KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 111

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:41:54
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mới qua năm mới chưa được mấy ngày, Trần Ngộ đã gặp Vu Kỳ ở quán nước giải khát trong trường.

Trần Ngộ ở bậc thang bên ngoài nhìn cậu ấy, nhớ tới chuyện kỳ thi nửa đầu năm trước.

Kỳ tuyển sinh độc lập của Học viện Mỹ Thuật khác với các trường khác, địa điểm thi không thống nhất, hầu như tất cả học sinh Mỹ Thuật đều phải đến trường để thi. Thời gian thi cũng vậy, chia thành hai ngày mùng 2 và mùng 3.

Trần Ngộ thi vào ngày mùng 2, cô đi trước một ngày, không gặp được Giang Tùy, cũng không gặp Vu Kỳ.

Khai giảng không bao lâu Giang Tùy mới tiết lộ anh thi ngày mùng 3. Anh ngồi tàu cùng ngày với cô, chỉ khác toa, ở gian phòng ngay bên cạnh cô.

Cô thi vào ngày mùng 2, còn anh nằm vùng ở quán cà phê đối diện trường.

Mùng 3 cô trở về thành phố C thì anh bước vào trường thi.

Vậy Vu Kỳ thì sao? Cậu ấy thi ngày nào?

Lượng thí sinh không nhiều lắm nên cô nhớ rất kỹ, nhưng tại sao cứ một người rồi lại thêm người nữa có khả năng tàng hình như nhau vậy, khiến cô chẳng biết gì cả.

Vu Kỳ cũng đã nhìn thấy Trần Ngộ, giọng nói đang nói điện thoại lập tức dừng lại. cậu ấy nói với người ở đầu dây bên kia vài câu rồi cúp máy, tâm trạng có chút phức tạp.

Lựa chọn lý tưởng của cậu ấy là Học viện Mỹ Thuật thành phố T, cùng cô trở thành bạn học đơn thuần chỉ là ngoài ý muốn.

Thực ra cậu ấy thi cùng ngày với cô, cùng một trường thi, có thể là do cô không phát hiện ra.

 

Suy cho cùng cũng chỉ là người không quan trọng.

Rõ ràng là tự mình không chú ý, nhưng e là cô còn oán trách cậu ấy giấu giếm đây.

Vu Kỳ khẽ thở dài trong lòng.

Mới có một năm thôi mà đã có cảm giác mọi thứ đã thay đổi rồi.

Hoàng Mai cũng thi vào học viện này, thi ngày hôm sau. Môn chuyên ngành thì đã qua nhưng cô ta lại cảm thấy điểm văn hóa của mình không ổn, nên không dám đăng ký.

Không ngờ cuối cùng điểm văn hóa còn vượt ngưỡng.

Cuộc sống đúng là nhiều chuyện bất ngờ.

Vu Kỳ nhìn cô gái trên bậc thang, chuyện không nghĩ tới vẫn còn nhiều lắm.

Cậu ấy bỏ di động vào balo rồi đi ra khỏi quán nước, bước xuống bậc thềm đứng trước mặt cô gái, cúi đầu nhìn xoáy tóc trên đỉnh đầu cô.

“Cứ tưởng hết bốn năm đại học cậu cũng sẽ không nhìn thấy tôi chứ.”

Ý tứ trong lời này rất sâu, càng khiến cho người ta cảm nhận được ý oán trách trong đó, còn có chút buồn mang mác.

Vu Kỳ phản ứng lại, có chút ảo não khó nói nên lời. Cậu ấy không muốn lần gặp đầu tiên ở đại học lại bắt đầu một cách lúng túng thế này, nên lập tức mở miệng cướp lời cô gái, đổi chủ đề: “Cậu tan học rồi à?”

Thật ra Trần Ngộ không nghe rõ lời cậu ấy nói, vốn còn muốn hỏi lại nhưng lại nghe cậu ấy hỏi sang vấn đề khác: “Chuẩn bị lên lớp.”

