Gặp Bạch Du An, một ý nghĩ chợt nhen nhóm và cựa quậy trong lòng Cảnh Vân Chiêu, vì cô sảng khoái nhận lời mời. Hai tìm một quán ăn nhỏ gần trường xuống.
Trong đầu Cảnh Vân Chiêu đang mải miết tính toán xem nên mở lời như thế nào cho .
Bạch Du An là một nhân tài thực thụ. Kiếp , tuy từng thời gian suy sụp, nhưng đó vẫn tự gầy dựng sự nghiệp, khởi đầu vô vàn gian nan nhưng cuối cùng cũng hái quả ngọt. Chỉ tiếc Cảnh Vân Chiêu mất quá sớm nên kịp chứng kiến xem rốt cuộc vươn xa đến đẳng cấp nào.
Một như hiện tại chính là mảnh ghép cô đang khao khát tìm kiếm. Cô nguồn vốn, chiến lược, nhưng thiếu một cánh tay đắc lực, một thể trao gửi niềm tin.
"Tiểu Cảnh, cháu cứ chú chằm chằm gì ?" Bị ánh mắt của cô đến phát ngợp, Bạch Du An đưa tay xoa xoa cằm lởm chởm râu, cất giọng hỏi.
"Chú Bạch, trở về chú định nữa ? Có chú định mở một quán ăn nhỏ ở thị trấn ?" Cảnh Vân Chiêu điềm tĩnh lên tiếng.
Câu dứt, Bạch Du An giật nảy : "Sao cháu ?"
Chuyện hề hé răng tiết lộ với ai cả!
Những biến cố gia đình bào mòn cả thể xác lẫn tinh thần . Vốn định về quê tĩnh dưỡng một thời gian, nhưng hai đấng sinh thành vì nỗi đau mất cháu mà mỗi ngày đều sống trong u buồn, đờ đẫn. Nếu vì lo sợ đứa con trai là xảy chuyện, lẽ hai ông bà chẳng gắng gượng nổi nữa.
Dẫu trong lòng ngập ngụa bi thương và phẫn uất, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Dù vì bản thì cũng lo cho cha già, nên quyết định trụ thị trấn, mở một quán ăn nhỏ để đắp đổi qua ngày, tránh cảnh miệng ăn núi lở.
Cảnh Vân Chiêu nở nụ đầy bí ẩn: "Chú khoan hãy bận tâm cháu . cháu vẫn khuyên chú một câu chân thành: mở quán ăn đối với chú là hạ sách. Chú Bạch , tuy ông nội Bạch khi xưa từng nghề , nhưng đó là câu chuyện của dĩ vãng, ông bà nay già yếu, chẳng thể giúp gì cho chú. Còn chú, giờ chỉ quen việc trí óc ở thủ đô, đầu bếp đòi hỏi thể lực lớn, e rằng chú kham nổi. Hơn nữa, quán ăn ở thị trấn mọc lên như nấm, hương vị tồi. Nếu chú với quy mô nhỏ thì chẳng ai ngó ngàng, quy mô lớn thì chú gánh vác xuể, chắc chắn sẽ thua lỗ."
Lý do cốt lõi nhất là, giống như Đỗ Lâm – nắm giữ vô công thức bí truyền thể chế biến những món ăn với hương vị tuyệt hảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-153-gioi-thieu-cong-viec.html.]
Kiếp khi cô đến ăn, cô nếm : hương vị tuy dùng nhưng phong độ trồi sụt thất thường, hơn nữa tốc độ lên món quá chậm chạp.
Nghe những lời phân tích sắc bén của Cảnh Vân Chiêu, Bạch Du An nhất thời ngây ngẩn cả .
Đây thực sự là cô bé củ cải nhỏ xíu mà từng quen ?
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cảnh Vân Chiêu trong ký ức của luôn khép nép, gầy gò ốm yếu, tuy cứng cỏi nhưng mang dáng vẻ ngoan ngoãn, tội nghiệp vô cùng. Ấy mà giờ đây, cô đối diện , ăn lưu loát, thần thái đĩnh đạc hệt như một trưởng thành từng trải.
"Cháu thực sự là Cảnh Vân Chiêu ?" Bạch Du An hồ nghi hỏi .
Đường nét khuôn mặt đúng là đôi nét tương đồng, nhưng nhiều năm trôi qua, hình bóng nhỏ bé trong ký ức nay trổ mã thành một thiếu nữ duyên dáng, lỡ như nhận nhầm thì ?
"Có cần cháu lấy chứng minh thư cho chú kiểm tra ?" Cảnh Vân Chiêu bật khanh khách. Thấy vẫn giữ vẻ mặt bán tín bán nghi, cô dứt khoát tháo thẻ học sinh đeo cổ đặt ngay ngắn mặt .
"Thì đúng là cháu..." Bạch Du An trố mắt mấy bận, ngập ngừng một lát tiếp: "Thật những điều cháu chú đều cân nhắc qua, nhưng điều quan trọng nhất lúc là cho cha an tâm. Hôm nay lúc chú bước khỏi cửa, hai ông bà còn dặn dò đủ điều vì sợ chú gặp tai nạn..."
Nói đến đây, Bạch Du An vội im bặt. Mấy chuyện gia đình phiền muộn , nhất vẫn nên để một thiếu nữ tuổi hoa niên như Cảnh Vân Chiêu thấy.
"Thực nhiều cách để khiến lớn yên lòng. Chú Bạch, chú tài năng, năng lực, hà cớ gì lo tìm đất dụng võ? Sẵn nhắc đến công việc, cháu đang một lời đề nghị, chỉ sợ chú tin mà thôi." Cảnh Vân Chiêu nhấp một ngụm nước, ánh mắt đ.á.n.h giá .
Bạch Du An dở dở . Khẩu khí của cô nhóc thật nhỏ, bản còn đến tuổi thành niên, lấy công việc mà giới thiệu cho chứ?