KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 101

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:36:24
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong hai ngày thi tốt nghiệp, buổi sáng Trần Ngộ ra ngoài với bố mẹ và bạn thân, đến tối thi xong ra khỏi cổng trường vẫn là ba người bọn họ đứng đó.

Cả nhà cùng hành động, khí thế rất lớn.

Chập tối ngày thi xong, Trần Ngộ thay quần áo rồi ra ngoài, còn nói đêm không về.

Mẹ Trần vứt cái khăn rồi lao ra ngoài: “Con định làm gì?”

Trần Ngộ dựa vào tường thay giày: “Con đi ăn bữa cơm chia tay ở phòng vẽ tranh, sau đó sẽ lên mạng cả đêm.”

Trên mặt mẹ Trần viết rõ mấy chữ không tin: “Chỉ có vậy thôi?”

Trần Ngộ hỏi lại: “Không thì sao ạ?”

Mẹ Trần cứng họng vì câu hỏi của cô, đợi đến khi bà lấy lại tinh thần thì con gái đã không thấy đâu.

Bố Trần đang lau xe đạp trong sân: “Con cái đã thi xong rồi thì cứ kệ nó đi.”

“Kệ cái gì chứ? Kệ nó?” Mẹ Trần bùng nổ: “Con gái định cả đêm không về, người bố như anh chỉ nói vậy thôi à? Lão Trần, nếu anh bị yêu ma quỷ quái ám vào người thì nháy mắt mấy cái đi.”

Bố Trần không thèm để ý đến bà nữa.

Mẹ Trần lẩm bẩm: “Chiều nay Tiểu Kha đã đi rồi, con gái còn muốn lên mạng với ai?”

Nói xong bà mới ý thức được chính mình đang nói nhảm.

Mẹ Trần tát vào miệng mình một cái, ôi, hồ đồ rồi.

“Em nên đánh vào đầu mình ý.” Bố Trần giội cho bà một gáo nước lạnh: “Còn chưa đến bốn mươi mà đã thế rồi.”

Lời này vừa nói ra thì hậu quả chính là ông phải tự nấu cơm tối, quần áo phải tự mình giặt, hơn nữa đến tối còn không được ngủ cùng chiều.

Không sống nỗi nữa rồi.

Vừa ra khỏi con hẻm nhỏ không bao lâu, Trần Ngộ đã nhận được điện thoại của Giang Tùy, cân nhắc về vấn đề an toàn nên cô không tiếp tục đạp xe mà dừng lại bên đường rồi mới ấn nút trả lời.

Giang Tuỳ ở đầu bên kia hỏi: “Đến đâu rồi?”

Trần Ngộ nói vừa mới ra ngoài.

“Chậm vậy?” Giang Tùy rất khó chịu: “Trà nguội canh lạnh hết rồi em gái à.”

Trần Ngộ từ tốn cãi nhau với anh: “Nguội thì hâm nóng lại đi.”

Giang Tùy mỉm cười: “Đã nói để tôi đi đón mà cậu không chịu, bây giờ xem đi,

còn muốn nói gì nữa không?”

“Có.”

Trần Ngộ nói ra chữ này rồi dừng lại một lúc: “Cơm nước xong xuôi sẽ nói với cậu.”

Mang theo nhịp tim vô thức đập nhanh hơn, anh hạ giọng nói: “Muốn nói gì với tôi?”

Trần Ngộ cụp mắt, vuốt ve chiếc chuông trên tay lái: “Tôi phải đạp xe đây.”

Lời còn chưa dứt thì Giang Tùy đã lên tiếng: “Tôi cũng có chuyện muốn nói với cậu.”

Anh l.i.ế.m liếm khóe môi: “Đến lúc đó tôi muốn nói trước.”

Trần Ngộ đồng ý: “Được rồi.”

Hi vọng là sau khi tôi nói xong cậu sẽ không chạy mất.

Ở bên kia, Giang Tùy đợi cô cúp máy trước, nhìn vào ghi chép cuộc gọi, thời gian quá ít, lần sau phải bù lại mới được.

“Quá dính người rồi.”

Tạ Tam Tư không thể nhịn được nữa: “Thật sự quá dính người rồi, đến kẹo cao su cũng không dính được như anh.”

Giang Tùy cho cậu ta một cước, còn đang muốn nói vài câu thì điện thoại di động lại vang lên, là Vương Nhất Phàm gọi tới, vừa mở miệng đã nghe thấy giọng nói yếu ớt hiếm gặp.