Vu Kỳ bật cười: “Vậy mà còn mua đồ uống à?”

Trần Ngộ nói: “Lớp công cộng, nhiều người, tôi ngồi sau nhưng cũng không phải tôi uống.”

Vu Kỳ gật đầu tỏ ý đã hiểu, nụ cười vẫn không thay đổi: “Cậu ấy không đi cùng cậu sao?”

Gió thổi mạnh, Trần Ngộ vén khăn quàng cổ bị gió thôi tung lên rồi nói: “Cậu

 

ấy đang mua bánh rán ở căng tin.”

Vu Kỳ kinh ngạc nói: “Giờ này có à?”

Trần Ngộ nói ừ: “Có.”

Ánh mắt Vu Kỳ rơi trên chóp mũi đỏ lên vì lạnh của cô: “Tiết mục đêm lễ hội mừng năm mới của cậu, tôi đã xem rồi.”

Trần Ngộ nhướng mày.

Vu Kỳ nhìn ra cô bỗng xa lánh mình, bất lực cười nói: “Khi đi dạo quanh trường thì thấy, nó rất nổi tiếng.”

Trong nụ cười này không chứa chút tạp chất nào, chỉ có dịu dàng và ấm áp.

Trần Ngộ thu lại sự lạnh lùng quanh người, trở lại như bình thường: “Thật sao?”

“Cậu và bạn trai cậu đều rất nổi tiếng, giống như người nổi tiếng vậy.” Vu Kỳ nhìn cô: “Muốn không biết cũng khó.”

Trần Ngộ hơi ngượng ngùng: “Nổi tiếng hay không cũng chỉ là sinh viên bình thường thôi.”

Cuối cùng cô cũng hỏi: “Cậu học chuyên ngành nào?”

Vu Kỳ nói: “Thiết kế nghệ thuật.”

Trần Ngộ kinh ngạc nhìn cậu ấy: “Tại sao không chọn chuyên ngành tạo hình?”

Vu Kỳ ấn tắt chiếc điện thoại đang rung trong túi: “Mỹ thuật thuần túy không hợp với tôi.”

Trần Ngộ không nói gì nữa, mọi người đều có chí hướng khác nhau mà.

Với thân phận của mình, cô không thích hợp đào sâu vào chủ đề này, cũng không thích hợp để bình luận hay phán xét lựa chọn của cậu ấy.

Vu Kỳ cũng đoán được cô sẽ không hỏi gì thêm, do tính khí của bản thân nên vừa rồi cậu ấy mới thuận miệng nói ra câu đó, cậu ấy nhướng đôi lông mày đẹp đẽ: “Số điện thoại ban đầu tôi vẫn dùng, có việc gì thì có thể tìm tôi.”

 

Rồi cậu ấy bỗng nhìn về một phía: “Nhưng tôi nghĩ cậu cũng không cần đâu.”

Trần Ngộ vô thức lùi lại rồi nhìn về phía sau.

Bạn trai cô đang mang theo sắc mặt tối tăm, đáy mắt u ám, nhanh chân lướt qua khói bụi bước đến.

Trần Ngộ đang muốn đi về phía anh thì đỉnh đầu lại bị ấn một cái rồi xoa xoa mà không hề báo trước, bên tai cô truyền đến âm thanh của Vu Kỳ: “Tôi đi trước đây.”

Chờ khi cô lấy lại tinh thần thì đã không thấy Vu Kỳ đâu.

Xem ra là vì biết mình làm chuyện xấu nên cậu ấy chạy rất nhanh.

Trần Ngộ không nghĩ tới việc tìm Vu Kỳ tính sổ, cô nhanh chân chạy bước nhỏ nghênh đón bạn trai đang nổi giận đùng đùng, thầm nghĩ xong rồi, không biết mất bao lâu mới có thể dỗ được đây.

