Cam Tùng Bách lúc giận đến sôi m.á.u.
Ông thừa bản chất của Tần Chí Học là phường cặn bã, nên dù tức giận đến mấy ông cũng cố kiềm chế, để ảnh hưởng đến sức khỏe.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
cái tên Chủ nhiệm Lưu còn là con nữa ? Thằng ranh ông nó lớn lên từ nhỏ, tuy ít qua nhưng ông và Viện trưởng Lưu vẫn là chỗ thâm giao. Cớ một thằng nhãi ranh dám chỉ tay năm ngón, lên mặt dạy đời ông?
Tần Chí Học khiến ông hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng thái độ của Chủ nhiệm Lưu ông đau lòng xót xa tột độ.
Cậu cũng là khoác áo blouse trắng cơ mà!
Nhớ thuở nhỏ, ông nội và cha ông luôn răn dạy: Học , học thầy t.h.u.ố.c ! Thái độ của Chủ nhiệm Lưu rõ ràng là đang bôi nhọ nhân phẩm của ông! Bắt ông thừa nhận bản thiếu y đức, thà g.i.ế.c ông còn hơn!
Chủ nhiệm Lưu một tay ôm má, trợn mắt trừng trừng Cam Tùng Bách. Thấy ông vẫn giữ cái khí thế trưởng bối ngút trời, trong lòng cũng phần e dè, nhưng nhiều hơn cả là sự phẫn nộ bừng bừng. Dù cũng đường đường là Chủ nhiệm khoa, tương lai còn gánh vác cả cái bệnh viện . Cam Tùng Bách ngang nhiên tát mặt bao nhiêu , chẳng khác nào đạp đổ thể diện của , còn lấy uy tín mà chỉ đạo cấp ?
"Bác sĩ Cam! Ông đừng đằng chân lân đằng đầu! Hành vi của ông bôi nhọ nghiêm trọng danh dự của bệnh viện, chúng quyền yêu cầu ông bồi thường thiệt hại! nể tình ông lớn tuổi, chúng sẽ cạn tàu ráo máng. Hôm nay, ông chỉ cần trả vợ cho , đàng hoàng xin , xin , coi như chuyện xí xóa. Thế khó lắm hả?" Chủ nhiệm Lưu hét lên giận dữ.
Tần Chí Học mở cờ trong bụng. Hắn vốn lo vụ việc sẽ bế tắc khi lãnh đạo xuất hiện, nào ngờ cái tên Chủ nhiệm trẻ ranh là một "chất xúc tác" tuyệt vời, lao cãi vã với Cam Tùng Bách !
Cam Tùng Bách tức nghẹn họng, thốt nên lời.
Tuổi cao sức yếu, dẫu chú trọng dưỡng sinh cũng chịu nổi những cú sốc liên tiếp thế .
Cơn ch.óng mặt ập đến, đầu óc đau như b.úa bổ, ngón tay ông run rẩy chỉ thẳng mặt Chủ nhiệm Lưu. Liếc mắt thấy nụ nhếch mép đắc ý của Tần Chí Học, ông trụ vững nữa, "bịch" một tiếng gục xuống ghế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-186-dien-kich.html.]
Ngay lập tức, đám đông xung quanh hoảng loạn, nháo nhào chạy cấp cứu.
Chủ nhiệm Lưu cau mày, trong bụng đinh ninh Cam Tùng Bách dở trò diễn kịch.
Lúc nãy tát lực mạnh thế cơ mà, gì vẻ yếu ớt bệnh tật? Chắc chắn là trốn tránh trách nhiệm nên mới bày trò khổ nhục kế.
Tần Chí Học nhân cơ hội tiếp tục đổ thêm dầu lửa: "Ngất đúng lúc ghê nhỉ, nhưng bất kể thế nào, hôm nay bệnh viện các cũng cho một lời giải thích thỏa đáng..."
Chủ nhiệm Lưu liền bực tức quát lớn: "Tránh hết! Bác sĩ Cam, ông luôn khỏe mạnh như trâu, ai mà chẳng . Đừng giả vờ nữa. Cho dù ông diễn sâu đến thì chuyện cũng giải quyết. Nếu ông cứ ngoan cố, chịu xin , đành đại diện bệnh viện sa thải ông. khi , ông tự tay dọn dẹp mớ bòng bong , nếu ông sẽ bồi thường thiệt hại đấy..."
Chủ nhiệm Lưu cứ thao thao bất tuyệt, trong khi các bác sĩ thiết với bác sĩ Cam trong phòng khám sắc mặt ai nấy đều tối sầm .
Chủ nhiệm Lưu ỷ thế là cháu nội Viện trưởng mà hành xử m.á.u lạnh, vô tình thế , bảo những bác sĩ kỳ cựu khỏi chạnh lòng? Nếu lên nắm quyền điều hành bệnh viện, e là những tâm huyết như họ sẽ chẳng còn chốn dung !
Còn bác sĩ Cam, tự dưng rước lấy tai bay vạ gió ...
Lúc Cảnh Vân Chiêu và Hạng Cẩn hớt hải chạy đến bệnh viện, cảnh tượng đập mắt họ là: Cam Tùng Bách gục ghế, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Xung quanh, thì hoang mang lo lắng, kẻ thì lúng túng bối rối, những ánh mắt tò mò như đang xem một màn kịch vui.
Cô thể tưởng tượng nổi, ông cụ Cam đáng kính ức h.i.ế.p, chà đạp đến nông nỗi !
"Bác sĩ Cam, ông vẫn định giả điếc ngơ đúng ? Nếu ông còn tiếp tục diễn trò, sẽ nể mặt ông nữa ..." Chủ nhiệm Lưu thấy Cam Tùng Bách vẫn bất động, tiếp tục buông lời cay độc.
"Anh ngậm miệng cho !" Cảnh Vân Chiêu xông thẳng , gắt lên đầy thịnh nộ.