Buổi trưa Tạ Tam Tư đến phòng vẽ tranh, theo thường lệ mà nhìn tranh của những người khác. Lúc nhìn thấy của Trần Ngộ, ánh mắt của cậu ta suýt nữa rơi xuống.
Đệch đệch đệch, anh Tùy vậy mà lại sửa tranh cho Trần Ngộ!!!
Thứ được sửa là bóng đổ.
Một cái liếc mắt đã rõ ràng.
Đường cong đại thần(*) xen lẫn trong bức tranh của tay mơ Trần Ngộ, cực kỳ không phù hợp.
(*Đại thần ý chỉ là những người cực giỏi, thuộc đẳng cấp như thần thánh.)
Tạ Tam Tư bẻ ngón tay đếm mấy hành vi hiếm thấy gần đây của anh Tùy, càng đếm càng giật mình. Cậu ta lấy mấy củ cải trắng nho nhỏ trong ba lô ra, kéo kéo chiếc lá ở gốc mà cắn “Răng rắc” một miếng, nhỏ giọng nói một câu.
“Anh Tùy, em thấy chắc là Phan Lâm Lâm sẽ không đến đâu, không thì anh ngồi sang đó đi?”
Giang Tùy đang ngồi xổm bên cạnh giá vẽ sắp xếp lại thùng dụng cụ, mắt cũng không thèm nâng: “Tôi ăn no rửng mỡ à?”
Tạ Tam Tư cũng ngồi xổm xuống, cười hì hì.
Giang Tùy ném d.a.o rọc giấy vào thùng dụng cụ: “Cười mẹ cậu.”
Khi nói chuyện thì anh tùy ý liếc sang cô gái, thấy cô đang gãi chân.
Ống quần Jeans màu xám bị kéo lên một đoạn, mắt cá chân xinh xắn hiện ra, ở trên có mấy vết móng tay nhạt.
Ánh mắt Giang Tùy quét qua chỗ trống bên cạnh cô, quét qua quét lại, dừng lại một lúc rồi mới di chuyển tầm mắt đi.
–
Nhưng không ai ngờ, Phan Lâm Lâm xin nghỉ 1 tuần chiều nay đã đi học lại.
Lúc ấy Giang Tùy đang vừa nghe nhạc vừa ngủ gật.
Tạ Tam Tư đẩy đẩy cánh tay anh, ý bảo anh nhìn ra cửa.
Giang Tùy buồn ngủ không chịu nổi, mặt đầy ảm đạm: “Cái gì vậy?”
Tạ Tam Tư nói: “Phan Lâm Lâm.”
Giang Tùy nghiêng nghiêng đầu nhìn về phía cửa, sự mệt mỏi trong mắt đã biến mất trong nháy mắt.
Phan Lâm Lâm khựng lại ở cửa, bước chân cứng đờ, chậm chạp không dám bước tiếp do áp suất thấp kỳ quái trong phòng. Cô ta quay đầu, chạy đến phòng vẽ số một toàn là nữ sinh để hỏi thăm tình hình.
“Xin chào.”
Sáu nữ sinh đều đang vẽ tranh, không ai để ý cô ta.
Phan Lâm Lâm đến gần một nữ sinh: “Thái Tú, chỗ bên kia của tôi xảy ra chuyện gì à?”
Thái Tú nói không có gì.
Phan Lâm Lâm túm lấy cánh tay của cô ấy: “Thế sao lúc tôi về thì không khí cứ là lạ vậy.”
Cánh tay bị tóm lấy của Thái Tú run lên, tiếng gãy của ngòi bút trên giấy vẽ vang lên, một đường cong phá hỏng bóng đổ của hình cầu. Sắc mặt của cô ấy thay đổi trong chớp mắt, tức giận tránh khỏi tay Phan Lâm Lâm: “Cậu cũng nói là lúc cậu trở về mà.”
Người bình thường sẽ cảm thấy xấu hổ, khó xử, tiến thoái lưỡng nan.
Nhưng Phan Lâm Lâm cứ như nghe không hiểu, cợt nhả đẩy cô ấy một chút:
“Cái gì thế.”
Thái Tú mặt đầy ghét bỏ ngồi về chỗ, lau bộ phận phản quang trên bức tranh.
“Ài, một tuần tôi không đến, các cậu học được nhiều như thế rồi cơ à.” Phan
Lâm lâm thở dài: “Xem ra tôi phải nỗ lực đuổi kịp các cậu, phải thức mấy buổi tối mới được.”
Mấy người trong phòng đều xem như cô ta đang nói nhảm.
Không nói đến chuyện vẽ thì kém, thuộc kiểu người không có thiên phú, lại còn thiếu kiên nhẫn, đánh cá ba ngày phơi lưới hai ngày, chỉ biết nói miệng thôi.
