Bạch Du An khẽ mỉm . Bất luận những lời Cảnh Vân Chiêu là thật đùa, thể phủ nhận rằng kể từ lúc về đến nay, chỉ ngày hôm nay tâm trạng mới thực sự thoải mái, rũ bỏ phần nào cảm giác bức bối ngột ngạt.
"Công việc thì khó tìm, nhưng hiện tại chú thực sự chán ngấy cái cảnh sai la quát tháo. Không giấu gì cháu, đây chú đ.á.n.h đổi ngần năm trời phấn đấu, để cuối cùng chính cấp đ.â.m cho một nhát d.a.o chí mạng lưng. Cái cảm giác đó chẳng dễ chịu chút nào." Bạch Du阳 bình thản đáp lời.
"Vậy nếu để chú vị trí Tổng giám đốc thì ?" Cảnh Vân Chiêu buông lời nhẹ bẫng.
Nhân phẩm của Bạch Du An tuyệt đối thể vượt qua thử thách. Anh sở hữu bề dày kinh nghiệm việc đáng nể, nếu vì đây luôn chèn ép, lẽ sớm nên nghiệp lớn. Hơn nữa, việc thể trắng tay từ đầu ở kiếp chứng minh bản lĩnh và tính cách quyết đoán hơn của .
Trước mắt, cô vướng bận vấn đề tuổi tác, tự mở công ty và ôm đồm thứ là chuyện bất khả thi. Trọng sinh một đời, cô càng thể ôm khư khư khối tài sản ba chục triệu tệ ăn núi lở đến già. Cô gian, thời gian, nếu tận dụng triệt để thì sự trọng sinh phỏng ý nghĩa gì.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Câu của Cảnh Vân Chiêu khiến Bạch Du An suýt chút nữa sặc nước. Sau khi húng hắng ho vài tiếng, cô bằng ánh mắt đầy ngờ vực: "Tiểu Cảnh, cháu đang đùa với chú đấy ?"
Khi còn ở thủ đô, từng công ty dùng mức lương khủng để trải t.h.ả.m đỏ mời về Phó tổng. quy mô công ty cũ của lớn, những công ty đang nhòm ngó cũng chẳng dại gì vì một nhân vật bé nhỏ mà đắc tội với "ông lớn". Còn ở các thành phố khác, mạng lưới quan hệ. Tuy đến mức bắt đầu từ con , nhưng một vị trí cấp cao thì gần như là chuyện viển vông.
Chính vì thế, mới chọn cách thu về quê nhà.
"Chú Bạch, thực cháu thành lập một công ty. chú thấy đấy, cháu còn nhỏ tuổi, những việc thể tự gánh vác hạn chế, nên cháu cần một đủ tài trí để phụ tá. Và cháu chọn tin tưởng chú." Vẻ mặt Cảnh Vân Chiêu hiện rõ sự nghiêm túc, cô tiếp: "Vốn khởi điểm là ba chục triệu tệ."
Lời dứt, biểu cảm mặt Bạch Du An trở nên vô cùng kỳ quái.
Bao nhiêu năm gặp, Cảnh Vân Chiêu... điên ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-154-dien-roi.html.]
trông dáng vẻ của cô chẳng giống mất trí chút nào. Cô năng rành mạch, lý lẽ, ngoại trừ khẩu khí chút ngông cuồng thì mặt đều bình thường.
Nếu , chuyện thể là thật ? Ba chục triệu tệ là một con nhỏ, đặc biệt là ở một huyện lẻ như Hoa Ninh, đây chẳng khác nào một con trời. Dùng tiền để mở một công ty quy mô và nhỏ là quá mức dư dả. Đừng là ba chục triệu, chỉ cần đưa năm trăm ngàn tệ, cũng thể thiết lập đấy. Chỉ là điểm xuất phát khác thì tốc độ phát triển tất yếu sẽ sự khác biệt một trời một vực.
Bạch Du An diễn tả nổi cảm xúc của lúc , trầm ngâm một lát: "Tiểu Cảnh, khoan bàn đến việc cháu trong tay ba chục triệu . Cho dù là , việc cháu tùy tiện giao phó tiền lớn như cho một nhiều năm gặp, hình như cũng thỏa đáng cho lắm..."
"Chú sẽ ôm tiền bỏ trốn ?" Cảnh Vân Chiêu nhướng mày, mỉm .
Bạch Du An chợt nghẹn họng. Tiền đúng là nhiều thật, nhưng loại vì tiền tài mà bán rẻ lương tâm, vong ân bội nghĩa. Nếu là loại đó, thì khác gì cô vợ ôm tiền theo trai của ?
"Ngộ nhỡ thì ?" Bạch Du An vẫn dò xét.
"Cháu là cháu tin tưởng chú. Dùng thì nghi, nghi thì dùng. Cháu tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng cháu tự tin mắt của . Hơn nữa, dù lỡ lầm , đối với cháu cùng lắm chỉ là mất ba chục triệu, nhưng đối với chú, chú đ.á.n.h mất một cơ hội đổi đời. Huống hồ, cháu cách kiếm ba chục triệu đầu tiên, thì ắt bản lĩnh kiếm thêm ba chục triệu thứ hai." Từng chữ Cảnh Vân Chiêu thốt đều đanh thép, vang vọng.
Những lời uy lực đến mức khiến Bạch Du An thực sự tin rằng cô đang nắm giữ khối tài sản khổng lồ .
Đồng thời, cõi lòng bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Một cô bé như Cảnh Vân Chiêu còn thể những lời đầy khí phách, rộng lượng như , đường đường là một đấng nam nhi đại trượng phu cớ cứ mãi chìm đắm trong vũng bùn quá khứ, cầm lên mà đặt xuống ?
"Nhìn thái độ của cháu, chắc hẳn cháu rõ những chuyện xảy với chú. Dù nữa, cảm ơn cháu vì an ủi chú..."
Lời còn dứt, Cảnh Vân Chiêu trực tiếp lấy điện thoại gọi cho tổng đài ngân hàng. Giọng thông báo dư tài khoản vang lên rành rọt từng chữ. Ngay đó, cô thẳng thắn tuyên bố: "Chú Bạch, cháu ý định an ủi chú. Tiền cháu sẵn, thứ cháu thiếu duy nhất chính là năng lực của chú. Chỉ cần chú gật đầu, chúng thể bắt tay hợp tác bất cứ lúc nào."