KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 15

Cập nhật lúc: 2024-12-13 08:43:30
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cộng tất cả những lần xấu hổ trước đây của Giang Tuỳ lại cũng không nhiều bằng những lần ở trước mặt Trần Ngộ dạo gần đây.

Giống như chỉ cần tiếp xúc với cô thì sợi dây trong đầu anh sẽ bị chập mạch bất cứ lúc nào.

Mẹ nó không phải là nhiễm virus chứ?

Giang Tuỳ mang theo vẻ mặt c.h.ế.t lặng về toà nhà, không nói một lời trèo lên tầng cao nhất, đẩy cửa đi vào, ngồi xổm trong đại sảnh lau giày.

Trần Ngộ đi tới bên cửa sổ, từ góc độ này nhìn xuống dưới tầng, tiếng sủa của con ch.ó đen lớn kia xuyên thủng màn mưa.

Đằng sau truyền đến một tiếng gào hung tợn: “Đóng lại!”

Trần Ngộ không bị tiếng chó sủa dọa nhưng lại bị tiếng gào này làm cho sợ hãi đến run lên, cô mở cửa lưới ra.

Giang Tuỳ thấy thế, tức giận mắng như hung thần ác sát: “Ông đây bảo cậu đóng cửa sổ lại, cậu làm cái mẹ......”

Trần Ngộ quay đầu lại nhìn anh như nhìn kẻ ngốc: “Không mở cửa lưới ra trước thì làm sao đóng cửa kính bên ngoài được?”

Giang Tuỳ: “......”

Trần Ngộ cũng không biết dây thần kinh nào của mình trở nên không an phận kêu gào trong đầu, cô bực mình cầm cánh cửa sổ đẩy về chỗ cũ, thu tay lại, xoay người rời khỏi cửa sổ.

Giang Tuỳ tức khắc há hốc miệng: “Mẹ nó, cậu làm cái quái gì vậy?” Trần Ngộ lạnh lùng nói: “Tự đóng đi.”

Giang Tùy tức giận trợn mắt nhìn theo bóng lưng của cô, muốn mắng gì đó nhưng lại không mắng ra khỏi miệng, bỗng có chút oan ức không nói lên lời.

Trần Ngộ mang con mực đi tới phòng vẽ tranh số một.

Lưu Kha thấy sắc mặt cô khó coi, khó hiểu hỏi cô sao vậy?

Trần Ngộ nói không có gì: “Cái kia đến chưa?”

Lưu Kha lắc đầu: “Chưa tới, là tớ nhầm.”

“Của tớ cũng sắp tới rồi, lần này sợ là sẽ sớm một tuần.” Trần Ngộ đưa con mực cho cô ấy, thở dài: “Chân mỏi nhừ.”

Cuối cùng sắc mặt của cô không thay đổi nói một câu: “Tháng nào cũng có, tháng nào cũng muốn chết.”

Lưu Kha: “......”

Nghĩ đến mỗi lần cô ấy cũng phải sống dở c.h.ế.t dở, không khỏi đồng tình trong ba giây.

Lưu Kha thấy Trần Ngộ ấn cánh tay, nhíu mày dáng vẻ khó chịu, vội vàng quan tâm nói: “Va phải?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-15.html.]

Trần Ngộ mơ hồ “Ừ” một tiếng.

Lưu Kha kéo tay cô: “Để tớ xem.”

“Không cần.” Trần Ngộ nói: “Không phải chuyện to tát gì đâu.”

Lưu Kha lo lắng những người khác ở trong phòng vẽ tranh, bèn kề tai cô nói nhỏ: “Vừa nãy tớ nghe thấy tiếng của Giang Tuỳ, cậu trở về cùng cậu ấy à?”

Vẻ mặt Trần Ngộ buồn bực một giây.

Lưu Kha đúng lúc bắt được chút thay đổi nhỏ này, xem ra là đúng rồi, hơn nữa dường như còn ầm ĩ không vui.

Cô ấy không hiểu Giang Tuỳ.

Nhưng A Ngộ và cô ấy học chung một lớp, người ngồi trước người ngồi sau, vô cùng hiểu nhau.

Theo Lưu Kha biết, bình thường tính cách của A Ngộ rất lạnh nhạt, tâm trạng ít khi thăng trầm, cô ấy có thể ầm ĩ với người kia, chứng tỏ đối phương rất đặc biệt.

Lưu Kha đăm chiêu suy nghĩ gì đó.

Trần Ngộ quay lại đại sảnh, phát hiện chàng trai vẫn còn ngồi xổm ở chỗ cũ, vài sợi tóc ẩm ướt đen nhánh rủ xuống, bóng phủ lên hàng mi hơi khép hờ, vẻ mặt anh mờ nhạt không rõ, cả người như đang ngẩn ngơ.

Cửa sổ chưa đóng.

Trần Ngộ đi tới đóng cửa lại.

Giang Tuỳ nghe thấy tiếng động, anh tỉnh táo lại, cười mỉa: “Có phải nhớ ra vẫn còn muốn mượn tôi bức tranh nên hối hận vì đã đối xử với tôi như vậy không?”

Trần Ngộ đứng trước mặt anh, rũ mắt xuống nhìn Giang Tùy.

Giang Tuỳ ngẩng đầu lên đối mặt với cô, lát sau lại cảm thấy tư thế này của mình chẳng khác gì con ch.ó muốn xin xương.

Anh bị chính suy nghĩ của mình làm cho buồn nôn, xụ mặt đứng lên, đưa tay luồn vào trong mái tóc ngắn sạch sẽ, tùy ý vuốt ra phía sau, làm lộ ra đôi chân mày sâu rậm nóng nảy.

Lặng yên đứng đó vài giây, Giang Tuỳ bước vào phòng vẽ tranh. Trần Ngộ cũng bước vào.

Hai bạn học nam trong phòng vẽ tranh đồng loạt nhìn về phía bọn họ. Ôi đệch, bầu không khí kỳ lạ như đôi tình nhân cãi nhau là sao đây?

Giang Tuỳ đi tới giá vẽ của mình, lật bản vẽ đặt trên đó ra. Buổi sáng anh vẽ một lồng bánh bao vẫn còn để ở trên bản vẽ.

Chỉ một lát sau, cây ghim ở bốn góc của bức vẽ kia đã bị rút ra, vứt lung tung vào trong thùng dụng cụ.

Giang Tuỳ đưa bức vẽ cho cô gái ngồi đối diện.

Trần Ngộ sững sờ.

Loading...