–
Phan Lâm Lâm khoác vai Thái Tú: “Lưu Kha, cậu vẽ đẹp thật đấy, không hổ là trụ cột của chúng ta, no.1, chính xác là sinh viên chuẩn chỉ. Sang năm chắc chắn sẽ được thoải mái chọn lựa những trường mỹ thuật lớn.”
Một cái liếc nhìn Lưu Kha cũng không thèm cho.
Phan Lâm lâm cũng không trông cậy vào việc nhận được câu trả lời. Cô ta không nói nữa, cười hì hì với Thái Tú: “Cho tôi mượn cây bút chì đi.”
Động tác xê dịch giá vẽ của Thái Tú khựng lại: “Không có.”
Phan Lâm Lâm vẫn cười như cũ: “Vậy cho tôi mượn ít gôm đất sét nào.”
Thái Tú nói: “Cũng không có.”
Phan Lâm Lâm tranh thủ lúc cô ấy không chú ý, nhanh chóng lục lọi thùng dụng cụ của cô ấy: “Không phải có đây sao.”
Nói xong thì cầm gôm đất sét và bút chì chạy mất.
Thái Tú còn chưa kịp phản ứng.
“Cái chưa gọt thì không lấy, lại đi lấy cái tớ đã gọt xong rồi.” Cô ấy nắm chặt bút chì trong tay, tức đến đỏ cả mắt: “Đấy là cái tớ gọt tốt nhất, ngay cả tớ còn tiếc không nỡ dùng.”
“Gôm cũng thế, một tảng lớn như thế cũng cầm đi hết.”
Những người khác cậu một câu tớ một câu đến an ủi cô ấy.
“Thôi, tức giận vì loại người đó không đáng, bỏ đi, bỏ đi.”
“Lát nữa tớ tìm cô ta đòi lại giúp cậu.”
“Lần sau cô ta tới thì phải chú ý chút, đừng để cô ta đạt được ý đồ xấu nữa.”
An ủi một lúc, mấy nữ sinh cũng cảm thấy đồng cảm với nhau.
“Nói thật, tìm cô ta đòi lại đồ là một việc cực kỳ đau khổ, muốn c.h.ế.t luôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-25.html.]
“Đồng ý cả hai tay.”
“Cô ta lúc nào cũng cứ treo cái bản mặt tươi cười đó lên nhưng đồ thì lại không trả, có làm gì đi nữa cũng không trả. Không ai đánh người đang cười nên chúng ta không thể phát cáu được. Chờ đến lúc kiên nhẫn của chúng ta cạn sạch rồi, thật sự phát cáu lên thì cô ta mới trả, lần sau vẫn đến y như vậy, đúng là một lời khó nói hết.”
“Có đôi khi cô ta còn không phải mượn ngay mặt mà là trộm lấy. Thùng dụng cụ ở trong phòng vẽ tranh của ai mà không thường xuyên bị cô ta lục lọi.”
“Loại giống như cô ta đúng là khó tả, có một không hai trên đời.”
“Nếu để tớ nói thì không cần kiêng dè việc cô ta là nữ sinh, cứ trực tiếp gọi cô ta là đồ không biết xấu hổ, gọi mặt dày thì căn bản không tác dụng gì, cô ta còn dửng dưng như không, còn cợt nhả lại.”
“Đúng vậy. Có lần tớ ăn bánh mì, cô ta muốn xin một miếng, tớ không cho thì cô ta nói với người khác tớ là quỷ keo kiệt. Thật là, bữa tối của tớ chỉ có mỗi tí bánh mì đó thôi.”
“……”
Mấy người nói một lúc cũng tự làm chính mình bực thêm.
Lưu Kha từ nãy tới giờ không nói chuyện đột nhiên nói một câu: “Sao cô ta không giở trò ở chỗ tớ nhỉ?”
Mọi người nhất thời nói không nên lời.
Trong lòng nói, bởi vì cậu độc miệng đó, cậu không biết sao?
Không ai trong số mọi người nói ra lời trong lòng, chỉ im lặng bóc phốt.
Lưu Kha này xếp thứ nhất ở phòng vẽ tranh, rất được thầy Triệu yêu quý. Cô ấy thường là người cuối cùng ra về, người đầu tiên đến lớp. Thế giới của cô ấy trừ vẽ tranh ra thì những thứ khác chỉ là mây bay.
À, mây bay ở đây không bao gồm Trần Ngộ.
Toàn bộ phòng vẽ tranh này chỉ có cô được Lưu Kha cho thể diện.
–
Lưu Kha liếc nhìn mấy người một cái, nhìn đến mức họ cảm thấy chột dạ như thể mình bóc phốt bị cô ấy nghe thấy.
Không chờ bọn họ nói gì để làm bầu không khí lắng xuống đã nghe thấy Lưu Kha trào phúng: “Bản thân là bánh bao thì cũng đừng trách chó nghĩ đến.”