Giang Tùy không uống nước, bánh rán anh cũng không ăn, tức giận nguyên hai tiết học, toàn thân tản ra hơi thở lạnh lẽo âm u “Ông đây muốn đánh người.”

Sự tức giận này đến khi tới thư viện cũng vẫn chưa tan đi.

Lúc Trần Ngộ tìm sách, anh cũng đi theo, khuôn mặt đầy sát khí, nhìn ai cũng thấy khó chịu.

Giang Tùy dựa vào giá sách, khom lưng, phát ra âm thanh nghiến răng nghiến lợi: “Đệch, cái tên Vu Kỳ kia sờ đầu của em.”

“Mẹ nó, là cố tình, lúc sờ đầu em thì cậu ấy còn nhìn về phía anh, mẹ nó.”

Trần Ngộ bất lực xoa dịu anh: “Bao nhiêu lần rồi, có thể không nhắc lại nữa không?”

“Anh đây là nuốt không trôi cơn giận này.” Giang Tùy mắng vài câu rồi tủi thân nói: “Sao em lại không biết tránh đi chứ?”

Trần Ngộ hơi đau đầu: “Đã nói là không phản ứng kịp rồi mà.”

“Một câu không phản ứng kịp là có thể coi như không có chuyện gì à?” Thái dương Giang Tùy giật giật: “Vậy nếu cậu ta sờ là chỗ khác của em thì sao? Đổi

 

thành tay hoặc miệng thì sao? Em không phản ứng kịp là cho cậu ta chiếm hời không công à?”

Trần Ngộ bị hỏi, ngoài việc khiến bản thân phiền muộn hơn thì chẳng có ý nghĩa gì cả.

Giang Tùy tức giận thở hổn hển: “Đệch, người là của ông đây.”

Trần Ngộ sợ anh tức giận đến nội thương nên dịu giọng dỗ dành: “Anh bình tĩnh một chút được không.”

Giang Tùy cười mà như không cười: “Nếu như anh bị một cô gái khác sờ đầu hoặc hôn tóc, sờ mặt hoặc ôm một cái, anh nói với em là anh không phản ứng kịp, cũng không biết đối phương sẽ làm thế thì em có thể tỉnh táo coi như mọi chuyện đều chưa xảy ra không?”

Khóe miệng Trần Ngộ lập tức bị kéo xuống.

Giang Tùy rất hài lòng với sự thay đổi trong nét mặt của cô, lửa giận trong lòng bị dập hơn phân nửa: “Không bình tĩnh nổi đúng không? Đã cảm nhận được cảm giác của anh rồi chứ?”

Trần Ngộ lạnh mặt: “Anh im miệng đi.”

Có mấy cô gái đi qua, bước chân vội vã đi sang giá sách khác, họ thậm chí không dám tìm sách mà trực tiếp bỏ qua luôn.

Sách không tìm, nhưng kịch thì phải xem.

Mấy người đó không đi xa mà trốn sau một giá sách gần đó để nhìn lén.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-111.html.]

Bầu không khí giữa đôi tình nhân này không đúng, cãi nhau rồi.

Nói mà, chẳng có cặp nào không cãi nhau cả.

Có xứng đôi hơn nữa thì cũng sẽ giống những cặp khác thôi, nên cãi thì sẽ cãi, cãi xong thì cách bước chia tay cũng không xa đâu.

Là định luật cả rồi.

Trần Ngộ phát hiện ra vài tầm mắt đang nhìn về phía họ liền cau mày, cô hạ giọng cảnh cáo Giang Tùy bên cạnh: “Đừng gây chuyện nữa, đừng khiến người khác chê cười.”

 

Giang Tùy không có biểu cảm gì.

Trần Ngộ rút tay khỏi túi áo, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh rồi lắc lắc.

Làm nũng.

Mặc dù kỹ thuật không quá thành thạo.

Nhưng hô hấp của Giang Tùy vẫn khựng lại, trái tim đột nhiên đập nhanh, anh quay sang một bên, khịt mũi: “Hừ.”