“Anh Tùy, bữa cơm tối nay em không tham gia đâu.”

“Cậu đang ở cữ à?”

“Là c.h.ế.t từ trong trứng nước.”

Giang Tùy cau mày: “Xảy ra chuyện gì rồi? Thi không tốt à?”

Vương Nhất Phàm giả vờ đáng thương: “Đệch, Anh Tùy, em là học sinh được tuyển thẳng không cần tham gia thi, anh không nhớ à? Có thể quan tâm anh em bằng một phần nàng tiên nhỏ nhà anh không hả?”

“Không thể.” Giang Tùy nói: “Vậy cậu làm cái quái gì thế? Chia tay à?”

Vương Nhất Phàm không nói gì.

Giang Tùy không hề bất ngờ: “Chia tay thì chia tay thôi, không phải cậu vẫn thường xuyên chia tay à, lần nào cũng ăn uống như thường, cả mặt bình thản.”

“Lần chia tay này thì ăn không vào nữa.”

Vương Nhất Phàm thở dài một hơi: “Hơn 2 giờ chiều nay, em đang chơi điện tử ở nhà cũ thì Uông Vũ tới tìm.”

Giang Tùy nhìn về phía cửa quay của khách sạn: “Cô ấy cũng được tuyển thẳng?”

“Không.” Vương Nhất Phàm nói.

Giang Tùy vừa nghe cậu ấy nói xong thì phát hiện ra ngay là tình hình không hề bình thường, tư thế ngồi lập tức trở nên không còn lười biếng nữa: “Chuyện gì thế? Ngày thi tốt nghiệp quan trọng như vậy, cô ấy không đi thi mà lại chạy đi tìm cậu? Làm chuyện quái quỷ gì vậy, cậu bắt cá hai tay bị cô ấy phát hiện à?”

“Bắt con khỉ.” Vương Nhất Phàm chửi ầm lên như người không có văn hoá:

“Em chưa bao giờ bắt cá hai tay.”

Khóe mắt Giang Tùy co giật, người anh em này hình như chưa bao giờ bắt cá hai tay. Mặc dù phong lưu, yêu đương hết lần này đến lần khác, tình sử phong phú ba ngày ba đêm không nói hết, nhưng đều là yêu đương đàng hoàng, không bắt cá hai tay.

“Vậy cô ấy đã làm gì?”

Vương Nhất Phàm không trả lời anh mà hỏi ngược lại: “Anh Tùy, anh không thấy kỳ quái là tại sao cô ấy lại có thể tìm đến được à?”

“Em chưa từng điền địa chỉ nhà cũ vào hồ sơ ở trường, bình thường cũng không đưa ai ở trường qua đó, chỉ có mấy người các anh biết chỗ đó thôi.”

Giang Tùy càng nghe càng thấy quái lạ, anh hạ chân xuống rồi nói: “Mấy người chúng tôi đâu có thân với vị kia của cậu, tôi cũng không nhắc với Trần Ngộ, cô ấy không phải người thích xen vào chuyện của người khác.”

“Không liên quan đến mấy người các anh.”

Vương Nhất Phàm hút một hơi thuốc, cười lạnh: “Cô ấy theo dõi em.”

Giang Tùy: “…”

“Cuồng theo dõi hàng thật giá thật, mẹ nó em thật sự nhìn không ra, đầu óc cô ấy có vấn đề, có bệnh, bệnh tâm thần.” Vương Nhất Phàm lần đầu tiên cảm thấy rùng mình ghê sợ trước một cô gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-101.html.]

Cùng lúc đó, Uông Vũ – người trong cuộc của câu chuyện này đang xuất hiện trong tầm mắt Trần Ngộ.

Trần Ngộ không muốn dừng xe cho lắm, một là vì Giang Tùy đang đợi, hai là không thân. Cô muốn vờ như không thấy mà đạp xe qua, nhưng không ngờ Uông Vũ lại trực tiếp lao tới trước xe.

Bánh xe đạp ma sát với mặt đất tạo thành dấu vết phanh gấp rõ ràng.

Suýt nữa thì Trần Ngộ ngã xe, cô sợ hãi thở hổn hển, sau đó đột nhiên phát hiện Uông Vũ có gì đó không ổn.

Tóc tai bù xù, hai mắt sưng đỏ, trên môi còn có vết m.á.u bị cắn rách, ánh mắt trống rỗng, dáng vẻ thất thần.

Hai người họ chia tay rồi.

