Không Gian Trùng Sinh: Thịnh Sủng Thần Y Thương Nữ - Chương 177: Phát súng phản công đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-04-01 14:44:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường lão gia t.ử lập tức hạ lệnh cho điều tra bộ sự việc. Nhận lời hứa hẹn chắc nịch từ ông, cõi lòng Hạng Cẩn nhẹ nhõm hẳn . Tựa như đám mây đen xám xịt đè nặng đầu suốt bao năm qua bỗng chốc tan biến quá nửa.

 

"Cảm ơn em gái nhỏ. Em yên tâm, chị nhất định sẽ..."

 

"Đồ tiện nhân! Mày cọ rọ cái gì ngoài đó mãi thế hả! Có giữ chân khách cũng xong, mày còn cái tích sự gì nữa. Tao đói , mau lăn bếp nấu cơm cho tao!" Lời Hạng Cẩn còn kịp dứt, tiếng c.h.ử.i rủa eo éo của bà chồng từ trong nhà xuyên qua cánh cửa vọng .

 

Cảnh Vân Chiêu nhướng mày. Chỉ thấy Hạng Cẩn nắm c.h.ặ.t hai bàn tay, trong đôi mắt bùng lên ngọn lửa căm hận ngùn ngụt.

 

nhanh, đôi chân mày Hạng Cẩn giãn . Giờ phút , ở cô toát lên vẻ dứt khoát, lưu loát thường thấy của một phụ nữ bản lĩnh. "Cháu xin phép trong . Bác Cam, bác..."

 

"Nếu vấn đề của cô lo liệu, thì ca bệnh lão phu cũng hầu hạ nữa." Cam Tùng Bách dứt khoát cắt ngang.

 

Mấy ngày nay bà lão hành hạ đến mất ăn mất ngủ, vốn dĩ ông chỉ định dẫn Cảnh Vân Chiêu đến cọ xát học hỏi, ai dè mẩy dữ dội hơn cả những .

 

thái độ tự tin của Cảnh Vân Chiêu ban nãy, rõ ràng con bé nắm chắc căn bệnh trong lòng bàn tay. Trình độ y thuật của nó e là chẳng hề kém cạnh ông chút nào!

 

Hạng Cẩn níu kéo thêm, tiễn Cảnh Vân Chiêu và Cam Tùng Bách về một nhà. Chẳng bao lâu , những tiếng c.h.ử.i rủa dứt vang lên, vọng ngoài hành lang. Hàng xóm láng giềng quá quen thuộc với điệp khúc nên cũng chẳng ai thèm bận tâm.

 

Tuy nhiên, họ hề rằng, bà lão c.h.ử.i bới ầm ĩ là do Hạng Cẩn lờ tịt bà .

 

Xương cốt yếu ớt, những lúc trở trời đau nhức dữ dội là bà thể tự lê bước. Hạng Cẩn bước nhà liền thẳng phòng riêng, chốt c.h.ặ.t cửa . Bỏ mặc bà chồng chỏng chơ sô pha. Cơm nấu, t.h.u.ố.c cũng chẳng thèm sắc, cứ coi như bà khí .

 

Hành động khiến bà lão tức điên lên. dù bà gào thét khản cả cổ suốt mấy tiếng đồng hồ, phòng Hạng Cẩn vẫn im lìm như tờ.

 

Không điện thoại trong tay, bà cũng chẳng thể gọi con trai về cứu viện. Cơn tức giận bốc lên tận não khiến cơ thể vốn rệu rã càng thêm đau đớn, nhức nhối, thể nhúc nhích. Khắp ngứa ngáy điên cuồng, bà gãi đến rách da rách thịt nhiều chỗ.

 

Lúc mới bắt đầu hối hận. Muốn hành hạ con dâu thì thiếu gì cách, đáng lẽ bà nên dưỡng bệnh cho khỏi hẳn ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-177-phat-sung-phan-cong-dau-tien.html.]

 

Ở một diễn biến khác, tốc độ hành động của Đường lão gia t.ử nhanh như chớp. Công ty của Tần Chí Học lập tức các "ông lớn" tại thành phố Ninh liên thủ chèn ép, vùi dập tơi tả. Khủng hoảng bủa vây, chạy vạy khắp nơi, sứt đầu mẻ trán mà thể chống đỡ nổi quá vài ngày.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Lo lắng cho sự an nguy của Hạng Cẩn, ông cụ Cam đặc biệt nhờ Cảnh Vân Chiêu đến xem tình hình. Nào ngờ, cảnh tượng đập mắt khiến cô c.h.ế.t sững.

 

Bị nhà họ Tần chà đạp, đày đọa suốt bao năm, oán khí tích tụ trong lòng Hạng Cẩn lên tới đỉnh điểm. Giờ đây, khi vùng lên phản kháng, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cô hành hạ bà chồng đến mức tàn ma dại!

 

Bà lão lúc vẫn liệt sô pha. Nhìn thấy Cảnh Vân Chiêu, bà há hốc mồm định gì đó nhưng cổ họng khản đặc, chẳng thể phát âm thanh nào.

 

Trên bàn ngay mặt bà chỉ còn trơ trọi vài cái hạt trái cây. Chắc hẳn là đồ thừa từ mấy ngày , vặn trong tầm với của bà .

 

"Em sợ ?" Thấy Cảnh Vân Chiêu, ánh mắt sắc lẹm của Hạng Cẩn mới dịu đôi chút.

 

Cảnh Vân Chiêu lắc đầu: "Cũng bình thường thôi. nếu cô để bà c.h.ế.t đói, chịu thiệt thòi cuối cùng vẫn là cô."

 

Mấy ngày nay bà lão chắc chỉ cầm cự bằng chút trái cây thừa bàn. Ăn uống, tiểu tiện đều giải quyết ngay tại phòng khách. Thể trạng vốn ốm yếu, nhiều bệnh tật, nếu chẳng may xảy án mạng, Hạng Cẩn chắc chắn thể chối bỏ trách nhiệm.

 

Tuy nhiên, Cảnh Vân Chiêu hề chút thương cảm nào dành cho bà lão . Đổi là cô, cô cũng sẽ tay tàn nhẫn kém, nhưng với điều kiện tiên quyết là bảo vệ an cho bản tiên.

 

"Em yên tâm , Tần Chí Học hôm nay sẽ mò về thôi. Chị thông báo cho chuyện ly hôn ." Nhắc đến hai chữ "ly hôn", trong mắt Hạng Cẩn bừng lên một tia sáng rực rỡ, đầy mong đợi.

 

Cảnh Vân Chiêu khẽ mím môi. Thảo nào hôm nay cách ăn mặc, trang điểm của cô khác hẳn ngày.

 

Cô như tái sinh, tràn trề sức sống. Trang phục gọn gàng, thanh lịch, gạt bỏ vẻ lếch thếch, tiều tụy và tất bật thường ngày. Chắc hẳn những ngày qua là thời gian thư thái, tự do nhất của cô trong suốt mấy năm đằng đẵng.

 

Căn nhà bốc mùi nồng nặc, khó ngửi. Hạng Cẩn kéo tay Cảnh Vân Chiêu xuống khu công viên nhỏ trong tiểu khu hóng gió. Một lát , một chiếc ô tô xịch đỗ, một đàn ông hớt hải lao xuống. Vừa thấy Hạng Cẩn, xỉa xói: "Cô điên ? Cô dạo bận bù đầu bù cổ ! Lúc sôi lửa bỏng thế mà cô còn kiếm chuyện, cô lo cho cô nữa đúng ?"

 

 

Loading...