Cảnh Vân Chiêu lách qua đám đông, tung cước đá văng gã Chủ nhiệm ồn ào sang một bên, lao nhanh đến bên cạnh Cam Tùng Bách.
Bắt mạch cho ông cụ, cô phát hiện nhịp đập rối loạn, khí huyết dâng trào.
Vội vàng tháo balo xuống, thò tay trong, Cảnh Vân Chiêu khéo léo lấy một lát nhân sâm từ gian nhét thẳng miệng ông cụ, nhanh thoăn thoắt bấm huyệt ở vài vị trí hiểm yếu.
Kho tàng Nạp Linh Ngọc cô đang sở hữu vẫn mở khóa thuật châm cứu, nếu lúc dùng châm cứu chắc chắn sẽ mang hiệu quả thần kỳ hơn.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tuy hành động của Cảnh Vân Chiêu vẻ kỳ lạ, nhưng vài bác sĩ lão làng trong phòng manh mối.
Họ từng gặp Cảnh Vân Chiêu, bác sĩ Cam giới thiệu cô là cô cháu gái nuôi, một thần đồng y học. Lúc đó, họ thầm mỉa trong bụng, một con ranh con vắt mũi sạch, học y mấy năm mà dám tự xưng là thần đồng?
giờ phút , họ khỏi giật kinh ngạc.
Thủ pháp của Cảnh Vân Chiêu tuy còn đôi chút non nớt, nhưng cực kỳ chuẩn xác, bấm trúng phóc các huyệt đạo quan trọng. Nhờ , sắc mặt của ông cụ Cam dần hồng hào trở , thở cũng đều đặn hơn. Mi mắt ông khẽ rung động, dấu hiệu của sự tỉnh táo.
Tuy nhận các huyệt đạo đó, nhưng phương pháp cấp cứu xa lạ với họ. Chứng kiến tận mắt hiệu quả thần kỳ, những chuyên môn khỏi mở mang tầm mắt, lòng dâng lên vài phần nể phục.
Trong khi đó, Chủ nhiệm Lưu Cảnh Vân Chiêu đá văng đang lồm cồm bò dậy, chỉ tay cô gầm lên: "Con gái nhà ai mà vô giáo d.ụ.c thế !?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-187-cam-thu-khong-bang.html.]
Tần Chí Học từng chạm mặt Cảnh Vân Chiêu, vội vàng tố giác: "Chủ nhiệm Lưu, con ranh ! Nó là cháu gái của lão già ! Cùng một giuộc mất nết, giúp ông nội nó dụ dỗ vợ !"
Lúc nhận điện thoại của ông cụ, Cảnh Vân Chiêu biến lớn, lập tức kéo Hạng Cẩn cùng lao đến bệnh viện.
Họ ngờ gã đàn ông vô liêm sỉ đến mức tìm tận bệnh viện để gây sự với ông cụ.
Hạng Cẩn cố nén cục tức, Cảnh Vân Chiêu vẫn đang bận rộn cấp cứu cho Cam Tùng Bách, giờ lúc đôi co, cô đợi thời cơ chín muồi mới mặt.
Tần Chí Học chỉ mải dán mắt hai ông cháu, để ý đến sự hiện diện của Hạng Cẩn trong đám đông.
Cảnh Vân Chiêu phớt lờ hai kẻ ồn ào, gương mặt lạnh lùng, xa cách khiến ai dám gần. Vài phút , ông cụ lờ mờ tỉnh , thở hắt một nhọc nhằn, đôi mắt đục ngầu hằn những tia m.á.u đỏ quạch, đôi bàn tay gầy guộc vẫn còn run rẩy.
"Nha đầu... cháu đến ..."
Ông cụ bắt đầu hối hận vì gọi Cảnh Vân Chiêu mang Hạng Cẩn đến đây đối chất. Gã đàn ông quả là loại cầm thú bằng. Cảnh Vân Chiêu chỉ là một cô bé, Hạng Cẩn là phận nữ nhi yếu đuối, chống tên vô ?
"Ông nội cứ nghỉ ngơi ạ, việc ở đây cứ để cháu lo, hãy tin cháu." Giọng Cảnh Vân Chiêu trầm xuống, lạnh lùng, sắc bén.
Cô sang Chủ nhiệm Lưu và Tần Chí Học, trong mắt xẹt qua một tia sát khí sắc lẹm: "Hai thằng đàn ông sức dài vai rộng ức h.i.ế.p một ông cụ già yếu, các thấy tàn nhẫn ! cứ tưởng các chỉ là lũ mất dạy, hóa đến liêm sỉ cũng còn! Tần Chí Học, mấy chục năm sống đời của ông chắc đều vứt cho ch.ó gặm ! Trộm tài sản nhà vợ, uy h.i.ế.p vợ suốt bao năm vẫn đủ, giờ còn ngang nhiên mò đến tận bệnh viện giở trò!"
"Điều nực nhất là, những lời dối trá trắng trợn, lươn lẹo của ông kẻ tin sái cổ! là một màn kịch lố bịch của những kẻ đảo lộn trắng đen, mù quáng đúng sai! Sự vô cảm của những mặt ở đây cũng khiến rùng . Trong còn cả bệnh nhân của ông , thấy ân nhân cứu mạng dồn ép mà vẫn dửng dưng , cái thứ đạo đức giả khiến một kẻ vãn bối như buồn nôn chịu !"