Cửa sổ cạnh sảnh lớn toàn là đầu người, tất cả đều đang túm tụm vào xem cô dâu chú rể.
Các nữ sinh cứ không ngừng wow.
“Cô dâu đâu? Tớ chưa thấy cô dâu.”
“Chắc là xe chưa tới.”
“Các cậu nhìn phù rể kìa, trông thì cũng thường thường nhưng thân hình rất đẹp, bóng lưng như sát thủ.”
Phan Lâm Lâm xé vỏ quýt: “Hai ngày trước tôi quen một anh, là người ngoài xã hội, thân hình còn đẹp hơn anh ta, toàn là cơ bắp.”
Có nữ sinh để ý đến cô ta: “Con trai mà có nhiều cơ bắp quá thì tôi không thích.”
Phan Lâm Lâm cầm b.í.m tóc bánh quai chèo: “Kiểu cơ bắp vừa đủ thì cực kỳ có mùi vị đàn ông.”
Nữ sinh khác chen vào: “Vậy cậu đưa anh ta đến phòng vẽ tranh xem nào.”
Phan Lâm Lâm cười ha ha: “Tôi mà để anh ta đến đây thì các cậu sẽ không ăn mất anh ta à.”
“Xì, chỉ biết là cậu đang nói linh tinh.”
Ánh mắt Phan Lâm Lâm đảo đảo: “Phép khích tướng, tôi không mắc lừa đâu.”
Một nam sinh bên cạnh gào lên: “Đến rồi đến rồi, xe đến rồi!”
Tiếp theo lại là một tiếng: “Đệch! Rải kẹo ——”
Tiếng pháo trúc bùm bùm, mọi người ùn ùn xuống như ong vỡ tổ.
Chân Tạ Tam Tư bị dẫm vài cái, cậu ta dựa vào ven tường, hai tay ôm ngực, làm động tác sợ hãi: “Chưa ăn kẹo bao giờ à, một đám ngốc.”
Trần Ngộ bị Lưu Kha kéo ra cửa liếc cậu ta một cái.
“Cậu đi không?”
Tạ Tam Tư được thương mà sợ, cười thành hoa loa kèn: “Đi đi. ”
Đám ngốc, thêm tôi nữa, tôi tới đây.
–
Giang Tùy đi ra từ trong toilet, sảnh lớn chỉ còn lại một đống vết tích cùng với Triệu Thành Phong ngồi đó đã lâu, giọng nói hết hơi.
“Đều xuống hết rồi?”
Giang Tùy vuốt vuốt sợi tóc trên trán: “Chắc vậy.”
Triệu Thành Phong cũng không nổi giận với hành động của nhóm học sinh, coi như là thả lỏng sau khi tan học: “Em không đi à?”
“Có gì hay đâu mà đi.”
Giang Tùy trở về phòng vẽ số ba, phát hiện bên trong không có một bóng người. Bé Tóc Vàng ngày thường nhiệt tình với vẽ tranh, không để ý đến chuyện bên ngoài cũng không ở đây.
Mấy ngón tay đặt trên then cửa của anh hơi gập lại, gõ gõ từng cái một lúc rồi đóng cửa xuống lầu.
Triệu Thành Phong thổi bụi trên thạch cao, ngẩng đầu nói: “Không phải nói là không có gì hay à?”
“Em đi gọi họ quay về.” Giang Tùy lười biếng đáp.
–
Dưới lầu rất nhiều người tụ lại, cực kỳ náo nhiệt.
Nhà trai ra tay rất hào phóng, xách theo từng túi từng túi to, có kẹo mừng, có cả thuốc lá.
Còn có chocolate hãng Dove’s.
Tầm nhìn của Giang Tùy tùy ý xuyên qua đám người rồi rơi xuống ở một chỗ. Nơi đó có hình bóng nhỏ nhỏ gầy gầy, cơn gió thổi qua làm loạn mái tóc vàng của cô, cô cũng mặc kệ không thèm để ý hình tượng, cứ đứng ở trên mặt đất đầy xác pháo trúc mà đếm kẹo.
