Kiếp , mà Cảnh Vân Chiêu quen ít ỏi đến đáng thương, đặc biệt là khác giới càng hiếm hoi, nhưng đàn ông mắt từng giúp đỡ cô ít .
Người tên là Bạch Du An, đồn nghiệp từ một ngôi trường danh giá. Vốn dĩ luôn việc tại thủ đô, trong khi cha già sống ở quê nhà thuộc thị trấn Ninh Hương. Một tiền đồ xán lạn ở Bắc Kinh như đáng lẽ chẳng chút liên hệ nào với cô, chỉ tiếc là vận khí của Bạch Du An quá đỗi hẩm hiu.
Anh một bạn gái từ thuở đại học, hai nắm tay từ giảng đường bước ngoài xã hội thuận lợi tiến tới hôn nhân.
Tuy Bạch Du An một công việc , tương lai rộng mở, nhưng suy cho cùng vẫn chỗ vững chắc, tuổi đời còn trẻ, gia cảnh bình thường. Vì , hai vợ chồng chỉ đành vay mượn để mua trả góp một căn nhà tại thủ đô. Dù cuộc sống chật vật nhưng cũng xem như tìm niềm vui trong gian khó, họ còn sinh một cặp sinh đôi con trai kháu khỉnh.
Thế nhưng đáng tiếc, chuỗi ngày hạnh phúc chẳng kéo dài bao lâu. Bạch Du An bàng hoàng phát hiện vợ ngoại tình, mà cay đắng , kẻ thứ ba chính là ông chủ lớn của .
Vị sếp vốn yên bề gia thất, vợ con đuề huề, nhưng vợ của Bạch Du An vì quá ám ảnh cái nghèo nên nhắm mắt đưa chân, bất chấp tất cả để trở thành nhân tình bé nhỏ gã b.a.o n.u.ô.i bên ngoài. Đến khi Bạch Du An phẫn nộ chất vấn, cô lạnh lùng tát cho một gáo nước lạnh: ngay cả hai đứa con trai cũng mang cốt nhục của kẻ khác.
Bạch Du An tin, nhưng tờ giấy xét nghiệm ADN tàn nhẫn kết án, cho rằng suốt mấy năm qua chỉ cắm sừng mà còn nai lưng nuôi con tu hú cho kẻ khác.
Trớ trêu hơn cả là, mỗi ngày vẫn chạy vạy, khúm núm hầu hạ ngay chính gã đàn ông đội nón xanh cho .
Nguyên nhân khiến công việc luôn trắc trở, cơ hội thăng tiến mãi mịt mù giờ đây phơi bày trần trụi mắt. Anh đành dứt khoát ly hôn và đơn từ chức.
Thế nhưng, tên sếp cũ vẫn chịu buông tha, dăm bảy lượt giở trò đ.â.m lưng. Bạch Du An vốn nguội lạnh tâm can, dứt khoát bán luôn căn nhà, mang theo trái tim vỡ nát trở về thị trấn Ninh Hương chút buôn bán nhỏ để tiện bề chăm sóc cha già.
Kiếp , khi trở về, Bạch Du An mở một quán ăn nhỏ nhưng buôn bán khá ế ẩm. Dẫu , mỗi khi Cảnh Vân Chiêu bỏ đói ở nhà, cô luôn nhận những bát cháo, chén cơm ấm lòng do chính tay Bạch Du An mang tới.
Thực chất, trong thâm tâm Bạch Du An khi lẽ chỉ đơn thuần thấy cô còn nhỏ đáng thương, nhưng đối với Cảnh Vân Chiêu, ân tình nặng tựa thái sơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-152-co-nhan.html.]
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Hơn nữa, cái ngày cô tự tay đ.â.m c.h.ế.t Kiều Vỹ Dân, khi cảnh sát đến điều tra, đám hàng xóm xung quanh đều hùa mắng cô từ nhỏ mang tâm địa rắn độc, duy chỉ Bạch Du An cho cô một câu công bằng. Sau khi cô vướng vòng lao lý, cũng chỉ thi thoảng bớt chút thời gian đến thăm nom.
Lúc , Cảnh Vân Chiêu hiểu vì Bạch Du An xuất hiện ở đây, nhưng thể phủ nhận rằng, dẫu cách biệt một đời, lòng ơn cô dành cho vẫn nguyên vẹn và sâu sắc như thuở nào.
Ngẫm nghĩ một lát, cô cất bước tới.
Đối phương thấy cô cũng khẽ giật , ánh mắt lộ vẻ ngờ ngợ quen thuộc.
"Chú Bạch ạ?" Cảnh Vân Chiêu mỉm thiện: "Cháu là Cảnh Vân Chiêu, lúc sống ở gần nhà chú đây..."
"Là cháu !? Mấy năm gặp lớn thế ư? Chú nhớ cuối thấy cháu, cháu mới tầm bốn, năm tuổi, nhưng dáng vẻ thì vẫn gầy gò hệt như ngày xưa..." Đôi chân mày phần u uất của Bạch Du An giãn , tươi đáp lời.
Trong lòng lúc vô cùng kinh ngạc. Trước quý cô bé hàng xóm , tính tình mềm mỏng, ngoan ngoãn nhưng từ nhỏ lộ rõ vẻ quật cường. Rất lâu đây, từng thầm ao ước giá như cũng sinh một cô con gái xinh xắn, đáng yêu như thì mấy.
"Chú Bạch, chú đến đây tìm ạ?" Cảnh Vân Chiêu cất giọng hỏi.
Bạch Du An lắc đầu: "Mười mấy năm chú từng học ở ngôi trường , một vị giáo viên giúp đỡ chú nhiều. Nhân dịp ngang qua, chú ghé thăm hỏi một chút, nhưng gặp thì thôi , chắc thầy cô cũng chẳng còn nhớ chú ."
Cảnh Vân Chiêu gật gật đầu, Bạch Du An tiếp lời: "Vừa cháu cũng tan học , để chú mời cháu một bữa cơm nhé. Chú nhớ hồi bé cháu tham ăn lắm, nào gặp cũng thấy cháu ôm bụng than đói."
Cảnh Vân Chiêu mím môi khẽ. Ngày đó cô tham ăn, mà là do thường xuyên bỏ đói đến mức lả cơ chứ!