Một lúc sau, giọng điệu biếng nhác của chàng trai vang lên bên tai: “Lấy bánh bao đổi bánh bao.”
“…… Được.”
“Vậy thì…”
Khóe miệng Giang Tùy lộ ra nét cười sáng lạn: “Bạn Trần, hợp tác vui vẻ.”
Trần Ngộ ngẩng đầu, tầm mắt dừng trên cái bóng đen của chiếc mũi thẳng tắp của anh: “Cảm ơn.”
“Bạn Trần khách sáo quá, mỗi người lấy cái mình cần thôi.” Giang Tùy lướt qua cô tiến về phía trước.
Gió thổi qua áo hoodie và quần thể thao của anh. Thân hình có tỉ lệ vừa đẹp, vai rộng eo hẹp, chân dài, thể trạng nằm giữa ngây ngô và trưởng thành, có khí chất thiếu niên chỉ tuổi này mới có.
Rất đẹp trai.
Nhưng mà đẹp trai chưa nổi năm giây.
Từ góc ngoặt phía trước đột nhiên xuất hiện một con ch.ó đen lớn, khí thế hung dữ.
Giang Tùy “Vèo” một cái đã trốn sau lưng Trần Ngộ, nhanh đến mức cô chỉ kịp thấy cái bóng lướt qua.
“……”
“Gâu!”
Chó đen lớn sủa về phía hai bóng người, vừa dữ tợn vừa hung hăng: “Gâu gâu gâu!”
Chàng trai cao hơn 1m8 vậy mà cứ rúc vào đằng sau cô gái chỉ mới 1m6, nín thở không dám động đậy gì, sống lưng cong như cây cung, căng thẳng gồng chặt đến mức tối đa.
Mỗi một sợi tóc đều như đang yên lặng nói: “Tôi sợ quá.”
Vẻ mặt của Giang Tùy rất khó coi. Mẹ nó, mất mặt quá đi. Anh cắn răng từ ằ ế
đằng sau lưng của cô đi ra, đúng lúc này, tiếng sủa của chó đen lớn còn táo tợn hơn. Anh sợ tới mức nhanh chóng chạy về trốn, thái dương toát đầy mồ hôi lạnh.
Mất mặt thì mất mặt thôi.
Giờ phút này, sự sợ hãi trong lòng của Giang Tùy đã vượt xa mặt mũi và tôn nghiêm. Lúc còn nhỏ anh bị chó đuổi chạy văng cả giày, bị ngã cho đầy một miệng máu, đến giờ vẫn còn ám ảnh.
Vấn đề tâm lý khó lòng khắc phục.
“Đệch, nó định xông về phía này!”
Một tay Giang Tùy siết chặt túi xiên nướng, một tay túm chặt cánh tay mảnh khảnh của cô gái, từ cổ họng có thể nghe thấy tiếng thở đầy khẩn trương và lo lắng bị đè thấp xuống: “Đệch mẹ nó, đệch.”
Bị dọa đến ngốc rồi, cạn cả vốn từ, nhìn chung chỉ còn một từ “Đệch”.
Toàn bộ hung dữ và cọc cằn khi đánh người của anh chẳng còn sót lại tí gì, lúc này chỉ còn lại yếu đuối đáng thương, sợ hãi lo lắng và bất lực.
Muốn ôm một cái.
Trần Ngộ đau cả màng nhĩ, cánh tay cũng đau, những chỗ bị túm chắc sắp bầm tím hết rồi.
Giang Tùy nấp ở đằng sau cô, tiếng chó sủa làm cho da đầu anh lạnh run, yết hầu trượt lên trượt xuống, nghẹn ngào nói: “Tôi rất sợ chó.”
Chàng trai hơi cúi người ghé sát vào người cô, như có như không dán vào Trần Ngộ. Hơi nóng bao trùm phía sau lưng cô, cô hơi mất tự nhiên mà xê dịch một chút.
Hơi nóng sau lưng cũng xê dịch theo.
“……” Trần Ngộ nói: “Tôi thấy rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-14.html.]
Hơi thở nặng nề của Giang Tùy hơi ngừng lại.
