Trong ống nghe không có âm thanh.
Vốn dĩ Giang Tùy đang khó xử vì chính câu nói kia của mình, bên đầu kia điện thoại lại không có phản ứng khiến anh càng xấu hổ, mới sáng ra đã phát hỏa.
“Sao, cho rằng tôi ăn nói lung tung à? Cậu không nghĩ xem, trong khi đang tập huấn mà bỏ sách vở hoàn toàn không sờ vào tí nào, đến lúc thi tuyển sinh xong phải quay về học các môn văn hóa thì đã muộn rồi.”
Trần Ngộ tựa vào cái tủ cạnh điện thoại bàn, thờ ơ nói: “Tôi chỉ cảm thấy mỗi ngày chúng ta dậy từ 6 giờ sáng, nguyên ngày đều vẽ tranh đến tối 10 giờ mới tan học, về còn phải vẽ thêm một lúc. Thời gian không đủ xài, tinh thần và thể lực cũng không theo nổi, không chắc sẽ để tâm được đến các môn văn hóa.”
“Ông đây làm được.” Giang Tùy nói.
Trần Ngộ thấy người trong điện thoại bắt đầu giở tính trẻ con thì buồn cười, cho bậc thang để leo xuống mà cũng không leo, cô không nhịn được nữa mà khẽ cười: “Vậy cậu quá giỏi.”
Đây là lần đầu tiên Giang Tùy nghe thấy cô cười, ngẩn cả người ra, tai tê dại. Anh bỏ ống nghe ra mắng một câu đệch với không khí, xong xuôi lại áp ống nghe vào tai như không có chuyện gì mà hỏi vu vơ.
“Các môn văn hóa của cậu thế nào?”
Trần Ngộ tách dây điện thoại đang quấn vào nhau ra: “Cũng được, phát huy như bình thường thì sẽ không bị rơi xuống dưới tuyến chính quy.”
Một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi trôi qua, Giang Tùy khẽ gằn giọng: “Vậy cậu còn học mỹ thuật làm cái quái gì?”
Trong điện thoại không có âm thanh.
“A lô?”
Giang Tùy nhìn ống nghe điện thoại: “Người đâu rồi?”
Không một tiếng động như cũ.
Trên điện thoại bàn vẫn hiển thị đang trong cuộc gọi.
Giang Tùy như đứa ngốc mà cầm ống nghe lên, trừng mắt nhìn: “……Đệch!”
–
Đầu bên kia, Trần Ngộ nhíu mày ấn điện thoại bàn, hô về phía sân: “Mẹ, điện thoại hỏng rồi.”
“Hả?”
Mẹ Trần đang cầm chày gỗ bạch bạch đập áo choàng bên hồ: “Lại hỏng rồi? Mới nãy không phải đang tốt à?”
Trần Ngộ ấn lại hai cái nữa, xác nhận: “Không có tiếng.”
“Dùng tạm đến cuối năm đi, sang năm đổi.”
Mẹ Trần bỏ chày gỗ xuống, nhanh nhẹn quệt xà phòng lên áo, vò một lúc trên ván giặt: “Bây giờ điện thoại chẳng bền gì cả, mưa một trận sét đánh một cái đã hỏng rồi.”
Bố Trần ở trong phòng bếp sửa lời: “Đấy là bị chập điện.”
“A Ngộ, ra đây múc cháo.”
Trần Ngộ đặt ống nghe vào điện thoại bàn, phủ lên đó một cái khăn đỏ rồi xoay người ra khỏi phòng.
–
Bữa sáng có cháo, trứng luộc, rau dưa ngon miệng, đậu phộng chiên, còn có cả bánh dưa vuông.
Tất cả đều do một tay bố Trần nấu, chứa đựng hạnh phúc ngày thường của một gia đình bình thường.
Trần Ngộ bê đồ ăn lên bàn, rửa mặt xong rồi quay trở lại. Cô vừa mới kéo ghế từ dưới bàn ra đã bị hỏi.
“A Ngộ, tóc của con nên cắt rồi nhỉ?”
Mẹ Trần chuyển đĩa bánh dưa vuông sang bên chỗ con gái: “Mẹ thấy con gái vẫn nên để tóc ngắn, trông gọn gàng thoải mái lại còn dễ xử lý.”
“Con không muốn cắt.” Trần Ngộ lấy một miếng bánh dưa ăn: “Con muốn để tóc dài.”
Trong lòng mẹ Trần đã xoay được 180 vòng(*).
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-21.html.]
(*Ý chỉ đã suy nghĩ được rất nhiều chuyện trong 1 khoảng thời gian ngắn.)
