KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 29

Cập nhật lúc: 2024-12-13 15:44:17
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Ngộ nắm chuột máy tính, ngón trỏ hơi gập lại đặt trên con lăn nhẹ nhàng trượt.

Cô lướt trang web, đôi khi dừng lại tập trung đọc nội dung trên đó.

Đột nhiên có người đứng ở bên cạnh.

Trần Ngộ không để ý, mắt vẫn dừng lại trên màn hình máy tính, không có ý định nhìn một cái hay nói gì.

Chỗ này là quán net, tốt nhất không nên quan tâm chuyện không phải của mình.

Một bàn tay đưa lại gần gõ gõ mấy cái trên bàn phím của cô.

Cô cảm thấy hơi khó chịu, khẽ nhíu mày quay đầu lại, hơi ngước mắt lên thì khựng lại.

Một tay Giang Tùy kéo ghế dựa, khom lưng ghé sát vào cạnh cô gái nhìn chằm chằm vào cô, hàm dưới hơi banh ra, gương mặt hiện lên vẻ nghiêm túc: “Cậu tới chỗ này làm gì?”

Hơi giống người lớn bắt quả tang con trẻ đang lướt mạng, bất cứ lúc nào cũng có thể kéo lên nằm trên đùi rồi tụt quần xuống mà đánh mông.

Trần Ngộ làm ngơ quay đầu lại, tiếp tục nhìn màn hình.

Giang Tùy: “……”

Hai giây sau, một ông lớn ngồi vào chỗ trống bên cạnh Trần Ngộ.

Ông lớn họ Giang gác chân, môi mỏng mím thành một đường thẳng sắc bén, không biết là đang tức giận với ai mà có một tầng sương đen bay quanh người.

Cả người nhìn như sắp phát điên lên.

Trần Ngộ không có ý định lấy thân hiến cho ma quỷ. Cô đặt bàn phím qua một bên để trống chỗ rồi rút tập giấy nhớ từ trong balo ra, bấm bút máy nghiêm túc ghé vào máy tính ghi chú.

Cánh tay của cô bị túm lấy, Trần Ngộ giãy ra rồi viết tiếp. Khi cánh tay lại bị túm lần nữa thì cô đặt bút máy xuống bàn, lạnh lùng quay mặt đi.

Giang Tùy nghĩ ngợi: “Để ý chưa?”

Một khắc trước khi Trần Ngộ phát cáu lên thì cô chợt ý thức được hoàn cảnh xung quanh và việc mình cần làm. Cô hít sâu một hơi, kìm nén cảm xúc của bản thân.

“Tôi chỉ lên mạng một tiếng, thứ muốn tìm nhiều lắm. Cậu có thể đừng quậy tôi được không?”

Giọng nói dịu dàng pha lẫn một chút dỗ dành.

Giang Tùy sững sờ, buông lỏng bàn tay đang siết chặt cánh tay cô.

Cả người anh cứ không được tự nhiên lắm, ruột rà như bị đảo lộn vị trí. Anh đứng dậy gãi sau đầu rồi ngồi về chỗ cũ, nhíu mày lẩm bẩm: “Do cậu không để ý đến ông đây trước.”

Cô gái lập tức bình tĩnh lại, ừ một tiếng: “Lỗi của tôi.”

Đầu óc Giang Tùy trống rỗng. Anh ngẩn ra một lúc, họng khô khốc, gương mặt hiện lên vẻ sợ hãi: “Cậu không sao chứ?”

“Có chuyện, rất bận.” Trần Ngộ nhìn máy tính một cái, cúi đầu không ngừng ghi chú: “Cậu tự chơi đi.”

Bây giờ Giang Tùy mới biết mình sập bẫy rồi.

Vẻ đẹp……

Vẻ đẹp con khỉ, chỉ là giả vờ ngoan hiền mà thôi.

Một giây trong quán net cũng là tiền, thời gian trôi còn nhanh hơn bên ngoài.

Trần Ngộ mới xem không được bao lâu đã hết mười phút, trong lòng cô phiền muộn, nhanh tay chép lại một đoạn dài trên mạng. Đột nhiên cô nảy ra một ý tưởng, quay đầu lại nhìn chàng trai, ánh mắt anh tối sầm.

Giang Tùy bị nhìn đến mức lông mi giật giật: “Nói.”

Trần Ngộ chỉ vào máy tính: “Cậu đọc cho tôi nghe thế thì tôi không cần nhìn, làm vậy sẽ nhanh hơn một chút.”

