“Giảng vẽ tranh đi.”
Giang Tùy cởi áo khoác ném trên ghế của mình, xé mở một hộp kẹo cao su Doublemint ra, lấy một miếng cho vào miệng: “Không hiểu chỗ nào?”
Giọng nói của Trần Ngộ có chút mơ hồ: “Lúc sáng cậu cũng chẳng vẽ được mấy nét.”
“Nói nhảm nhiều vậy, nhanh lên đi.” Giang Tùy nhai kẹo cao su Doublemint: “Ba khía cạnh, năm tông màu, cậu không hiểu chỗ nào?” Giọng điệu thì thiếu kiên nhẫn nhưng câu hỏi lại rất chi tiết.
Trần Ngộ ngửi được mùi bạc hà trong hơi thở của chàng trai: “Lý thuyết thì tôi biết rồi.”
“Chỉ biết thì có ích gì, cần phải hiểu rõ, quan sát và phân tích, tự hỏi nhiều vào, vì sao phải vẽ như vậy, phân tích càng sâu thì vẽ sẽ càng dễ dàng hơn.”
Giang Tùy kéo bản vẽ của cô đến, đặt lên chân, chỉ cho cô xem: “Lấy hình lập phương cậu vẽ làm ví dụ, điểm sáng nằm ở đây.”
Đầu ngón tay sạch sẽ dính chút màu chì, anh cũng không thèm để ý: “Trắng, xám, đen, ba mặt này, cậu dựa theo đó quan sát, vì sao lại khác hơn sách hướng dẫn rất nhiều? Có nghĩ qua chưa?”
Sắc mặt của Trần Ngộ lạnh nhạt: “Nghĩ rồi.”
Giang Tuy không chút nể tình: “Nhưng mà nghĩ không ra.”
Trần Ngộ không phủ nhận.
“Tôi sẽ cho cậu biết lý do là tại sao.”
Giọng mũi của Giang Tùy mang theo tiếng cười khẽ: “Bởi vì bức vẽ của cậu không thống nhất.”
Ánh mắt của Trần Ngộ nhìn theo ngón tay anh, cũng tiến hành sửa chữa và thu nạp âm thanh bay vào tai mình.
Giang Tùy đột ngột nói: “Ngồi xích lại đây.”
Trần Ngộ không phối hợp: “Tôi không lãng tai, nghe thấy được.”
Giang Tùy lặp lại lần nữa và còn nhấn mạnh: “Lại đây.”
Sắc mặt Trần Ngộ lạnh lùng.
Giang Tùy nhìn cô gái, không khỏi cảm thấy thật thú vị, khóe miệng còn dính chút da bánh tart trứng, như vậy thì có thể hù dọa ai. Anh không chút để ý mà cười khẽ: “Tôi đếm đến ba, nếu cậu không lại thì dừng tại đây.”
“Trẻ con.” Trần Ngộ nghiến răng nói ra hai chữ, người cũng nhích ghế ngồi lại gần.
Giang Tùy nhìn thoáng qua cô gái, tiếp tục nói: “Cho dù là vật thể nào, mỗi một mặt đều có liên hệ với nhau, dựa theo đường nét đưa đẩy và thay đổi, chúng đều không phải một tồn tại độc lập, sự chuyển đổi giữa nhạt và đậm phải tự nhiên, trong đầu phải có khái niệm này.”
“Chỗ này.” Đầu ngón tay của anh chỉ về một chỗ: “Đường nét giao nhau giữa sáng và tối phải đậm nhất, dựa theo nó thể hiện phản ứng bóng đổ rất dễ dàng vẽ cứng thô.”
“Tựa như cậu vẽ, cứng thô đến không thể cứu được nữa.”
Trần Ngộ: “……”
Giang Tùy trả bản vẽ về lại giá vẽ: “Với trình độ mới học của cậu thì chắc chắn sẽ vẽ cứng thô, bình tĩnh chút.”
Trần Ngộ lộ vẻ thẫn thờ: “Cảm ơn cậu an ủi.”
“Khách sáo rồi.” Giang Tùy nói: “Còn có gì muốn hỏi nữa.”
Trần Ngộ vặn mở bình giữ nhiệt, uống hai ngụm nước rồi đậy nắp lại: “Tôi muốn biết các bước đi cụ thể của một bức vẽ.”
Giang Tùy nhíu chân mày: “Trong sách hướng dẫn có rất nhiều.”
Trần Ngộ bổ sung: “Bức vẽ của cậu.”
Giang Tùy dù bận nhưng vẫn ung dung mà đưa mắt nhìn cô một cái, giọng nói trầm thấp xuống, gằn từng chữ một: “Mơ đi.”
Trần Ngộ im lặng.
Giang Tuy nhắm hờ mắt, ánh mắt như có như không mà nhìn liếc qua Bé Tóc Vàng, thầm nghĩ, nói thêm hai câu đi, ông đây sẽ miễn cưỡng mà đồng ý với cậu.
Kết quả là, đừng nói là hai câu, ngay cả một chữ cũng không có.