Hai mươi năm trước bà cũng là một cô gái. Thời thanh xuân ngây thơ ấy, hoặc là mầm tình chưa nở, hoặc nở rồi thì chỉ có kinh thiên động địa.
Cá nhân bà cho rằng để tóc dài đồng nghĩa với yêu cái đẹp, đồng nghĩa với muốn yêu đương.
Chuông cảnh báo trong lòng mẹ Trần đột ngột kêu vang, bà có rất nhiều suy nghĩ, muốn từ chỗ chồng mình nhận được sự đáp lại để ông cho ý kiến.
Kết quả ông không phát hiện, còn đang húp cháo xì xụp.
Mẹ Trần không trông cậy được gì, đành phải nói chuyện với con gái: “Vậy để cũng được. Hôm nào mẹ lên phố mua cho con hai dây buộc tóc.”
“Có thể để tóc dài, nhưng không được để quá dài.”
Mẹ Trần cằn nhằn: “Giống như Tiểu Kha ấy, dài qua cả m.ô.n.g thì sẽ hút m.á.u đó.”
Bố Trần mặt lạnh xuống: “Hút m.á.u cái gì? Bây giờ thời đại nào rồi, tin tưởng khoa học tí được không, làm gương cho con đi chứ?”
“……”
Mẹ Trần không muốn cãi nhau với ông ở trên bàn cơm nên không phản ứng, chỉ nói đúng vào chủ đề chính.
Con gái trưởng thành sớm, trầm tính hơn so với bạn cùng trang lứa, tính cách hướng nội không thích thể hiện ra ngoài, trong lòng có cái gì cũng không nhìn ra được.
“A Ngộ, đứa bé gọi điện thoại đến là ai?” Mẹ Trần nói như vô tình hỏi đến: “Mẹ nghe giọng chắc mới chỉ bảy, tám tuổi hả?”
Trần Ngộ gắp đậu phộng: “Em gái nhỏ hôm qua mới quen ạ.”
Mẹ Trần thấy hơi lạ mà nhìn con gái: “Không phải con ở phòng vẽ tranh à, sao lại quen?”
Bố Trần đá chân bà ở dưới bàn, hỏi hỏi hỏi, chỉ biết hỏi, bánh dưa cũng không chặn được miệng em.
Mẹ Trần đá lại một cái, trừng mắt.
Bố Trần ngoan ngoãn luôn.
–
Làn gió vù vù thổi qua quần áo đang được phơi trên sân, những giọt nước vẩy ra khắp nơi.
Trong nhà đang tràn ngập mùi thơm ấm cúng của thức ăn.
Tư thế cầm đũa của Trần Ngộ khác với những người khác. Ngón tay dùng sức không đúng, cũng không biết sao lại tạo thành như vậy, sửa mãi thì cô cũng gắp được đồ ăn. Nhưng những thức ăn có hình tròn thì không gắp tốt lắm, ví dụ như hạt đậu phộng chiên dầu bóng nhẫy, cô gắp nữa ngày cũng không gắp nổi một hạt.
Sau khi chật vật một lúc, Trần Ngộ bê đĩa lên gạt một ít đậu phộng vào bát khuấy cùng với cháo.
“Dạ là em gái của một bạn học trong lớp vẽ tranh, hôm qua đến chơi.”
Mẹ Trần còn định hỏi cái gì thì điện thoại trong phòng vang lên. Bà đang định đi nghe thì con gái đã ngăn lại.
“Tìm con đấy.”
Trần Ngộ đối diện với ánh mắt dò xét của bố mẹ, bình tĩnh nuốt đồ ăn trong miệng xuống: “Vẫn là em gái nhỏ kia, cô bé lại gọi đến, lúc nãy chưa nói xong.”
Nói xong thì buông bát đũa vào nhà. Điện thoại vừa được kết nối, không ngoài dự đoán đã nghe được giọng nói cáu giận cực kỳ của chàng trai.
“Đệch, cái quỷ gì vậy, điện thoại dỏm của nhà cậu thành tinh đúng không? Ông đây gọi bao nhiêu lần đều không được, suýt nữa đã bẻ gãy luôn ống nghe.”
Ánh mắt Trần Ngộ nheo lại: “Gọi không được thì cậu gọi làm gì? Bị ngốc hả?”
Trong điện thoại im lặng một thoáng, có tiếng thở dốc nặng nề hỗn loạn của chàng trai, sau đó là tiếng gầm vừa kiêu căng vừa hung dữ của anh.
“Mẹ nó chứ ai ngốc hả, ông đây có chứng ám ảnh cưỡng chế. Sao, không được à?”
Màng nhĩ của Trần Ngộ nhói đau.
Chứng ám ảnh cưỡng chế ghê lắm à?