Quả lê vàng đã vào bụng Giang Tùy, sau đó anh hơi khó chịu. Dạ dày yếu ớt không chịu nổi.
Tạ Tam Tư chép miệng, nếu đổi thành cậu ta thì đừng nói mới cơm nước xong, ăn canh gà chưa được bao lâu đã ăn trái cây, cho dù là một miếng trái cây, một ngụm canh gà thì cậu ta cũng sẽ không bị như thế.
Anh Tùy cái khác thì không nói nhưng cơ thể luôn là số một. Giang Tùy nằm trên sofa: “Mấy giờ rồi?”
Đồng hồ điện tử đang đeo trên cổ tay, nhưng bản thân lại lười xem, mí mắt anh rủ xuống, dáng vẻ như bị sofan tàn phá vậy.
“Sáu giờ ba mươi bảy.” Tạ Tam Tư đến gần xem đồng hồ của anh: “Phải đến phòng vẽ tranh rồi.”
Giang Tùy chống sofa ngồi dậy, dạ dày có hơi quặn thắt.
“Anh!”
Cánh cửa ‘Kẽo kẹt’ mở ra, Giang Thu Thu xông vào, chạy bình bịch nhào vào ghế sofa: “Anh làm sao vậy? Anh? Anh? Anh?”
Màng nhĩ của Giang Tùy lại bị chấn động thêm lần nữa. Anh kéo cô em gái không biết xem gì trên tivi mà bị đầu độc đến não tàn ra: “Anh em vẫn chưa chết.”
“Nói gì vậy, phì phì phì.”
Giang Thu Thu bò lên đùi anh trai, tiếp tục cơn nghiện diễn: “Sao mặt anh vàng như nến vậy? Có chỗ nào không thoải mái à? Anh nói đi, không khỏe thì nói đi, anh nhất định phải nói, tại sao anh không nói? Tại sao?”
Tạ Tam Tư ở bên cạnh xấu hổ đến toát mồ hôi, anh Tùy chiều em gái quá.
Trên thế giới này ngoài Thu Thu ra chắc cũng không có ai có thể làm ầm ĩ trước mặt anh như vậy, còn không bị đánh c.h.ế.t nữa.
Nếu có xuất hiện, thì……
Vậy cũng bình thường.
Đàn ông mà, chung quy rồi cũng có vợ thôi.
–
Giang Thu Thu vẫn còn lầm bầm, tại sao mặt vàng như nến vậy? Tại sao, tại sao, tại sao.
Giang Tùy vô cảm chỉ lên bóng đèn vàng ấm áp trên đỉnh đầu.
Bạn nhỏ Giang Thu Thu nháy mắt thoát vai, trở về chính mình: “Con người anh chẳng có chút hài hước gì cả.”
Giang Tùy vuốt tóc mái: “Ừ.”
Giang Thu Thu sửng sốt, anh trai vậy mà không nói gì với cô bé cả, vậy không đúng rồi: “Thật sự không thoải mái à?”
“Ăn hơi nhiều.” Giang Tùy đứng lên: “Đến phòng vẽ tranh.”
Giang Thu Thu vội vàng nói: “Đi ngay bây giờ sao? Em đi mặc áo khoác, anh chờ em một chút.”
Giang Tùy hỏi một câu: “Em đến phòng vẽ tranh làm gì?”
Giang Thu Thu há hốc miệng: “Không phải anh đã đồng ý rồi sao?”
“Hả?” Giang Tùy phủi phủi quần, vuốt phẳng mấy nếp gấp kia: “Ai đồng ý với em chứ?”
Giang Thu Thu nhảy lên sofa, bất bình nói: “Anh là nam tử hán đại trượng phu không thể nói mà không giữ lời, nói chuyện không có chữ tín.”
Giang Tùy véo mũi của cô bé: “Anh của em có thể.”
Giang Thu Thu: “……”
Giám đốc Uông đi qua cung kính hỏi có cần đóng gói mấy phần bánh ngọt không.
Giang Tùy nói không cần.
Giang Thu Thu ngồi thật mạnh xuống sofa, giả vờ khóc hu hu hu. Thấy anh trai cô bé không thèm quan tâm thì đôi mắt to thật sự đỏ lên.
Tạ Tam Tư rút khăn giấy đưa cho bạn nhỏ: “Anh trai em nói đùa thôi.”
“Anh ấy giận bản thân bị hai chúng ta úp sọt, đang bực tức đấy, nhưng vẫn sẽ cho em đi.”
Giang Thu Thu khóc không ra nước mắt, nhưng vẫn làm màu mà nhận khăn giấy lau mắt: “Lúc anh em nói dối mọi người cứ như thật vậy, sao anh ấy lại thích nói một đằng làm một nẻo thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-11.html.]
