Năm nay học sinh thi tuyển sinh độc lập của Nguyên Mộc có sự biến động khá lớn, không giống tính toán ban đầu của Triệu Thành Phong.
Thầy ấy vốn tính toán là có khoảng mười người đỗ Học Viện Mỹ Thuật, nhưng số người nộp hồ sơ thậm chí còn không đến con số đó và chỉ có ba người trúng tuyển.
Còn là đỗ cùng một Học Viện Mỹ thuật.
Triệu Thành Phong cũng không nhắc đến chuyện này.
Nhưng tình hình tuyển sinh tập trung lại không chênh lệch nhiều lắm so với dự tính của thầy ấy, được 95%.
Bất kể là trong tỉnh hay ngoài tỉnh, yêu cầu điểm số các môn văn hoá đối với học sinh Mỹ Thuật thì mỗi trường sẽ có sự khác biệt.
Triệu Thành Phong hi vọng những học sinh mới rèn luyện có mấy tháng, không nghiêm túc học tập, nền tảng yếu hoặc là kỹ năng ổn nhưng chưa phát huy tốt có thể học lại một năm nữa, đừng tùy tiện chọn một ngôi trường nào đó để nhập học.
Thời gian ba bốn năm không thể bị lãng phí như thế được, tương lai hối hận thì đã muộn.
Nhưng điều đó vẫn phụ thuộc vào ý kiến của riêng học sinh.
Ánh mắt Triệu Thành Phong quét về phía hai học sinh ngồi chéo đối diện, cũng không biết hai người bọn họ sẽ chọn học chuyên ngành gì.
Điều thầy ấy mong muốn là hai đứa trẻ này có thể đi theo con đường nghệ thuật thuần túy.
Chuyên ngành này không hề dễ học, nhưng một khi đã học thì chính là hy vọng của giới nghệ thuật nước nhà, chuyên ngành sơn dầu quốc họa cũng là một lựa chọn tốt.
Nhưng sau đó thầy ấy lại lắc đầu, một đứa chọn thì đứa kia cũng sẽ chọn theo thôi.
Trần Ngộ không biết những gì thầy Triệu đang tính toán, cô đang ăn gà cung bảo do Giang Tùy gắp cho.
Còn Giang Tùy đang chăm chú nhìn cô.
Trần Ngộ bị anh nhìn nên khó mà nuốt trôi được: “Cậu không ăn à?”:
Giang Tùy lắc đầu: “Không ăn.”
Nói dối, nước bọt đã chảy ra ngoài luôn rồi.
Ngày lễ tình nhân anh đã thương lượng với ông trời rằng nếu ông đưa cho anh cái gối thì anh sẽ ăn chay ba năm, mãi mãi từ bỏ việc chơi game.
Gối đầu đã đưa cho anh rồi, anh cũng phải tuân thủ thỏa thuận.
Trước kia Giang Tùy không hề tin vào những thứ này, nếu nghe ai nói thì anh cũng chỉ khịt mũi coi thường, còn dùng hai chữ ngu xuẩn để đánh giá.
Đây chẳng phải là một loại yêu cầu à, nếu anh không tuân thủ thỏa thuận thì ông trời sẽ gây khó dễ cho anh khiến anh cầu mà không được, vậy thì anh không gánh nổi đâu.
Chân đặt dưới gầm bàn của Giang Tùy chạm vào cô: “Cậu đã nói thi tốt nghiệp xong sẽ làm bánh bao súp cho tôi.”
Trần Ngộ của trước đây sẽ không coi hành động của anh ra gì, chỉ cảm thấy hành động của anh là do ngứa da, cà lơ phất phơ, nhưng bây giờ cô lại có phản ứng hoàn toàn khác, tim đập thật nhanh: “Ừm.”
Giang Tùy lẩm bẩm: “Vậy có thể không cho thịt vào không?”
Trần Ngộ kinh ngạc: “Không cho thịt?”
“Ừ hứ.” Giang Tùy bĩu môi: “Bánh bao nhân rau củ, toàn đồ chay.”
Trần Ngộ nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái: “Cậu biến dị rồi à?”
Giang Tùy: “……”
Một lúc sau, Giang Tùy lại chạm vào khuỷu tay cô: “Sao cậu lại đến cùng Vu Kỳ?”
Trần Ngộ còn tưởng là đã sang trang mới rồi, nhưng hóa ra vẫn chưa, cô cắn miếng đậu bắp chiên giòn, nói: “Giữa đường gặp được thôi.”