Đây chính là phản ứng đầu tiên của Trần Ngộ.

Ngay giây sau cô đã nghe được giọng nói ngơ ngác của Uông Vũ: “Trần Ngộ, tôi thất tình rồi.”

Trần Ngộ không biết phải nói gì cho phải.

Một mối tình sẽ có bắt đầu và kết thúc, yêu rồi chia tay là chuyện bình thường, tốt nghiệp cấp ba thì mỗi người đi một ngả là lời nguyền không có cách hóa giải.

Cho nên cô phải tránh giai đoạn đó.

“Tôi bị đá rồi.”

Uông Vũ tùy tiện kéo mái tóc dài của mình: “Cậu ấy nói tôi rất đáng sợ, tôi

đáng sợ à?”

Trần Ngộ đối diện với đôi mắt đỏ hoe như sắp nhỏ ra máu, trong lòng cảm thấy một luồng khí lạnh rợn người, cô lắc đầu.

Trong con ngõ nhỏ có vài ngôi nhà nhưng lúc này đều đóng kín cửa.

Chỉ có hai người Trần Ngộ và Uông Vũ.

Khi hai người bọn họ đều không nói chuyện, xung quanh chỉ còn lại tiếng hít thở khó khăn lặng lẽ.

Trần Ngộ muốn đi, nhưng kết quả lại phát hiện ra xe của mình đã bị Uông Vũ giữ lấy từ lúc nào, thái dương của cô khẽ giật.

Uông Vũ cười gượng gạo: “Đúng vậy, tôi không đáng sợ, tôi thích cậu ấy, sao có thể đáng sợ được chứ.”

“Từ cấp hai tôi đã bắt đầu thích cậu ấy rồi.”

Uông Vũ lẩm bẩm: “Bên cạnh cậu ấy luôn có rất nhiều cô gái, nên tôi vẫn luôn thầm thích cậu ấy. Tôi tự nói với mình rằng những người đó không hợp với cậu ấy, chẳng bao lâu cũng sẽ chia tay thôi, không sao cả, tôi có thể đợi cậu ấy quay đầu nhìn tôi…”

Trần Ngộ không nghe rõ, cho đến khi một câu nói xuyên thẳng qua màng nhĩ và khiến đồng tử cô co lại.

“Tôi theo dõi cậu ấy cũng chỉ vì muốn đến gần cậu ấy hơn một chút thôi, tôi muốn biết những điều liên quan đến cậu ấy mà người khác không biết.”

Uông Vũ ngẩng đầu, khuôn mặt đã có chút vặn vẹo: “Tôi như vậy có đáng sợ không?”

Da đầu Trần Ngộ tê dại: “Năm ngoái, ở quán nét vào đêm hôm đó, lần đầu tiên tôi gặp cậu, sự xuất hiện của cậu vào lúc đó không phải là trùng hợp tới đó lên mạng đúng không?”

Uông Vũ chớp mắt: “Không phải.”

Cô ấy bật cười: “Cậu nghĩ vậy à?”

Sau lưng Trần Ngộ đã đổ đầy mồ hôi lạnh, cô mím chặt môi, mặt không có biểu cảm gì: “Theo dõi vui lắm à?”

“Không vui, rất mệt mỏi.” Uông Vũ hơi nghiêng đầu: “Nhưng ai bảo tôi thích cậu ấy chứ.”

Trần Ngộ: “…….”

“Khi tôi đến nhà tìm, cậu ấy nhìn thấy tôi thì cứ như nhìn thấy quỷ vậy. Môn Tiếng Anh buổi chiều tôi cũng không đi thi, trong đầu chỉ toàn là cậu ấy. Bởi vì có mấy cô gái chạy đến trước mặt tôi, nói rằng hai ngày nữa sẽ tới tham gia tiệc sinh nhật của cậu ấy, hỏi tôi có đi không, bọn họ còn chế giễu tôi nữa. Tôi nghe thấy chứ, những tôi không quan tâm, chỉ là một lũ ngốc thôi mà.”

Ánh mắt Uông Vũ lơ đãng rồi lẩm bẩm: “Nhưng cậu ấy lại không nói cho tôi biết, nên tôi muốn đi hỏi thử cậu ấy một chút, chỉ hỏi thôi. Tôi không thể khống chế được bản thân, môn Tiếng Anh tôi không đi thi, xong rồi, thi tốt nghiệp rồi, tôi cũng xong rồi…”

Cô ấy dùng sức giật tóc trong khi không ngừng nói năng lộn xộn, gần như sắp phát điên.