Tạ Tâm Tư thầm nghĩ, học sinh tiểu học cũng có vốn từ ngữ phong phú thật. Cậu ta thuận miệng nói: “Thời kỳ mãn kinh đó.”
Gương mặt nhỏ của Giang Thu Thu đầy vẻ hoảng sợ: “Anh trai em mới mười tám mà!”
Tạ Tam Tư trợn tròn mắt, còn không cho người ta đến trước sao? –
Lúc sắp đến bảy giờ, Trần Ngộ đi dạo hiệu sách rồi quay lại phòng vẽ tranh. Cô vừa mới cầm lấy túi vải treo bên giá vẽ, sắp xếp lại vật dụng hằng ngày bên trong, dành không gian để bỏ hai túi giấy vẽ vào thì ngoài cửa chợt vang lên giọng nói trong trẻo.
Là một đứa trẻ.
Trần Ngộ không thèm để ý mà ngồi xuống, lấy bữa tối bánh kẹp thịt của cô ra, cách lớp giấy dầu đẩy bánh lên trên, cúi xuống cắn một miếng.
Thỉnh thoảng cũng sẽ có người nhà đến phòng vẽ tranh, chăm chú quan sát hoặc là tò mò.
Là chuyện bình thường.
Mặc kệ đứa bé kia là người nhà của phòng vẽ tranh nào, chỉ cần đừng là phòng vẽ số ba là được. Nếu không cô bé đi vào trong bao lâu thì Trần Ngộ sẽ lãng phí bấy lâu thời gian, không có cách nào bình tĩnh mà vẽ tranh được.
Bởi vì Trần Ngộ không thích trẻ con, không biết phải hoà hợp như thế nào, có lẽ những đứa trẻ xung quanh mà cô tiếp xúc đều rất ầm ĩ, cô sẽ thấy khó chịu.
Với ý nghĩ này, cánh cửa bị vặn ra, cùng với tiếng hô kinh ngạc khe khẽ của cô bạn nhỏ.
Trần Ngộ cau mày.
Bánh kẹp thịt yêu thích trong tay cũng khó mà nuốt nổi.
–
Giang Thu Thu ngẩn người ở trước cửa.
Giang Tùy cầm cổ áo sau gáy xách cô bé vào.
Giang Thu Thu thay đổi vẻ hoạt bát thường ngày, ‘Vèo’ một tiếng chạy trốn ra sau lưng anh, ngại ngùng thăm dò.
Giang Tùy nhìn Tạ Tam Tư: Đây là của nhà ai?
Tạ Tam Tư: Gà mái đó.
Cánh cửa vừa đóng lại, ngăn cách tiếng ồn ào của những người đang lục đục quay về phòng vẽ tranh, không khí càng trầm lắng hơn.
Giang Tùy đi về phía chỗ ngồi của mình, vạt áo bị kéo lại, suýt chút nữa thì vấp ngã rồi.
Ngay lúc anh của cô quay đầu lại nhìn, Giang Thu Thu dùng khẩu hình miệng nói anh còn chưa giới thiệu em mà.
“……”
Giang Tùy kêu Trần Ngộ, chỉ ngón cái của mình ra sau: “Em gái tôi.”
Giang Thu Thu nhân cơ hội đi ra, gương mặt tròn ửng đỏ kèm theo nụ cười trong trẻo đáng yêu, lễ phép chào hỏi: “Chị, chào chị.”
Trần Ngộ lạnh nhạt nói: “Chào em.”
Giang Thu Thu có cuộc sống như một cô công chúa nhỏ, nói là tất cả ngôi sao vây quanh cũng không phải nói quá. Từ trước đến nay cô bé chưa từng bị đối xử
lạnh nhạt như vậy. Cô bé có chút không biết phải làm sao, vội vàng thì thầm với anh trai mình: “Anh, có phải em bị ghét không?”
Giang Tùy hất tay em gái ra, vuốt phẳng vạt áo bị kéo nhăn.
“Người ta lần đầu gặp em, đáp lời cũng đáp rồi, còn đòi hỏi gì nữa?” “Không cười.”
“Cô ấy cũng chưa từng cười với anh của em.”
Giang Thu Thu thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút.
Ngược lại càng tò mò chị gái xinh đẹp ngồi ở giá vẽ đối diện kia, thật là gầy. Woa, còn có lúm đồng tiền nữa.
Giang Thu Thu phấn khích bảo anh trai cô bé nhìn.
Giang Tùy liếc xéo qua, cô gái vừa rút ghim trên bàn vẽ, vừa ăn bánh kẹp thịt, lúm đồng tiền bên má phải lúc ẩn lúc hiện theo động tác nhai nuốt.
Tràn đầy ánh sáng của đèn dây tóc.
Lóa mắt.