Giang Tùy hừ khẽ: “Quá trùng hợp rồi.”
Trần Ngộ uống một ngụm Sprite rồi nói: “Cậu ấy cũng sống ở khu phố cũ.”
Giang Tùy càng khó chịu hơn, ngữ khí cực kỳ chua chát: “Cái này mà cậu cũng biết?”
“Sao vậy?” Trần Ngộ nói: “Không phải tôi cũng biết nhà cậu à?”
Tên kia có quan hệ gì với cậu, có thể so sánh với ông đây được sao? Giang Tùy đang muốn nổi giận thì đã nghe thấy cô nói thêm: “Tôi còn đến nhà cậu nữa đấy, ăn bữa sáng của nhà cậu, bước vào phòng cậu, ngồi lên giường của cậu nữa.”
Anh lập tức bị thu phục.
–
Trong phòng riêng bày hai cái bàn lớn ngồi đầy người.
Ăn một lượt, uống hết một vòng, không khí bắt đầu trở nên phấn khích hơn.
Lý Dương cầm đầu khuấy động: “Các anh chị em, hãy kính tổ hợp thần tiên ở phòng vẽ tranh của chúng ta nào.”
Tạ Tam Tư cảm thấy cái này hay: “Vậy thì chúc mỗi chúng ta đều có thể thích nghi với mọi hoàn cảnh, gặp được hạnh phúc, có được hạnh phúc, mọi điều tốt đẹp, vạn sự như ý.”
Lời nói vô cùng đẹp.
“Nào nào, cạn ly cạn ly.”
Giang Tùy nhíu mày: “Mẹ nó làm quái gì thế.”
Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong mắt anh không lộ ra chút cảm xúc mất kiên nhẫn hay tức giận nào, toàn là sự thoải mái c.h.ế.t đi được.
Tiếng la hét trong phòng riêng càng làm nổi bật phản ứng của Trần Ngộ.
Bởi vì cô chậm chạp không hề động đậy, cụp mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Giang Tùy bắt gặp dáng vẻ này của cô gái thì sắc mặt hơi trầm xuống. Anh hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cảm giác bực bội trong lòng rồi mới nhích tới gần cô, hạ giọng nói: “Chỉ đùa thôi, đừng tức giận.”
Trần Ngộ liếc nhìn anh bằng ánh mắt mang theo vẻ âm u.
Giang Tùy ngạc nhiên, tôi nói sai sao?
Đúng lúc mọi người cho là tổ hợp này đã bắt đầu nguội lạnh rồi thì Trần Ngộ lại cầm ly lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-103.html.]
Giang Tùy sững sờ nhìn cô.
Trần Ngộ lên tiếng nhắc nhở: “Ly.”
“Ồ.” Giang Tùy làm theo.
Mọi người: “……”
Lạnh cái quần.
–
Nửa sau của bữa cơm, Triệu Thành Phong bị điện thoại từ nhà thúc giục nên đã rời đi trước. Thầy ấy thanh toán hóa đơn xong còn không quên dặn dò Vu Kỳ, người đã tương đối chững chạc rằng, ban đêm chú ý trông chừng những người khác nhiều hơn, đừng để họ gây chuyện rắc rối.
Thầy giáo vừa rời đi, trong phòng đã trở nên sôi động hơn nhiều.
Vốn dĩ chỉ có các nam sinh uống bia, hiện tại cả nữ sinh cũng không chịu nổi sự tò mò và bắt đầu thử.
Cả bàn tiệc tràn ngập trong không khí hôm nay có rượu hôm nay say.
Mưu kế của Giang Tùy là uống rượu để có thêm dũng khí, kết quả là hưng phấn quá đà. Sự nhốn nháo của mọi người đã khiến nỗi sốt ruột bất an của anh tê liệt, nhường chỗ cho sự tự tin lớn mạnh, tràn đầy, nên kế hoạch thổ lộ sau khi tan tiệc đã được tiến hành trước thời hạn.
Trước mặt mọi người, Giang Tùy uống một cốc bia lớn, giây sau lập tức cầm lấy tay Trần Ngộ, cong lưng, tựa trán lên đó, thấp giọng thở dốc, giọng nói khô khốc khàn khàn.
“Bạn Tiểu Trần, tôi làm bạn trai cậu được không?”
Trần Ngộ sững sờ tại chỗ.
Những người khác không nghe thấy câu nói kia, mà chỉ nhìn thấy cử chỉ thân mật giữa hai người.
Tình huống gì đây?
