KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 23

Cập nhật lúc: 2024-12-13 15:36:54
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điện thoại bị Trần Ngộ cúp trước, không hiểu sao lại bị quát.

Trần Ngộ cũng không rõ bệnh thần kinh này của Giang Tùy là vừa sinh ra đã có hay là có từ lúc nào. Cô dựa vào ý chí kiên cường sống sót qua hai ngày gian nan nhất, sau đó từ từ phục hồi lại sức lực.

Mỗi tháng đều trải qua tai hoạ.

Bài thuốc Trung y, Tây y hay dân gian gì cũng thử qua rồi, cuối cùng vẫn đâu vào đấy, cố chịu.

Kiếp nạn tháng này của Trần Ngộ đã đi đến thời kỳ cuối, các sơ đồ cấu trúc của khối hình học trên tường phòng vẽ tranh đều đã được thay đổi, được dán lên chính là một khối hình học đơn.

Tiếp theo vẫn là vẽ mô phỏng, chẳng qua không phải là vẽ toàn cảnh, mà là phác họa.

Ngoại trừ phòng vẽ tranh số một vẽ hình cầu thì ba phòng vẽ tranh còn lại đều vẽ hình lập phương.

Nói chung tương đối đơn giản hơn một chút.

Bởi vì đường viền hình tròn kia muốn vẽ lưu loát trong một lần thì phải vẽ từng nét một.

Trần Ngộ vẽ hình lập phương cũng không được tốt lắm, nói đúng hơn là còn tệ hơn cô tưởng. Buổi trưa cô không về nhà ăn cơm mà ngồi ngẩn ngơ trước giá vẽ.

“Này? Trần Ngộ, cậu không về sao?”

Đột nhiên cửa phòng vẽ tranh bị đẩy ra, Vu Miêu lắc lư đi vào: “Bức vẽ của cậu… không được đâu.”

Trần Ngộ còn chưa kịp đáp lại, Vu Miêu chỉ lo hướng dẫn phần mình: “Không phải lúc sáng trên bục lão Triệu đã giảng rồi sao? Có phải cậu nghe không hiểu không?”

“Phác họa phần trung tâm này phải là mảng tối.”

Vu Miêu đi đến phía sau giá vẽ, dùng bàn tay bụ bẫm vỗ nhẹ lên khối hình học trên tường, ra hình ra dáng quơ tay múa chân: “Khi ánh sáng chiếu vào vật thể thì sẽ hình thành mảng sáng, mảng tối, bóng đổ và nơi ánh sáng b.ắ.n thẳng đến, ánh sáng phản xạ không thể đến—— đường ranh giới giữa sáng và tối.”

Trần Ngộ yên lặng lắng nghe mà không nói lời nào.

Vu Miêu nói đến nước miếng bay tứ tung, lại đi đến hất nghiêng giá vẽ của cô:

“Cậu nhìn chỗ này của cậu xem, vẽ không chuẩn.”

Trần Ngộ thấy chỗ Vu Miêu chỉ là bóng đổ, ánh mắt cô chợt hiện lên ánh sáng.

Trên sách hướng dẫn là thế nào thì cô vẽ theo thế đấy, còn nguyên nhân trong đó thì hiện tại cô vẫn chưa hiểu rõ.

Cô chỉ biết vị trí và hình dạng của bóng đổ được quyết định bởi hướng ánh sáng từ đâu tới, là mạnh hay yếu, là tụ lại hay phân tán.

Ánh sáng và bóng không thể tách rời nhau, cần phải cùng nhau xem xét.

Mà lý luận và thực tiễn thì có chút khoảng cách.

Vẽ ra không tốt lắm thì điểm thi tuần sẽ không bao giờ tăng lên.

“Chỗ nào không đúng?” Trần Ngộ nhìn cậu ấy và hỏi.

Vu Miêu bị hỏi đến đỏ bừng mặt. Cậu ấy vừa hưởng thụ được người đẹp nhìn chăm chú vừa khoe khoang kiến thức gà mờ của mình, nói lung tung: “À, chính là…… Nói thế nào đây……”

“Tôi cũng không nói rõ được, dù sao thì là, nói thế nào đây, quá khó.”

Vu Miêu xóa xóa vẽ vẽ ở chỗ bóng đổ kia.

“Như vậy, mờ một chút, cậu xem có phải tốt hơn nhiều không?”

Trần Ngộ không nói gì.

Vu Miêu cười gượng một chút: “Không hiểu đúng không. Không sao, cậu vẽ nhiều lần sẽ hiểu thôi, lão Triệu sẽ dạy cho cậu.”

