đó cô lại nghe được cậu ta nói: “Tên của chị và anh Tùy của em rất hợp, tựa như trời sinh một cặp.”
Luồng không khí xung quanh đông cứng lại.
Trần Ngộ dừng lại rồi quay người, khóe miệng lạnh lùng nói: “Cái gì?”
Da đầu Tạ Tam Tư lập tức căng cứng, cậu ta cười khan hai tiếng: “Không có gì, không có gì.”
Trần Ngộ quay đầu lại, tiếp tục cọ bồn rửa.
Tạ Tam Tư nuốt nước bọt, thật lạnh lùng, thật hung dữ.
–
Gần mười một giờ, Tạ Tam Tư đạp xe về nhà, dùng điện thoại bàn trong nhà “Đinh đinh đinh” bấm số điện thoại bàn của nhà Giang Tùy.
“Anh Tùy.”
Sau khi cuộc gọi được kết nối, Tạ Tam Tư hỏi: “Là anh Tùy phải không?”
Giang Tùy đang đọc tiểu thuyết, đúng lúc đọc đến phần đặc sắc nên mất kiên nhẫn nói: “Có gì nói mau.”
Tạ Tam Tư than thở: “Hình như em ở trước mặt Trần Ngộ đã nói những lời không nên nói rồi.”
Giang Tùy có chút hứng thú: “Cậu nói cái gì?”
Tạ Tam Tư khai báo đầu đuôi gốc ngọn: “Em nói tên của hai người rất hợp, trời sinh một cặp.”
Sự hứng thú của Giang Tùy lặng lẽ tăng cao: “Phản ứng của cậu ấy thế nào?” Tạ Tam Tư nhớ lại: “Rất đáng sợ.”
“Giống như muốn đánh em vậy.”
Giang Tùy: “……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-3.html.]
Tạ Tam Tư tự mình nói tiếp: “Em cảm thấy được một chút ghét bỏ.”
Giang Tùy thoáng sửng sốt, sau đó ngồi thẳng dậy thì sợi dây điện thoại trong tay anh bị hành động này giật mạnh một cái, chiếc điện thoại bàn trên tủ đầu giường bị kéo xuống lơ lửng trên không trung.
Đệch, Bé Tóc Vàng coi thường ông đây? Gan lớn nhỉ.
Sau đó Giang Tùy mới nhận ra mình có chút ngốc nghếch, sắc mặt anh tái xanh, ầ ố
tuỳ tiện ném điện thoại bàn lên tủ đầu giường, tháo rối sợi dây điện thoại đang xoắn vào nhau, giọng điệu rất tệ: “Được rồi, cúp đi.”
“Đợi một chút!”
Tạ Tam Tư cười khà khà: “Anh Tùy, anh thật sự không có ý với Trần Ngộ sao?”
“Bình thường thì anh đều không để ý đến những người theo đuổi mình, nhưng đây là lần đầu tiên em thấy anh quan tâm tới một cô gái. Vừa tìm cô ấy xin đồ ăn vừa bảo cô ấy mang đồ ăn sáng cho anh, lần này không bình thường, quá không bình thường.”
Tạ Tam Tư say sưa tám chuyện: “Anh cũng thấy được bản chất qua cái tên phải không, anh có cảm thấy rằng cô ấy là nhân duyên trời định cho anh không hả?”
Giang Tùy nhăn mặt.
Cái mớ lộn xộn gì đây, ông đây chỉ muốn ăn bánh bao súp thôi mà. –
Trần Ngộ luyện tập đi nét đến khoảng ba giờ sáng, khẽ híp mắt rồi đứng dậy. Bầu trời đầy sương mù.
Cầu thang sắt lộ thiên dẫn từ tầng một lên tầng hai thật lạnh lẽo.
Trần Ngộ nhẹ nhàng bước xuống cầu thang nhưng vẫn làm ồn đến bố mẹ ở trong phòng.
“A Ngộ, con dậy sớm thế?”
“Con không ngủ được ạ.”
Trong phòng vang lên tiếng sột soạt, mẹ Trần cầm lược gỗ đi ra, vừa chải tóc vừa hỏi: “Tối qua con đi ngủ lúc mấy giờ? Sao mẹ lại có cảm giác như đến nửa đêm con vẫn còn đi đi lại lại.”
Trần Ngộ cầm ấm đi lấy nước: “Con vẽ không tốt nên chỉ có thể luyện tập nhiều hơn thôi.”
Mẹ Trần lo lắng cho sức khỏe của con gái: “Con về muộn như vậy, cũng không thiếu chút thời gian đó.”
“Tập huấn chỉ có ba tháng thôi, tháng Một là bắt đầu xét tuyển cá nhân rồi.” Trần Ngộ đi tưới nước cho vài chậu lô hội lớn trong sân nhà: “Con học vẽ muộn, nền tảng chưa vững, không tranh thủ thời gian thì không được ạ.”
Mẹ Trần gỡ tóc ra khỏi lược nói: “Tiểu Kha vẽ tốt không?”
“Dạ tốt.” Trần Ngộ nói: “Cậu ấy là người giỏi nhất trong phòng vẽ đấy ạ.”
Mẹ Trần lập tức đi từ dưới mái hiên ra sân: “Vậy nhờ con bé cho con thêm lời khuyên để con khỏi phải đi đường vòng.”
“Cuối tuần hai đứa được nghỉ, con gọi con bé về nhà mình đi, mẹ sẽ làm vài món ngon.”
Trần Ngộ bĩu môi: “Chúng con không có cuối tuần.”
“……Mẹ quên mất.”
Mẹ Trần thở dài, trẻ con bây giờ để vào được đại học thì cạnh tranh rất lớn, dù là khối Văn Học, khối Vật Lý hay Nghệ Thuật thì đi con đường nào cũng đều không dễ dàng.