Thái Tú cảm thấy lúng túng, cô ấy cắn cắn môi: “Tớ có chỗ nào giống bánh bao.”
Những người khác cũng không muốn thừa nhận bản thân là bánh bao, cảm thấy bị nhục nhã, ồn ào giải thích.
“Cái này căn bản không phải nằm ở chỗ có phải là bánh bao hay không, Phan Lâm Lâm không có lòng tự trọng, nói cũng nói rồi, mắng cũng mắng rồi, vô dụng cả.”
“Đúng vậy. Mặc kệ nói cái gì thì cô ta cũng đều cười, có thể làm gì đây?”
“Lời khó nghe cực kỳ tớ cũng nói rồi, cô ta cứ như bị mất trí nhớ.”
“Có thể khó nghe đến nỗi nào?”
Cách nói chuyện của Lưu Kha cực kỳ thẳng thắn và sắc bén: “Các cậu thầm lên án Phan Lâm Lâm, người nào cũng không muốn là người đầu tiên trở mặt với cô ta, sợ bị mất mặt, sợ mất thể diện, sợ bị nhóm nam sinh nói. Cho nên các cậu muốn để người khác trở mặt với cô ta, khiến cô ta không thể tiếp tục ở phòng vẽ nữa chứ không muốn tự mình ra tay làm chuyện đó.”
Mấy người bị nói cho đỏ cả mặt, không thể cãi lại.
“Không chỉ là mấy người các cậu, mấy người khác trong phòng vẽ tranh cũng nghĩ giống y như nhau. Phan Lâm Lâm đã nhìn ra được tâm lý hư vinh của các cậu.”
Lưu Kha ngoài cười nhưng trong không cười: “Hoặc là bỏ thể diện, hoặc là chịu đựng.”
Nói xong thì không mở miệng nữa.
–
Phan Lâm Lâm đi ngang qua phòng vẽ số hai, lấy được một quả quýt và mấy cái kẹo hạnh nhân.
“Ồ, da mặt dày đến rồi.”
Phan Lâm Lâm cười hì hì, hai b.í.m tóc tết thành bánh quai chèo theo động tác nhảy của cô ta mà vung vẩy. Cô ta lại sang phòng vẽ số bốn đi một vòng mới ôm theo một túi đầy về phòng vẽ của mình.
“Trần Ngộ.”
Phan Lâm Lâm móc ra toàn bộ đồ ăn đồ dùng trong túi: “Bản vẽ của tôi sao lại bị để ngược vậy?”
Trần Ngộ nheo mắt.
Giữa trưa Giang Tùy dùng bàn vẽ kia để vẽ bánh tart trứng, lúc cô đặt lại thì không chú ý.
Phan Lâm Lâm không chịu bỏ qua, giọng nói the thé: “Đang nói chuyện với cậu đấy, có phải là cậu……”
Đằng sau đột nhiên vang lên một giọng nói: “Tôi làm đấy.”
Phan Lâm Lâm lập tức tắt tiếng, hỏi cũng không dám hỏi.
Đúng lúc này, dưới lầu truyền đến tiếng ồn ào.
“Đệch! Là xe cưới!”
Không biết là ai hô lên, mấy cánh cửa phòng vẽ đồng loạt mở ra, tất cả mọi người chạy hết ra ngoài.
Trần Ngộ nắn nắn gôm đất sét, xát lần lượt từng cái lên chỗ vết chì xung quanh hình trụ trên giấy.
Giang Tùy ngồi trên ghế xoay người, hai chân chụm vào đá đá thùng dụng cụ của cô, cực kỳ hứng thú nói: “Vừa rồi nếu tôi không lên tiếng thì cậu định nói thế nào?”
Trần Ngộ gãi mặt: “Không có nếu.”
Giang Tùy cảm thấy chán mà “Chậc” một tiếng, lời lên đến miệng nhưng tầm mắt lại dừng ở trên mặt cô: “Quay sang đây.”
“Cái gì cơ?”
Trần Ngộ mới vừa quay sang, má phải đã bị hai ngón tay giữ chặt.
“Bẩn rồi.” Đầu ngón tay của Giang Tùy khẽ lau rồi rút tay lại trước khi cô gái phản kháng. Anh đứng dậy ra khỏi phòng, dừng chân lại xoay người đi vào nhà vệ sinh đóng cửa lại, cúi đầu nhìn ngón cái và ngón trỏ của mình.
Mẹ nó chắc anh bị tâm thần rồi.
Không thì sao lại có ảo giác nắm được lúm đồng tiền của cô trong tay.
Hơn nữa còn đi cùng tay cùng chân ra ngoài.
Giang Tùy đút cái tay đó vào trong túi, xoa xoa ngón cái và ngón trỏ qua lại một lúc.