“Bây giờ mới chỉ là một khối hình học đơn thôi, về sau còn phải vẽ theo nhóm, sau đó là vẽ tĩnh vật. Tĩnh vật còn được, bản thân tôi cảm thấy vẽ cũng được, chủ yếu là vẽ thạch cao lúc sau, đó là một trở ngại trước khi vẽ vật thực.”

Cậu ấy nói như ông cụ non: “Tôi là người từng trải, có thể chắc chắn mà nói với cậu là vẽ thạch cao thật sự rất đáng sợ. Đến lúc đó nếu cậu còn chưa nắm vững những thứ cơ bản này thì sẽ rất thảm. Cho nên cậu nhất định phải quan sát mấy vật phẩm xung quanh mình nhiều hơn, hoặc là những phong cảnh thiên nhiên xung quanh, nghệ thuật sinh ra từ cuộc sống mà.”

Trần Ngộ còn đang suy nghĩ bóng đổ, so sánh giữa sách hướng dẫn và bức vẽ của mình, lại nhớ lại bức vẽ bóng đổ kia của Giang Tùy.

Mô phỏng lại mấy lần, không hiểu vẫn là không hiểu.

Trần Ngộ phiền não nhíu mày.

Vu Miêu cho rằng cô bị đạo lý của mình làm cho giật mình nên càng cao thâm khó đoán nói: “Cho dù là bóng đổ hay là sáng tối, mấy thứ này dựa vào người khác dạy là không được, phải tự mình hiểu ra.”

“Vậy làm sao mới hiểu ra đây, chính là quan sát, từ từ thôi, vẽ tranh là chuyện không thể gấp được.”

Trần Ngộ đã mở miệng: “Cậu không đi ăn cơm sao?”

Vu Miêu nhếch môi cười toe toét, lộ ra răng cửa có khe hở rộng giữa hai hàm răng: “Đi ngay đây, nếu có chỗ nào không hiểu cậu có thể đến phòng vẽ số hai tìm tôi. Đừng lo lắng sẽ làm ảnh hưởng tôi vẽ tranh, hiện tại mấy thứ các cậu học tôi đều không cần học nữa, tùy tiện vẽ tranh mà thôi.”

“Đúng rồi, em họ của tôi vẽ tranh rất giỏi, là cấp bậc đại thần. Chờ cậu ấy đến chỗ chúng ta thì tôi sẽ bảo cậu ấy dạy cậu.”

Mới vừa đi ra, nụ cười đắc ý trên mặt Vu Miêu lập tức không còn nữa.

Giang Tùy dựa tường, trên miệng ngậm một miếng bánh trứng.

Vu Miêu rũ đầu bước nhanh qua.

Trên hành lang vang lên tiếng cười nhạo: “Mù à?”

Cả người Vu Miêu run rẩy dữ dội, cậu ấy vẫn duy trì tư thế cúi đầu xoay người lại: “Anh, anh Tùy.”

Cái chân chống tường phía sau của Giang Tùy nhịp nhịp hai cái: “Hiện tại cái mọi người học cậu đều không cần học đúng không, vậy khi nào cậu dạy tôi đi?”

Gương mặt Vu Miêu trắng bệch ra, nịnh nọt nói: “Anh Tùy rất đỉnh, không cần dạy.”

Giang Tùy cắn một miếng bánh trứng: “Đỉnh à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-23.html.]

Vu Miêu nghe thấy tiếng giòn tan khi anh cắn bánh tart, nghe mà da đầu tê tái, cậu ấy vội nói: “Đỉnh.”

Bầu không khí trở nên ngột ngạt.

Giang Tùy ăn bánh tart trứng, thong thả ung dung mà l.i.ế.m vụn bánh rơi bên môi, không biết đang suy nghĩ gì.

Vu Miêu ứa mồ hôi lạnh, cũng không biết đó là thứ gì mà thơm quá. Cậu ấy vừa đói vừa thèm, còn sợ nữa.

“Cái đó, anh Tùy nếu không có chuyện gì nữa thì tôi về nhà đây. Mẹ tôi còn đang đợi tôi về nhà ăn cơm trưa.”

Giang Tùy phất phất tay.

Vu Miêu nhanh chân bước vội đi, sau lưng bỗng nhiên vang lên giọng nói: “Cậu có đứa em họ……”

Thân hình mập mạp cứng đờ, cậu ấy không hiểu nguyên nhân: “À, đúng, đúng.”