Giang Tùy chậc lưỡi một cái, Bé Tóc Vàng cũng dám sai bảo anh cơ à.

Ai cho cô mặt mũi vậy?

Trần Ngộ im lặng một lúc: “Không đọc thì thôi vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-29.html.]

Giang Tùy liếc cô gái một cái, thấy cô rũ mi cụp mắt, ngậm miệng không nói một lời. Dáng vẻ nhỏ bé kia cứ như bị tủi thân lớn lắm ấy.

Chút việc này thì có là gì đâu, anh là đàn ông, bắt nạt một cô gái làm gì?

Giang Tùy bất đắc dĩ xoa huyệt thái dương: “Được, giúp cậu đọc.”

Coi như mỗi ngày làm một việc tốt.

Lông mi Trần Ngộ hơi nhướng lên, im lặng nhìn sang.

Giang Tùy đối diện với cô gái, nhìn vào đôi mắt trong vắt sáng ngời của cô. Anh cảm thấy mình như đang uống rượu, hơi choáng váng, giọng điệu không tự chủ mềm đi: “Cảm động sắp khóc?”

Dáng vẻ Trần Ngộ hơi khó xử: “Không có khả năng lắm, tôi không dễ khóc như vậy.”

Cơ mặt Giang Tùy co giật.

Choáng đầu chó má gì.

Ở trong góc, ba thiếu niên chồng lên nhau nhìn trộm.

Trừ Tạ Tam Tư ra thì hai người còn lại đều có biểu cảm như nhìn thấy ma.

Trương Kim Nguyên đau lòng muốn chết: “Trái tim của tôi vừa mới rung động đã phải tan vỡ rồi sao?”

Hai ngón tay của Vương Nhất Phàm hơi sờ cằm, gõ gõ hai cái: “Là một người anh em, tôi đề nghị cậu……”

Trương Kim Nguyên vội hỏi: “Sao, còn khả năng không?”

“Không.” Vương Nhất Phàm lắc lắc ngón tay: “Tôi cho rằng trái tim đang loạn nhịp của cậu tan vỡ hẳn luôn.”

Trương Kim Nguyên: “……”

Vương Nhất Phàm nheo đôi mắt cáo lại: “Tạ Tam Tư, anh Tùy có quan hệ thế nào với Lúm Đồng Tiền Nhỏ?”

“Cùng phòng vẽ tranh, ý của tôi là cùng một phòng vẽ, phòng nhỏ, anh Tùy sửa tranh cho cô ấy.”

Tạ Tam Tư muốn nói lại thôi, ra vẻ thần bí: “Tôi chỉ có thể tiết lộ bằng này thôi.”

Vương Nhất Phàm nhìn cậu ta: “Chỉ biết bằng đó thôi mới đúng.”

Trương Kim Nguyên khinh bỉ: “Là chỉ biết bấy nhiêu thôi.

Tạ Tam Tư không nghĩ ngợi mà phản bác: “Nhảm nhí, tôi còn biết anh Tùy đưa cô ấy về nhà nữa cơ!”

Nói xong thì đã thấy vẻ mặt “Còn thế nữa á” đầy hoài nghi của hai người, đôi mắt cậu ta trợn to như chuông đồng.

Bị lừa rồi.

“Đệch, mấy cậu còn là người không vậy?”

Trả lời cậu ta là hai tiếng hít khí.

“Sao…”

Tạ Tam Tư vừa nói được một từ thì đã bị Vương Nhất Phàm xoay mặt sang một hướng, cậu ta nhìn thấy gì đó xong cũng hít vào một hơi.

Từ chỗ của họ nhìn ra, anh Tùy một tay khoác lên lưng ghế, một tay đè lên mép bàn, nửa người trên nghiêng về phía trước mặt cô gái, vừa phóng túng vừa ngang tàng kiểm soát cô tại chỗ ngồi.

Hai người đang……

“Hôn rồi…… Hôn rồi hôn rồi! Đệch, tim tôi tan nát, tan nát hoàn toàn.”

Trương Kim Nguyên sống không còn gì lưu luyến.

Vương Nhất Phàm đưa tay tạo thành hình máy ảnh, miệng lồng tiếng “Tách tách”.

“Không thể nào, không thể nào.”

Tạ Tam Tư kiên trì nói: “Nhất định là do vấn đề góc nhìn.” “Không phải đâu, anh Tùy mới chỉ là đứa trẻ.” “Mười tám rồi.”

“Mới mười tám.”

“Ở thời cổ, tuổi này có thể sinh con ở độ tuổi này rồi.”

“……”

Loading...