Trần Ngộ hít một hơi khí lạnh, cô phát hiện Uông Vũ còn gầy hơn mình, giống như người giấy vậy, nhưng lại rất khỏe.

Cánh tay giữ xe đạp mạnh đến mức cô không thể thoát ra được.

Trần Ngộ rất muốn mắng người.

Ngay khi cô đang định thò tay vào túi lấy điện thoại thì đột nhiên Uông Vũ thét lên một tiếng, ánh sáng trong mắt khiến người ta hơi hoảng sợ, giống như hồi quang phản chiếu.

“Cậu muốn lấy điện thoại di động! Cậu muốn làm gì? Có phải cậu muốn gọi điện thoại cho Nhất Phàm bảo cậu ấy đến gặp tôi không?”

Cánh tay của Trần Ngộ cứng đờ: “Tôi không có điện thoại.”

Uông Vũ trợn mắt nhìn sang, âm thanh nhỏ nhưng sắc bén như gai nhọn: “Cậu lừa tôi! Trong túi cậu là điện thoại!”

Trần Ngộ: “.……”

Tại sao cô lại không để điện thoại vào trong balo cơ chứ?

Còn nữa, tại sao cô lại không mặc áo phông dài để che cái túi quần đi chứ?

Là lỗi của cô.

“Giang Tùy mua cho cậu à.”

Uông Vũ trầm giọng nói: “Thứ đắt tiền như vậy, Giang Tùy đúng là rất thích cậu.”

Cơ thể Trần Ngộ bỗng chấn động.

“Trong nhóm người đó, nhìn qua là biết mọi thứ họ tiếp cận đều là đồ tốt nhất, từ trong xương cốt đã lộ ra cái khí chất cao ngạo không ai sánh được. Tôi không dám to tiếng trước mặt Nhất Phàm cũng chỉ vì sợ cậu ấy không cần tôi nữa, nhưng Giang Tùy lại coi cậu như báu vật.”

Uông Vũ quét mắt nhìn Trần Ngộ từ trên xuống dưới, dường như cô ấy không thể hiểu được tại sao số mệnh của cô lại tốt đến thế: “Năm ngoái, cái đêm ở quán nét, tôi đã nhìn ra được là anh ấy thích cậu rồi.”

“Lúc đó tôi còn thấy cảm thông cho cậu đấy, cảm thấy cậu cũng chỉ là thứ đồ chơi mới mẻ của anh ấy thôi. Nhất định anh ấy sẽ dùng mọi thủ đoạn để theo đuổi được, sau đó chơi chán rồi ném đi, không ngờ tới lúc gặp lại trong nhà hàng của gia đình Nhất Phàm, anh ấy lại càng thích cậu hơn.”

“Ba bốn tháng nữa là tròn một năm rồi, vậy mà anh ấy vẫn còn thích cậu, còn coi cậu như tổ tông nữa chứ.”

“Đó là Giang Tùy đấy, trong trường tôi có không biết bao nhiêu người theo đuổi anh ấy, dùng hết mọi cách thức và thủ đoạn cũng chỉ muốn anh ấy nhìn một cái. Ai mà ngờ được loại người đó cũng có thể trở nên tầm thường hèn mọn đến vậy.”

Tai Trần Ngộ đã ù đi rồi.

“Tôi kể cho Nhất Phàm chuyện của cậu và Giang Tùy, cậu ấy lại cảnh cáo tôi không được nói ra.”

Uông Vũ cười lạnh: “Cậu xem, Nhất Phàm cũng nói thay cậu đấy.”

“À, tôi quên mất, cậu có lúm đồng tiền mà cậu ấy thích.” Cô ấy khẽ thở dài:

“Trần Ngộ, tôi thật sự hâm mộ cậu.”

Trần Ngộ hít một hơi thật sâu, khàn giọng nói: “Cảm ơn.”

“Cảm ơn tôi cái gì chứ?”

Khi Uông Vũ thấy Trần Ngộ muốn bỏ đi, cô ấy lập tức dùng hai tay giữ chặt xe đạp của cô không buông, đầu ngón tay vì dùng sức quá nhiều nên trở nên trắng bệnh, ánh mắt căm hận nhìn chằm chằm vào cô, khuôn mặt tái nhợt trở nên vô cùng dữ tợn.

“Cậu vẫn chưa gọi điện thoại cho Nhất Phàm nữa, mau gọi đi!”

Loading...