Trần Ngộ liếc vành tai đỏ ửng của anh, hé miệng nhịn cười: “Vậy anh đi trước tìm chỗ cho em đi, em lấy thêm vài quyển sách nữa rồi sẽ qua tìm anh.”

Giang Tùy vẫn không nhúc nhích.

Trần Ngộ kéo tay anh lên môi mình rồi hôn một cái.

Cơ mặt Giang Tùy co giật mãnh liệt, trong đôi mắt còn sót lại ánh sáng lấp lánh nhỏ vụn, anh lại hừ một tiếng rồi rời đi.

Trần Ngộ vừa thở phào nhẹ nhõm thì lại thấy Giang Tùy đột nhiên quay người

lại. Anh sải từng bước lớn, một tay ôm cô đè xuống, một tay chống đỡ trên giá

sách sau lưng, đôi môi mỏng quét qua má cô, cắn một cái lên má lúm đồng tiền.

Sau đó mới cong khóe môi rời đi.

Giống như con ch.ó lớn vừa được ăn thịt, bước chân lười biếng, cái đuôi còn phe phẩy thỏa mãn, thoải mái dễ chịu.

Chỉ thiếu kêu hai tiếng gâu gâu nữa thôi.

Mấy cô gái vốn định nhìn đôi tình nhân đẹp nhất học viện cãi nhau, đợi chụp ảnh toàn quá trình, kết quả lại bị nhồi cho đầy cơm chó: “…..”

Chúng tôi đã làm sai gì hả?

Trong thư viện rộng lớn rất yên tĩnh, không khí tràn ngập mùi giấy ẩm bị thời gian ăn mòn.

Mùa hè thì mát mẻ, nhưng mùa đông lại không ổn, không khí lạnh quá nhiều.

 

Trong khi Trần Ngộ đang mải mê tìm sách thì bất ngờ phát hiện mình đã đi tới phía trong cùng. Cảm giác lạnh lẽo âm thầm xuất hiện, trực giác cô cảm nhận được một cơn gió lạnh đập thẳng vào mặt, nhìn qua rất giống mấy thư viện trong các bộ phim kinh dị, lông tơ toàn thân cô lập tức dựng đứng.

Được rồi, trước tiên cứ đọc mấy quyển sách đã tìm được trước đã, còn lại để lần sau.

Trần Ngộ quay đầu rời đi, vội vàng bước ra ngoài thì đụng phải một người.

Sách trong tay rơi hết xuống đất.

Người đụng vào cô là một bạn nam cao gầy, liên tục nói xin lỗi: “Thật, thật xin lỗi, tôi không, không cố ý đâu, cậu không sao chứ?”

“Không sao.” Trần Ngộ nói.

Bạn nam ngồi xổm xuống nhặt mấy cuốn sách rơi tán loạn trên mặt đất lên rồi đưa sang: “Của cậu đây.”

Trần Ngộ nhận sách rồi mới nhìn cậu ta.

Ánh mắt chàng trai né tránh cô, ngón tay hơi cong chỉ về một hướng: “Tôi qua bên kia.”

Nói xong là đi.

Trần Ngộ lên tiếng gọi người lại: “Chờ một chút.”

Bạn nam quay đầu lại theo phản xạ có điều kiện.

Trần Ngộ lật mấy cuốn sách trong tay, từ bên trong lật ra một tờ giấy, dùng ngón tay vân vê rồi lấy ra: “Cậu để quên đồ này.”

Sau khi đuổi chàng trai ủ rũ đỏ mặt bước đi, Trần Ngộ liền chạy tới bên kia gọi lớn: “Đừng trốn nữa.”

Giang Tùy đi ra từ giá sách phía sau, hoàn toàn không hề xấu hổ khi bị bắt gặp.

Anh nhìn cô cười, khiến ngũ quan lập thể lập tức tỏa sáng quyến rũ lòng người.

Vừa có khí chất lại đẹp trai.

