Nghe giọng điệu của đầu dây bên , Cảnh Vân Chiêu phần nào mường tượng hình ảnh một gã đàn ông trạc ba mươi, mang phong thái du côn. Tiếng rít t.h.u.ố.c lá rít nhả , cùng với tiếng thở khói bập phềnh qua điện thoại, càng nổi bật vẻ bất cần, bụi bặm của .
"Mục tiêu là ai?" Hoa Tặc thong thả nhả chữ, giọng điệu vẻ chẳng mấy mặn mà.
"Chỉ là một nữ sinh trung học. Yêu cầu đơn giản, các chỉ cần đeo bám, phiền và chụp vài tấm ảnh sương sương là xong." Cảnh Vân Chiêu điềm tĩnh trả lời.
"Không cần mạnh tay hơn ?" Yêu cầu nhạt nhẽo rõ ràng lọt tai Hoa Tặc. Chút trò trẻ con , chắc chắn tiền công cũng bèo bọt.
Cảnh Vân Chiêu dư sức suy nghĩ của . Tuy mang thù với Kiều Hồng Diệp, nhưng việc dấn sâu những hành động mà Hoa Tặc đề cập chẳng mang lợi ích gì cho cô. Thế nên, cô dứt khoát từ chối: "Không cần, cứ đúng như dặn. Ứng hai vạn, khi nào xong việc sẽ thanh toán nốt ba vạn."
Lời dứt, đầu dây bên bỗng im bặt, tiếng rít t.h.u.ố.c cũng ngừng bặt: "Được, gửi thông tin mục tiêu qua tin nhắn cho ."
Cảnh Vân Chiêu nhanh ch.óng cúp máy, soạn tin nhắn theo yêu cầu gửi .
Chờ đến khi nhận tin nhắn xác nhận từ Hoa Tặc, cô mới tiến hành chuyển khoản.
Tất nhiên, Cảnh Vân Chiêu Hoa Tặc đang cầm chiếc điện thoại, chằm chằm cái tên "Kiều Hồng Diệp" màn hình với ánh mắt đầy đắc ý, miệng chép chép vài tiếng.
"Đại ca hôm nay vẻ vui nhỉ? Vớ mẻ cá lớn ?" Gã đàn ông bên cạnh sấn tới, nghía mắt màn hình cũng phá lên : "Ô, đây chẳng là cô bạn gái bé bỏng của Tào Hành ? Thằng chả lẩn trốn kỹ thật, nếu nể tình em, bọn xới tung cái con nhãi ranh lên từ lâu . Sao hả, định phá lệ đại ca?"
Dân giang hồ tuy nhúng chàm ít, nhưng vì sự an và chút lương tâm cỏn con sót , họ hiếm khi động đến học sinh, trừ phi cái giá đưa quá hời.
Trớ trêu , Tào Hành đó vì Kiều Hồng Diệp mà nhiều nhúng tay , thậm chí còn kéo đàn em đến tận cổng trường dọa dẫm một nữ sinh. Nếu phi vụ trót lọt thì chẳng gì, đằng "xôi hỏng bỏng ", còn rước họa , tống mấy em trại giam.
Tào Hành giờ đang trốn chui trốn nhủi, nếu nắm thóp tài sản, e là gã cao chạy xa bay từ lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-96-theo-doi.html.]
"Phá lệ cái gì mà phá lệ? Đây là mục tiêu của khách hàng. Năm vạn tệ chỉ đổi lấy mấy trò quấy rối, chụp choẹt vớ vẩn, ngu gì mà nhận!" Hoa Tặc lườm tên đàn em: "Sáng thứ Hai hành động. Con nhãi dám coi em như trò hề, nhân cơ hội dạy cho nó một bài học nhớ đời!"
Lúc , tại một nhà nghỉ nhỏ, Kiều Hồng Diệp hắt một cái rõ to.
Hôm nay là thứ Sáu, lẽ về nhà xả , nhưng cô ả Kiều Úy Dân bắt ở huyện. Sợ bạn học bắt gặp, cô đành tìm một nhà nghỉ nhỏ gần khu Ôn Hinh Hoa Uyển tá túc.
"Cốc! Cốc! Cốc!" Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.
Kiều Hồng Diệp giật thót tim. Đêm hôm khuya khoắt, ai đến giờ ?
Rón rén bước cửa, cô ả thấy một giọng quen thuộc vọng : "Mở cửa , đây!"
Tào Hành!? Sao ở đây!
Đám côn đồ chặn đường Cảnh Vân Chiêu dạo tóm gọn, duy chỉ Tào Hành trốn thoát. Cô đinh ninh Tào Hành cao chạy xa bay, vạn sự bình an. Cớ vẫn còn lảng vảng ở huyện , thậm chí... thậm chí còn tìm đến tận đây?!
Kiều Hồng Diệp hoang mang tột độ. Cô ả thừa Tào Hành tính khí nóng nảy, lỡ chọc giận , hậu quả khôn lường.
Run rẩy một lúc, cô ả đành hé cửa.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Sao ở đây?" Kiều Hồng Diệp lí nhí hỏi, giọng đầy vẻ sợ hãi.
Tào Hành râu ria lởm chởm, bước phòng đóng sầm cửa : " theo dõi cô mấy ngày nay , mãi chẳng cơ hội tiếp cận, may mà hôm nay cô về nhà."
Kiều Hồng Diệp tái mặt. Mấy ngày nay!? Nghĩa là thời gian qua cô luôn Tào Hành theo dõi!?