KHÔNG GIAN VẬT TƯ - CHẠY NẠN TRỒNG TRỌT GIỮA LOẠN THẾ - Chương 178
Cập nhật lúc: 2026-03-23 21:43:38
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thêm một mồi lửa
Chu An Lạc gọi , nhưng ngờ Lạn Biều còn thèm là ai, quỳ sụp xuống đất dập đầu: “Xin ! Xin ! Ta cố ý, xin ngài tha cho lão già !”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Chu An Lạc dở dở , từ xà nhà xuống, mặt .
“Lạn Biều, ngươi ở đây? Huynh của ngươi ?”
Nghe thấy giọng nữ , Lạn Biều mới cẩn thận sang, liền sững sờ.
“Chu cô nương?!” Mặt Lạn Biều tràn đầy vẻ mừng rỡ.
“Ngươi ở đây?”
Chu An Lạc hỏi, nơi đây tạm thời đến, nhưng nghĩa là mãi mãi , hai vẫn nên ngắn gọn thì hơn.
Lạn Biều cũng phản ứng là đang ở , nhanh ch.óng : “Chúng vì báo thù, con đường đó, khi theo dõi bọn chúng mới , nhị đương gia của bọn chúng gần đây đổi tính, g.i.ế.c mà chỉ bắt .”
“Chúng đến nơi nhị đương gia của bọn chúng định cướp, bắt về nhốt trong một ám lao, ở trong đó gặp ít căm ghét nơi . Bọn họ và một phần bên ngoài đang bí mật mưu tính g.i.ế.c ba đương gia trong , hỏi chúng tham gia , chúng liền đồng ý.”
“Vừa kẻ coi chừng chúng , bọn chúng khi hành khất chuyện gì cũng qua, ổ khóa đối với khó, thử hai là . Rồi bên ngoài gửi tin , liền mở khóa, thả .”
“Ta phụ trách đ.á.n.h lạc hướng, bọn chúng giờ chắc đang dẫn tính sổ với đám đương gia.”
Lạn Biều giải thích một cách đơn giản, chỉ là ngờ giả thần giả quỷ, kết quả đời thực sự thần, nghĩ đến thôi thấy sợ hãi.
“Chu cô nương, ngài nãy thấy Hoàng Thần gia gia ? Ta ngờ thực sự gặp !”
Lạn Biều chắp tay khấn vái, lạy một cái.
Chu An Lạc hắng giọng một tiếng: “Không điều khuất tất, sợ quỷ gõ cửa, thần tiên cũng là lý lẽ. Vừa nãy ngươi trốn ở ?”
Chu An Lạc tò mò hỏi .
“Bên trong tượng thần là rỗng, phần một vị trí thể di chuyển. Ban đầu quả thật trốn tế đài, nhưng đó thấy đại đương gia lên tế đài, liền lặng lẽ trèo bên trong tượng thần, là ở đây cho .”
Lạn Biều chỉ vị trí tế đài.
“Vậy còn m.á.u?”
Lạn Biều chút hổ: “Đó là do Phá Bát dạy , quả thật là m.á.u gà, bên trong bột nghiền từ đuôi đom đóm, nên trông sáng, chỉ là ngờ dọa đại đương gia !”
Lạn Biều tiếc nuối , thật ngờ gan của đại đương gia lớn đến .
Khi tiên nhân chuyện sợ c.h.ế.t khiếp , ngờ nhị đương gia và đại đương gia còn đẩy đổ tượng thần.
May mà tiên nhân tay, nếu lẽ chính cũng phát hiện .
“Chu cô nương ở đây?”
“Tam đương gia của bọn chúng đến thôn làng chúng đốt g.i.ế.c cướp bóc, bắt khai , nên chúng mới đến xem tình hình.”
Lạn Biều xong chút sốt ruột: “Chu cô nương, nhà các ? Vẫn chứ?”
“Ừm, tổn thất gì, phát hiện sớm nên vẫn .”
Nghe Chu An Lạc , Lạn Biều cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Ngài cùng , là?”
“Chúng cứ tách , còn bạn bè cùng, các ngươi hãy cẩn thận.”
Lạn Biều gật đầu: “Chu cô nương, ngài bảo trọng, đợi và Phá Bát báo thù xong, nếu còn giữ mạng, nhất định sẽ về tìm ngài!”
Nói xong, bi tráng rời khỏi miếu Hoàng Thần, khi còn cầu nguyện tượng thần một nữa, hy vọng Hoàng Thần thể phù hộ cho bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-vat-tu-chay-nan-trong-trot-giua-loan-the/chuong-178.html.]