Trần Ngộ cứ như đoán được suy nghĩ của anh: “Không cười cậu đâu.” “Mỗi người đều có nỗi sợ của chính mình, tôi cũng không ngoại lệ.”
Giang Tùy ngẩn ra, hít sâu một hơi.
“Cậu sợ cái gì?”
“Sâu xanh, giun đất, rắn, rết, dơi, ốc sên.”
“Vậy thứ cậu sợ còn nhiều hơn tôi.”
“Đúng vậy, cậu thắng rồi, cậu đã rất giỏi rồi.” Giọng điệu dỗ trẻ con. “……”
Ở một góc ánh sáng hơi tối, tiếng chó sủa liên tục không ngừng nhưng không thấy chủ nhân đến dắt về.
Bình thường Trần Ngộ đi đường gặp chó thì coi như không nhìn thấy, mình đi đường mình, cũng không đi vòng, không tiến lên sờ đầu chó.
Nhưng bây giờ con ch.ó đen này lớn như thế, từ trước tới giờ chưa từng thấy nó, có thể là mới đến. Nó rất hung dữ, cô cũng có chút chần chừ.
Đã thế Giang Tùy còn không ngừng tỏa ra hơi thở sợ hãi lo lắng làm lây cả sang cô.
Trần Ngộ hít một hơi, giọng điệu bình tĩnh có phần là trấn an: “Cậu đừng nhìn vào mắt nó.”
Giang Tùy gần như đã nhắm chặt mắt lại lựa chọn giữ yên lặng. “Cũng đừng chạy lúc nó đang nhìn chằm chằm chúng ta.”
Giang Tùy nghe cô nói vậy thì dở khóc dở cười. Chạy đi đâu nữa, ông đây sẽ nói ra chuyện chân ông đây đã mềm nhũn ư?
Trần Ngộ lại nói: “Cậu mà sợ thì chó sẽ cảm nhận được tâm trạng của cậu đấy.”
Vậy thì hết cách, bây giờ anh đây thật sự không xong rồi. Giang Tùy cắn chặt hàm dưới, yết hầu trượt lên xuống đầy cảnh giác, đột nhiên một giọt nước rơi trên mặt, anh còn chưa kịp lau đã thêm một giọt nữa.
“Tôi đi, trời mưa rồi.”
“Tôi biết.”
“Sao con ch.ó không tránh mưa đi, còn đứng chắn ở đấy làm gì?” “Không biết.”
“Cậu muốn thử cảm giác đánh chó chạy một chút không?”
“Tha thứ cho kẻ bất tài.”
“……”
Giang Tùy sắp phát điên rồi, mắt cũng đỏ lên: “Đệch, vậy làm sao bây giờ? Chúng ta dầm mưa ở đây à? Hai người một chó diễn cảnh ngắm nhau thâm tình trong màn mưa?”
“Im miệng.”
Đầu của Trần Ngộ nảy ra điều gì đó: “Trong túi của cậu có chân giò hun khói đúng không?”
Toàn thân Giang Tùy căng cứng, trong đầu loạn tùng phèo, không chút nghĩ ngợi nói: “Không có.”
Trần Ngộ muốn nhúc nhích lại bị anh túm chặt tay: “Tôi đề nghị cậu nhìn thử xem.”
Giang Tùy nhanh chóng mở túi ra, thật sự có chân giò hun khói, chắc là Tạ Tam Tư gọi nhỉ?
Trần Ngộ bình tĩnh dặn dò: “Cậu bẻ chân giò hun khói thành mấy khúc nhỏ, để cách xa một tí. Chúng ta sẽ dụ nó rời đi, tôi đếm đến ba thì cậu chạy.”
Giang Tùy l.i.ế.m giọt mưa trên môi, giọng khô khốc: “Cậu thì sao?” Câu hỏi này cũng gây ngạt thở ghê.
Trần Ngộ dùng mu bàn tay quệt lên mấy sợi tóc rơi loạn trên trán, suy xét đến việc tối nay anh đã giúp cô một phen nên cũng ngoại lệ trả lời lại câu hỏi gây ngạt thở này.
“Tất nhiên tôi cũng chạy với cậu, chứ không thì ở lại ăn tối với nó chắc?”