Tạ Tam Tư vội vàng pha trò: “À, anh Tùy của tôi uống say rồi.”
“Anh Tùy?”
Tạ Tam Tư đứng dậy đi qua đó, muốn kéo anh Tùy lên nhưng lại ăn ngay một cái vung tay.
“Biến mẹ cậu đi, ông đây không say.”
Giang Tùy tức giận gầm lên một tiếng, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô gái vuốt ve, ánh mắt bướng bỉnh nhìn thẳng vào cô, đáy mắt tràn ra tình cảm rung động trong sáng thuần khiết: “Có được không?”
Cồn đã thiêu hủy hoàn toàn lý trí của anh, khiến anh hoàn toàn phớt lờ hoàn cảnh xung quanh, quên luôn chuyện bản thân phải giữ thể diện trước mặt mọi người.
Những cảm xúc không thể kìm nén được đều tràn lên mặt, rồi lan đến toàn thân.
Dữ dội mà nóng bỏng.
Tất cả những người còn lại trong phòng đều đang nhìn.
Trần Ngộ rút bàn tay đang bị Giang Tùy nắm chặt rồi đẩy anh: “Đi ra ngoài trước đã.”
Đôi mắt Giang Tùy mờ đi, đôi vai rộng lớn rũ xuống, trông thất bại và suy sụp vô cùng.
Trần Ngộ nhìn sâu vào anh: “Theo tôi ra ngoài, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Nói xong cô lập tức kéo ghế đứng lên, rời khỏi bàn rồi bước về phía cửa ra vào.
Giang Tùy không nghe thấy sự dịu dàng trong giọng nói của cô, thậm chí cô còn đang cố gắng dỗ dành anh.
Ra ngoài nói cái gì? Nói anh rất tốt, chỉ là bọn họ không phù hợp?
Mẹ nó.
Đôi con ngươi đỏ hoe của Giang Tùy nhìn chằm chằm xuống mặt đất, yên lặng đến đáng sợ, giống như một con ch.ó lớn bị chủ nhân vứt bỏ một cách tàn nhẫn.
Bất cứ lúc nào cũng có thể phát điên.
Trong phòng lặng ngắt như tờ, việc ăn uống đều bị ấn nút tạm dừng.
Bao gồm cả Tạ Tam Tư và Vu Kỳ.
Khuôn mặt trẻ con của người trước viết lên chữ bối rối in hoa rõ to, anh Tùy vừa thổ lộ đấy à? Còn thất bại nữa?
Đệch, c.h.ế.t mất.
Còn người sau thì có sự pha trộn giữa thất vọng và cảm xúc khó miêu tả rõ.
Dường như đã có thể thấy trước cái kết của câu chuyện này, chỉ là không tiết lộ cho người khác mà thôi.
–
Trần Ngộ bình tĩnh dừng ở cửa, trầm mặc hồi lâu rồi chậm rãi mở miệng:
“Giang Tùy, ra ngoài với tôi.”
Giang Tùy nhắm mắt lại, cau mày, sắc mặt trầm xuống, chỉ muốn nghe cô nói một chữ “Được”, những thứ khác anh đều không muốn nghe.
Trần Ngộ lại gọi: “Giang Tùy!”
Còn hung dữ với tôi nữa, Giang Tùy khó chịu nhếch khóe môi, giống như giây tiếp theo anh sẽ bật khóc vậy.
Trái tim Trần Ngộ run rẩy dữ dội.
Trên đường đến đây cô đã cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình, nhưng đến nhà hàng vẫn không thể ổn định lại được. Nó chỉ tạm thời bị cô ép xuống, giam giữ nơi đáy lòng, cô muốn đợi khi cơm nước xong xuôi, sau khi tất cả mọi người đã rời đi rồi mới nói.
Nhưng hiện tại, mọi thứ đóng kín đã bị xé toạc ra thành vết nứt.
Tình cảm không thể kiềm chế tràn ra như ong vỡ tổ, ùa vào tứ chi xương cốt.
Dâng trào đến cực điểm.
Trần Ngộ cảm thấy khó thở, trái tim đập từng nhịp thình thịch đau đớn.
Một loạt tiếng bước chân hỗn loạn chạy từ cửa ra vào đến cái bàn sát tường, Giang Tùy còn chưa kịp hồi phục tinh thần thì khuôn mặt của anh được nâng lên giữa những tiếng hô hoán xung quanh.
Sau đó, nàng tiên nhỏ của anh hôn lên môi anh.