Giọng điệu của Giang Tùy rất tùy ý: “Tên gọi là gì vậy?”

Vu Miêu không biết ông lớn này lên cơn gì, cậu ấy miên man suy nghĩ, miệng thì lắp bắp nói: “Vu, Vu, Vu…”

Giang Tùy nghiền ngẫm: “Mã?”

Vu Miêu trừng mắt: “Vu Kỳ!”

Muộn màng nhận ra phản ứng này của mình là đang tìm đường chết, cậu ấy nơm nớp lo sợ nói: “Anh Tùy, em họ của tôi tên là Vu Kỳ.”

Giang Tùy lại không lộ ra dáng vẻ tức giận, cũng không nói một câu chửi tục nào.

Nhưng Vu Miêu chẳng những không thở phào nhẹ nhõm mà ngược lại còn sợ hơn. Quá không hợp với lẽ thường, chuyện khác thường chắc chắn có gì đó.

Một lát sau Giang Tùy hỏi: ” Kỳ trong cầu nguyện?”

Vu Miêu lập tức đáp: “Đúng vậy.”

Giang Tùy khẽ nhếch môi, ý vị sâu xa nở nụ cười: “Vậy thì nên cầu nguyện chút.”

Vu Miêu nghe không rõ.

Giang Tùy lại không biết đang suy nghĩ gì đó, chờ đến lúc hồi phục tinh thần thì phát hiện tên mập vẫn còn đang lau mồ hôi. Sắc mặt anh tối lại: “Đệch, sao cậu còn ở đây?”

“……Tôi đi ngay đây.”

Vu Miêu quay người lại, lén lút nghiến răng. Chờ em họ tôi đến đây xem xem cậu còn có thể nổi bậc ở phòng vẽ tranh được nữa không.

Giang Tùy ăn hết một cái bánh tart, mở cửa đi vào phòng vẽ tranh, ánh mắt nhìn về phía cô gái ngồi ở góc trong cùng bên phải.

“Bạn Trần của chúng ta chăm chỉ vậy à.”

Trần Ngộ không nhìn anh.

Giang Tùy ở trước mặt cô bị khinh bỉ quen rồi, sức chịu đựng cũng dần nâng cao, ví dụ như lúc này anh cũng không nổi giận.

“Cách vẽ và nguyên lý gì đó không phải trong tài liệu đều có à. Chữ trắng chữ đen giải thích rõ ràng rành mạch, không hiểu thì xem sách là được.”

Trần Ngộ: “Xem rồi.”

“Học vẹt thì có ích khỉ gì.”

Giang Tùy dùng chân đẩy cái ghế qua, ngồi xuống đưa một phần bánh tart trứng cho cô.

Trần Ngộ không nhận lấy: “Tôi ăn rồi.”

Giang Tùy lại đưa đến trước mặt cô: “Nhận lấy.”

Trần Ngộ vẫn không nhúc nhích.

Giang Tùy chịu thua cô: “Cậu cầm, tôi giảng cho cậu nghe.”

Trần Ngộ rũ mí mắt xuống rồi nâng lên, vươn tay nhận lấy túi giấy kia: “Giảng đi.”

“……” Giang Tùy thấy cô cầm mà không ăn thì thúc giục nói: “Lạnh thì sẽ không giòn, nhân lúc còn nóng mau ăn đi.”

Xong rồi sửng sốt, đệch sao tôi lại nói nhiều thế này?

Trần Ngộ không biết trong lòng chàng trai đang sôi trào. Cô hạ mắt xuống nhìn đồ vật trong tay mình, màu vàng kim, đầu ngón tay xoa nhẹ, thật xốp mềm.

Cô cắn một miếng nhỏ, ngoài giòn trong mềm, có mùi sữa, cũng có mùi trứng, ngọt mà không ngán.

Nó rất ngon.

Ánh mắt của Trần Ngộ hơi trợn tròn lên: “Đây là cái gì?”

“Hả? Bánh tart trứng đó.”

Giang Tùy kéo khóa áo khoác được nửa chừng, nghe vậy thì nghiêng mặt qua:

“Cậu chưa từng ăn?”

Trần Ngộ lắc đầu.

Giang Tùy: “……”

“Trong túi vẫn còn, ăn hết thì tự mình lấy.”

Hai tay Trần Ngộ cầm bánh tart trứng, ăn từng miếng từng miếng nhỏ, nhai kỹ nuốt chậm.

Ngón tay kéo khóa kéo của Giang Tùy khẽ rung lên, muốn chọc lên mặt cô.

Loading...