Dáng vẻ nghiêm túc như chồng lên bóng dáng hôm đó đếm tiền xu trước quán nướng.
Rất ngốc.
Chung quanh vui cười ồn ào, Trần Ngộ không thấy được Giang Tùy, cô đếm xong kẹo thì đưa kẹo ngô mềm cho Lưu Kha.
“Tớ có khỉ lông vàng.” Lưu Kha lấy ra mấy viên khỉ lông vàng trong túi: “Nè.”
Trần Ngộ nhận lấy: “Rất nhiều loại kẹo.”
“Con có loại không rẻ đâu.” Lưu Kha nắm lấy đuôi ngựa vừa dài vừa dày, vừa vuốt vừa nói: “Nhà này điều kiện rất tốt, rải nhiều.”
Chủ đề thay đổi, cô ấy cảm khái: “A Ngộ, cậu nghĩ tới kết hôn bao giờ chưa?”
Trần Ngộ bày ra vẻ mặt “Không muốn nói chuyện này”, vẻ mặt kháng cự:
“…… Còn sớm lắm.”
“Tớ cảm thấy không có gì thú vị.”
Lưu Kha thổn thức: “Cậu xem đám cưới này này. Người vui mừng nhất là họ hàng thân thích, còn cả mấy người ăn kẹo mừng chúng mình nữa, cô dâu chú rể cứ như đang hoàn thành nhiệm vụ nào đó ấy.”
Trần Ngộ không chú ý, cô nhìn sang từng gương mặt tươi cười, cuối cùng đáp lại bạn tốt: “Trước tiên không cần nhọc lòng nghĩ đến kết hôn đâu, bạn trai còn không có.”
Lưu Kha: “……”
“Cậu có à?”
Trần Ngộ nhún vai: “Không có.”
Chiều cao của Lưu Kha chính xác là 1m7, cao hơn cô 10 centimet, tay nâng lên rồi nhẹ nhàng vỗ đầu cô: “Bạn học à, cậu cũng có khác tớ bao nhiêu đâu.”
Khóe miệng Trần Vũ giật giật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-26.html.]
Lưu Kha nói ra một câu không đầu không đuôi: “A Ngộ, cậu nghĩ tình cảm được xây dựng từ thời cấp ba có thể bền chặt được bao lâu?”
Trần Ngộ không để ý, vô thức cắn vào đầu lưỡi, đau đến mức cô suỵt suỵt hút khí.
“Lúc thì kết hôn, lúc thì yêu đương.” Trong miệng cô có vị rỉ sắt, hàm hồ nói mấy chữ: “Cậu làm sao vậy?”
Lưu Kha nói không có gì.
Trần Ngộ nhìn cô ấy đầy nghi ngờ.
“Tớ đi sang chỗ Thái Tú xem xem.” Lưu Kha đi thẳng đến chỗ mấy nữ sinh của phòng vẽ tranh đang tụ tập.
Trần Ngộ như là đang suy nghĩ điều gì, cô nhớ rõ là bố mẹ của bạn tốt đều là người ưu tú, thanh niên trí thức, người có văn hóa, hai người đã cùng nhau đi từ cấp ba đến tận ngày hôm nay.
Thời đại đó quá gian khổ, để bảo vệ cho một thứ thì thật sự là không dễ dàng gì.
Không phải đã xảy ra chuyện gì đấy chứ?
Trần Ngộ xoa xoa ấn đường, chỉ hy vọng là bản thân nghĩ nhiều.
–
Trong đám người phía sau, Giang Tùy như hạc trong bầy gà đứng ở cạnh bồn hoa, ghi nhận từng cử động một của Bé Tóc Vàng trong mắt của mình.
Biểu cảm nhỏ cũng rất phong phú.
Tạ Tam Tư ôm một đống kẹo đi sang, vui như được lợi gì lớn lắm: “Này, anh Tùy nhìn em này……”
Nói được một nửa, người đã lướt qua cậu ta đi mất rồi.