Giang Tùy cảm thấy n.g.ự.c đang nén một chùm lửa giận, không thiêu đốt đến người bên cạnh, chỉ lung tung len lỏi trong cơ thể mình, không biết làm nên trò trống gì, anh trưng ra vẻ mặt c.h.ế.t chóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-24.html.]
“Được rồi, được rồi, ông đây vẽ cho cậu xem.”
–
Trần Ngộ đột ngột quay đầu lại.
Giang Tùy cũng không nhìn cô, anh lấy khăn giấy phun bã kẹo cao su, tay vươn ra: “Bút, 2B.”
Trần Ngộ mở thùng dụng cụ bên chân ra, lấy một cây bút chì 2B đã chuốc sẵn chưa sử dụng ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay có khớp xương ngón tay đều đặn rõ ràng của chàng trai, kèm theo là một cục gôm tẩy màu xanh đậm.
Giang Tùy xoay bút chì hai lần, đôi chỗ giống chó gặm, gọt cũng được. Anh chỉ vào bản vẽ trống bên cạnh: “Trải giấy vẽ lên đi.”
Trần Ngộ nhanh chóng trải ra.
“Bước đầu tiên là vẽ kết cấu, bình thường tôi đều dùng bút 2B, ngòi bút cứng, đường nét tương đối gọn gàng……”
Giang Tùy vẽ rất nhanh, ngòi bút cọ xát soàn soạt trên giấy vẽ, tiếng vang dứt khoát trôi chảy.
Trần Ngộ nhìn anh vẽ cái…… bánh tart trứng.
Chân mày cô hơi nhíu lại: “Cậu vẽ bóng thì dùng 6B đi.”
Giang Tùy không chút do dự mà tiết lộ thói quen của mình với cô: “Tô một lớp 4B trước rồi dùng 6B, chỗ giao nhau giữa sáng và tối cũng làm như vậy.”
Trần Ngộ trầm ngâm lẩm bẩm: “Vậy à.”
Bút chì trong tay Giang Tùy đột ngột dừng lại, có phải mình quá để ý đến cô ấy không?
Ngay sau đó anh tiếp tục vẽ từng đường.
Bánh tart trứng đã vẽ xong, Giang Tùy cũng giải thích đến miệng khô lưỡi đắng, đầu có chút choáng, muốn ngủ. Anh muốn đi rửa tay rồi tìm một chỗ nào đó nằm nghỉ ngơi một chút. Trong lúc vô tình lướt qua cái gì đó, lúc này anh mới nhớ ra mình đã để sót một chuyện.
“Cái này cậu quệt?” Giang Tùy dùng bút chì chỉ vào bóng đổ trên bức vẽ của cô, biết rõ còn cố hỏi, giọng điệu nghe có vẻ vô cùng ghét bỏ.
Trần Ngộ ăn ngay nói thật: “Là Vu Miêu ở phòng vẽ số hai, lúc cậu đi vào không thấy cậu ấy sao?”
Giang Tùy trợn mắt nói dối: “Không thấy.”
Trần Ngộ không nói thêm gì nữa.
Giang Tùy lại muốn nói: “Tranh của cậu cứ thế tùy tiện để người vớ vẩn sửa sao?”
Trần Ngộ: “???”
Giang Tùy hận rèn sắt không thành thép nhíu chặt mày: “Đối với họa sĩ mà nói, mỗi bức tranh đều là đứa con của mình.”
Trần Ngộ bình tĩnh nói: “Tôi vẫn chưa thành họa sĩ.”
Trên thái dương của Giang Tùy giật nhẹ: “Cậu phải có ý thức kia, hiểu chưa?”
Trần Ngộ thấy mệt mỏi, được rồi.
Có lẽ Giang Tùy cũng bị vẻ ngốc nghếch của mình làm cho tức giận, tay chống lên chân, hơn nửa bàn tay che gương mặt, một lúc lâu sau vẫn chưa nói gì.
Áp suất xung quanh người hạ xuống rất thấp, từ đầu đến chân tỏa ra vài phần tối tăm.
Trần Ngộ vừa đứng lên thì có một chân duỗi tới, móc lấy giá vẽ của cô, mặt đất phát ra âm thanh chói tai.
Giang Tùy xóa đi bóng đổ kia.
Sắc mặt của Trần Ngộ lập tức thay đổi, đang muốn nói gì đó thì nghe chàng trai nói một câu: “bóng đổ cũng muốn thoáng khí.”
Ánh mắt cô hiện lên ánh sáng, lập tức mím môi.
Giang Tùy ném cục gôm lên đùi cô, vẽ lại bóng đổ cho cô, giọng điệu nhàn nhã nói: “Tranh cũng giống với người, cũng cần hơi thở.”
Trần Ngộ kết hợp với những đường vẽ của anh, lý giải những lời này.
Giang Tùy vẽ mấy đường thì đã vẽ xong, anh ném bút chì cho cô: “Sau này đừng tùy tiện để người khác sửa tranh của cậu nữa.”