Chu An Lạc Lạn Biều , vén tấm vải bàn tế đài một cái, tượng thần trông chút dấu vết nào, nàng xổm xuống gõ tìm.
Phát hiện quả thật một chỗ trông bất thường, đẩy ngang một cái, thấy lặng lẽ mở một khe hở, nàng khép .
Xem Lạn Biều sai, quả thật là như .
Nàng t.h.i t.h.ể của nhị đương gia, ngửa đất với ánh mắt kinh hoàng, giữa trán một lỗ m.á.u màu đỏ.
Nàng liếc một cái rời mắt , c.h.ế.t đáng tiếc.
Trừ phi ở đây thể giải phẫu t.h.i t.h.ể, bằng thì, cũng biến thành bộ dạng , cho dù giải phẫu t.h.i t.h.ể, thấy viên đạn cũng nhận , còn sẽ càng thêm kinh hãi và sợ hãi.
Thu dọn dụng cụ, dọn dẹp hiện trường, Chu An Lạc nghênh ngang rời khỏi đây.
Những bên ngoài lúc chắc hẳn đều ở gần đây.
Từ đằng xa truyền đến tiếng hô đ.á.n.h g.i.ế.c, ngờ bọn chúng còn bắt đầu động thủ, nơi loạn lên .
Nếu như , bằng thêm một mồi lửa nữa!
Chu An Lạc trở nhà lao giam giữ trẻ con và phụ nữ đó, phát hiện những bên trong vẫn còn nhốt.
Chẳng lẽ ám lao mà bọn chúng nơi ?
Chu An Lạc trầm tư một lát, mày giãn .
Chắc , giọng điệu của Lạn Biều, trong ám lao hẳn đều là đàn ông trưởng thành, khó trách ở đây thấy đàn ông, hóa là nhốt ở một nơi khác.
Kẻ canh giữ nơi chạy ngoài, Chu An Lạc che mặt, cải trang một chút, cầm d.a.o trong tay, mới từ chỗ bóng tối hiện .
Mặc dù nàng cứu những , nhưng nàng lộ , những giam lâu như , nàng lo đổi tính, nếu nhớ kỹ nàng, gây phiền phức, thì coi như công cốc.
Nhìn thấy Chu An Lạc đen kịt phân biệt nam nữ, đám đông xôn xao.
Mấy phụ nữ dũng cảm lên tiếng hỏi lớn: “Ngươi là ai?! Ngươi gì?!”
Chu An Lạc gì, dùng d.a.o phá hỏng hai ổ khóa đá, giật khóa xuống, đầu bỏ .
Bên ngoài mấy nữa đến, tiếng bước chân vẻ vội vàng.
Dưới sự chứng kiến của , Chu An Lạc gian, tay nắm c.h.ặ.t d.a.o những kẻ đang đến.
Rất nhanh những bên ngoài liền xông , là bốn đàn ông, thấy bộ dạng của Chu An Lạc liền cảnh giác cầm d.a.o xông tới.
“Phu quân!!! Đừng!!”
Trong nhà lao phía , một phụ nữ hét lên ngăn cản mấy .
“Vừa nãy chính là thả chúng !” Người phụ nữ đó nước mắt lưng tròng kéo mạnh cửa lao chạy ngoài, ôm lấy một trong những đàn ông.
Chu An Lạc thấy là phía thổ phỉ, liền mất hết hứng thú thu d.a.o ngoài.
Mấy nàng, nhất thời bận rộn cứu , nên ngăn cản nàng.
“Người đó là ai? Các ngươi quen ?”
“Không quen, nãy đột nhiên xuất hiện, đều đen kịt, rõ.”
Người cứu lắc đầu.
Chu An Lạc ngoài thẳng đến cái hang động lớn nhất, đường núi, tiếng gầm giận dữ của Chung Nghĩa thu hút sự chú ý của Chu An Lạc.
“Thả hết đám ch.ó dữ cho ! Những kẻ bỏ trốn, tất cả đều g.i.ế.c! Cắn c.h.ế.t một đứa tính một đứa! Đứa nào c.ắ.n c.h.ế.t thì tất cả đều g.i.ế.c!”
Sau đó là hơn mười , mỗi dắt một con ch.ó sói đến, những con ch.ó sói trông hung dữ, chảy dãi thèm thuồng, hai chân bồn chồn nhảy nhót mặt đất, trong mắt phát ánh hung ác.