Giang Tùy sải bước vào hành lang, gọi cô gái đang chuẩn bị lên lầu lại: “Kẹo đâu, cho tôi một viên.”
Trần Ngộ nhìn cái tay đang duỗi đến trước mặt mình.
Giang Tùy ám chỉ ngoắc ngoắc tay.
Trần Ngộ không nhúc nhích: “Cậu không có à?”
Giang Tùy liếc cô: “Hỏi thừa.”
Trần Ngộ: “Vậy cậu tự mình đi ra trước mà lấy.”
Giang Tùy: “Quá mất mặt, không đi.”
Trần Ngộ: “Không đi thì đừng ăn.”
Giang Tùy: “……”
Vốn dĩ anh chỉ muốn đùa cô chơi một chút chứ không muốn ăn, bây giờ thì bằng mọi cách phải ăn.
Giang Tùy nâng một chân lên gác trên cầu thang một cách ngang tàng, bày ra tư thế “Nếu muốn đi ngang qua thì để lại phí qua đường” của thổ phỉ.
“Bạn Trần, hai ta tính sổ chút nào, cuối tuần trước tôi giúp cậu đánh đuổi bọn côn đồ. Nếu không phải nhờ có tôi, cậu sẽ phải kêu rách cổ họng trong hẻm nhỏ.”
Trần Ngộ không chút hoang mang nói: “Đêm đó, lúc con ch.ó đó xông tới, tôi để cậu núp sau lưng tôi, còn chỉ cho cậu cách dẫn chó rời đi.”
Giang Tùy lại xuất chiêu: “Tôi cho cậu mượn tranh mang về để cậu vẽ phỏng theo.”
Trần Ngộ tiếp tục từ từ phản kích: “Bốn cái bánh bao súp, hôm qua cậu một phát ăn hết luôn.”
Giang Tùy cụp mắt, cười một tiếng: “Vẫn là cuối tuần trước, mưa to quá không thể đạp xe, tôi đưa cậu về nhà.”
Trần Ngộ thua.
Giang Tùy nâng tay: “Hửm?”
Trần Ngộ cạn lời, đưa cho anh một viên kẹo đậu phộng.
Giang Tùy gõ gõ vào giày thể thao của mình nói: “Trưa hôm nay tôi sửa tranh cho cậu, còn dạy cậu vẽ tranh.”
Trần Ngộ lại lấy kẹo ra.
Giang Tùy giơ hai ngón tay lên, lắc lư trước mặt cô: “Hai viên.”
Trần Ngộ ghét bỏ lườm anh một cái: “Sao cậu cứ như đứa trẻ con thế?”
“Ai cần cậu lo.”
Giang Tùy không nhận cái kẹo được bọc trong giấy đỏ đầy không khí hân hoan mà cô đưa, trông quê mùa muốn chết. Anh được voi đòi tiên: “Tôi muốn khỉ lông vàng.”
Trần Ngộ nhíu mày: “Chỉ có cái này thôi.”
Giang Tùy từ trên cao nhìn xuống mái tóc mềm mại trên đỉnh đầu cô: “Cho tôi một viên khỉ lông vàng, những cái khác tôi không cần.”
Trần Ngộ giống một người lớn nghiêm khắc không chiều theo đứa trẻ nghịch ngợm, không đồng tình hành vi nuông chiều. Cô lạnh lùng nói: “Không được.”
Giang Tùy nổi giận: “Đệch, ông đây đã nói chỉ cần một cái, cậu đừng có quá đáng.”
Trần Ngộ bước qua chân của anh, đi lên lầu.
Giang Tùy theo bản năng mà đi đằng sau cô.
“Cho tôi một cái.”
“Không cho.”
“Cho tôi một cái.”
“Không cho.”
“……”
Trên hành lang, Tạ Tam Tư nhìn từ hướng cửa cầu thang lên phía trên, gương mặt em bé nhăn lại, một lời khó nói hết.
Sao anh Tùy lại chó má như thế?