Hai chân Kiều Vỹ Dân run lập cập, trúng một cú đá của Cảnh Vân Chiêu, cả ông lăn lông lốc như một quả bóng xì sang một bên. Trong mắt xẹt qua một tia phẫn nộ nhưng dập tắt ngay tức khắc, chỉ bẹp dí dám nhúc nhích.
Ông thể tin nổi đời cái loại đàn ông hành xử vô pháp vô thiên như !
Tên đó trói gô ông tống lên xe, thèm mở miệng lấy một câu lao đ.á.n.h đập tàn nhẫn. Những nắm đ.ấ.m nện xuống da thịt đau hơn cả d.a.o cứa, tựa như tảng đá ngàn cân đè nặng lên n.g.ự.c khiến ông tắc thở. Lúc xe, ông gào thét kêu cứu, đinh ninh rằng bọn chúng sẽ e dè sợ xảy án mạng. Ai dè bọn chúng coi như điếc, gã đàn ông cạnh thậm chí còn hô hố, bảo rằng dù g.i.ế.c c.h.ế.t ông ngay tại chỗ cũng chẳng ai thèm đòi công bằng!
Ông cảm nhận rõ mồn một sát khí tỏa từ gã đàn ông đó. Giây phút , ông như rơi tõm xuống mười tám tầng địa ngục, khí lạnh bủa vây tứ phía. Sự ngột ngạt đó bóp nghẹt trái tim ông , chỉ còn sót nỗi căng thẳng và khiếp đảm tột độ!
Ngay cả lúc , trong đầu ông vẫn còn ám ảnh khoảnh khắc tuyệt vọng khi bàn tay cứng như kìm sắt của gã đàn ông bóp c.h.ặ.t cổ!
Nhìn bộ dạng co rúm, hèn mọn của Kiều Vỹ Dân, Cảnh Vân Chiêu cảm thấy vô cùng hả hê.
"Vân Chiêu, từ bao giờ trở nên lợi hại thế ?" Tiêu Hải Thanh Cảnh Vân Chiêu bằng ánh mắt đổi hẳn, hệt như thỉnh cô lên bàn thờ để chiêm bái.
Tô Sở thì hai mắt b.ắ.n hình trái tim, chỉ hận thể lột sạch Cảnh Vân Chiêu để nghiên cứu cho tường tận: "Em thấy lúc ở trong lớp mới gọi là ngầu bá cháy! Mọi thấy biểu cảm của tụi trong lớp ? Đặc sắc cực kỳ! À , Tề Đại Dũng đó còn chạy tới hỏi em xem chị họ ở nhà đ.á.n.h , chân cẳng nhanh nhẹn thế , khi nào xuất từ Thiếu Lâm Tự ! Nghĩ buồn c.h.ế.t !"
Tề Đại Dũng là lớp trưởng của họ, cháu trai ruột của thầy Tề, mặt thầy lúc nào cũng ngoan ngoãn như cún con. Bình thường tính tình cũng thật thà, chất phác. Tuy thành tích học tập thuộc hàng top, nhưng là một fan cuồng của tiểu thuyết kiếm hiệp, tụ tập với đám con trai bàn luận về các chiêu thức võ công, là múa may cuồng cho vui.
Trong mắt Tô Sở, mấy cái múa may đó so với màn biểu diễn mãn nhãn của Cảnh Vân Chiêu ban nãy đúng là trò trẻ trâu múa rìu qua mắt thợ!
"Võ công của cũng là học từ vị cao nhân bí ẩn ?" Tiêu Hải Thanh hóng hớt hỏi.
Cảnh Vân Chiêu gật đầu xác nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-163-cong-chua-va-nha-hoan.html.]
Hai mắt Tiêu Hải Thanh sáng rực, Cảnh Vân Chiêu chẳng khác nào đang nữ hiệp trong phim kiếm hiệp.
Cam Cẩn Thần và Tô Sở vốn chuyện về vị cao nhân bí ẩn, nay nhắc đến cũng nổi m.á.u tò mò, nhao nhao đòi Cảnh Vân Chiêu kể ngọn ngành.
nhắc đến ông lão trong gian, Cảnh Vân Chiêu chợt thấy m.ô.n.g lung. Đối phương một mực khẳng định là tổ tông của cô, nhưng đến tận bây giờ, cô vẫn chẳng cha ruột của là ai.
Nếu cha ruột qua đời, thì ít cũng còn nào khác chứ? Tại ngày đó cô bỏ rơi ngoài đường? Nếu duyên gặp , cô nên đối mặt với họ bằng thái độ gì?
Đầu óc Cảnh Vân Chiêu rối bời, nhưng một lát , cô tự nhạo chính . Bây giờ lo nghĩ những chuyện e là còn quá sớm.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cứ thuận theo tự nhiên là nhất.
Cảnh Vân Chiêu trở về phòng trọ như thường lệ. Nửa đêm, từ lầu một đôi mắt oán độc đang dán c.h.ặ.t cửa sổ phòng cô, ngùn ngụt lửa hận.
Kiều Hồng Diệp cứ nhớ cảnh Tào Hành cưỡng bức, trong lòng đau đớn như hàng vạn con kiến gặm nhấm. Và bất hạnh đều do một tay Cảnh Vân Chiêu ban tặng. Nếu cô hại Tào Hành bắt, thì cô phản bội , và cũng chẳng ghi hận để trả thù tàn nhẫn như bây giờ.
Còn cả con ả Hà Gia Tư nữa, cái loại khốn kiếp luôn coi cô như nha , tự cho là công chúa cao sang, cuối cùng cũng chịu chung phận tên lưu manh chà đạp nhục nhã!
Cô ả lấy tư cách gì mà đòi mơ tưởng tới Đường T.ử Hoa?
Kiều Hồng Diệp nghĩ đến Đường T.ử Hoa, bỗng thấy từ cổng tiểu khu xuất hiện một bóng dáng quen thuộc, thẳng hướng về phía dãy nhà của Cảnh Vân Chiêu. Người đó Đường T.ử Hoa thì còn ai đây!