 

Trần Ngộ sững sờ không chớp mắt: “Bảo anh đi tìm chỗ ngồi, anh tìm ở đâu vậy?”

“Anh tìm được chỗ rồi, anh nhờ người trông giúp rồi.”

Giang Tùy đi tới, cong ngón tay cọ lên khuôn mặt trắng nõn của cô: “Bảo bối, vừa rồi em thật ngầu.”

Trần Ngộ đẩy mỏng vuốt của anh ra.

Giang Tùy cầm sách trong tay cô gái, bước chân bám sát lấy cô: “Mẹ nó cậu ta đúng là liều mà, em là của anh, thế mà cậu ta còn ngu xuẩn dám có ý đồ với em.”

“Xem ra vẫn không đủ, anh vẫn phải tuyên bố chủ quyền công khai, buổi tối chúng ta đi căn tin ăn cơm đi, đút cơm cho nhau, để bọn họ từ bỏ hết đi.”

“…….”

Trần Ngộ trợn mắt: “Bĩnh tĩnh chút, đừng làm mất mặt nữa.”

“Cái này sao lại là mất mặt được?” Giang Tùy khoác tay lên vai, đi cùng cô:

“Không muốn em bị người khác nhớ thương.”

Trần Ngộ đi xuyên qua từng hàng giá sách: “Anh nghĩ cho em chút có được không, người nhớ thương anh còn nhiều hơn, vậy thì em sống thế nào?”

Giang Tùy liếc nhìn cô: “Em sống thế nào?”

Trần Ngộ bình thản: “Cái gì nên nhìn thì nhìn, nên nghĩ cứ nghĩ, không nên nhìn không nên nghĩ thì bỏ hết, quan tâm mấy cái thứ ngu xuẩn ấy làm gì.”

Giang Tùy tặc lưỡi: “Cô gái này, em nói chuyện thật thô lỗ.”

Trần Ngộ là dáng vẻ hờ hững: “Học từ bạn trai em đó.”

Giang Tuỳ nhéo nhéo vành tai mềm mại của cô: “Bạn trai kiểu đó mà em vẫn thích à?”

Trân Ngộ thở dài: “Tuổi còn trẻ nên mù quáng thôi.”

Giang Tùy: “…….”

 

Dù không phải cuối tuần nhưng người xếp hàng quét mã vẫn khá đông.

Không gây ra tiếng ồn nào.

Ai cũng muốn giữ gìn mặt mũi, có điên có ngứa da thì cũng kiềm chế lại một chút.

Trần Ngộ và Giang Tùy đi ra từ bên trong, những người bên đó đều đồng loạt nhìn về phía này, rồi lại lặng lẽ nhìn đi chỗ.

Dáng vẻ kiểu ‘Không phải tôi muốn nhìn đâu, tôi chỉ lơ đãng thôi.’ Trần Ngộ đi tới đằng sau hàng người: “Đưa thẻ mượn sách cho em.”

Giang Tùy nhìn mái tóc tán loạn phía sau lưng cô, âm thanh lười biếng: “Hả?”

Trần Ngộ lại nói: “Thẻ mượn sách.”

Động tác dùng đầu ngón tay quấn lấy sợi tóc cô của Giang Tùy hơi dừng lại: “Ở chỗ anh à?’

Trần Ngộ có một dự cảm xấu, cô quay đầu nhìn anh: “Không phải buổi sáng em bảo anh bỏ vào balo rồi sao?”

Giang Tùy vô tội đối mặt với cô: “Có à?”

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, đối mặt nhau chừng mấy giây.

Giang Tùy thả sợi tóc trên đầu ngón tay ra, sờ lên tóc cô gái: “Không sao, anh tìm người mượn một chút.”

Trần Ngộ lạnh giọng đáp: “Không được tìm con gái.”

Giang Tùy: “……”

Anh cúi đầu bật cười: “Được rồi, nghe lời em, tìm con trai.”

Loading...