Khoảng hai mươi phút , Cảnh Vân Chiêu hớt hải mặt tại bệnh viện. Lê Thiếu Vân ở phòng bệnh đơn VIP. Ngay khoảnh khắc bước qua cửa, cô thấy đang nhắm hờ mắt dưỡng thần, sắc mặt nhợt nhạt tái mét, trán quấn một lớp băng gạc trắng toát.
Lúc mới tới cô hỏi y tá một lượt, nguyên nhân Lê Thiếu Vân nhập viện là do đụng xe. Về lý mà , chuyện liên quan gì đến cô mới đúng.
Trên tay Cảnh Vân Chiêu xách một giỏ hoa quả, nhưng bộ trái cây bên trong cô âm thầm đ.á.n.h tráo bằng sản phẩm từ gian, tỏa mùi thơm ngọt ngào thoang thoảng.
"Cậu đến ?" Đỗ Lâm vội vàng dậy, thái độ Cảnh Vân Chiêu phần ngượng ngùng: "Lê thiếu đụng xe, trán và chân đều thương."
Sắc mặt Cảnh Vân Chiêu chút kỳ lạ. Vì Đỗ Lâm đang mặt ở đó, cô tiện mở miệng hỏi rõ đầu đuôi ngọn ngành.
Rõ ràng mặt cô là hai gã đàn ông trưởng thành, cô thể mặt dày hỏi việc đụng xe thì liên quan khỉ gió gì tới chuyện cô động tay động chân đ.á.n.h cơ chứ.
Lê Thiếu Vân từ từ mở mắt, khuôn mặt nhợt nhạt khiến dáng vẻ của thoạt trông vẻ đáng thương hơn hẳn, bớt vài phần ngông cuồng ngạo nghễ thường ngày. Tuy thế, cái khí chất cao quý toát từ xương tủy thì hề suy giảm, chỉ là ánh mắt vẻ thất thần mất mát, khiến Cảnh Vân Chiêu chột tột độ.
"Đang yên đang lành đụng xe? Bác sĩ ?" Đã cất công đến đây thì cũng nên mở lời quan tâm hỏi han một câu, Cảnh Vân Chiêu vội lên tiếng.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Ai mà ? Một chiếc xe tải lớn đang đậu bên đường đột nhiên lao tới. May mà tài xế phản ứng đủ nhanh, nếu cái mạng nhỏ chắc chắn giữ ." Đỗ Lâm bên cạnh giải thích.
Anh cũng nhiều về những chuyện của Lê Thiếu Vân. Tuy nhiên, vụ va chạm, ánh mắt Lê Thiếu Vân ngùn ngụt sát khí dọa sợ toát mồ hôi hột. Đỗ Lâm chủ động điều tra thử thì tên tài xế xe tải một mực khẳng định là do phanh xe đột ngột hỏng, căn bản tìm điểm nào đáng ngờ.
Bao năm nay chơi với Lê Thiếu Vân, Đỗ Lâm luôn điều gì nên hỏi và điều gì nên ngậm miệng. Vì , cũng chẳng rõ là Lê Thiếu Vân đắc tội với ai thực sự chỉ là một vụ t.a.i n.ạ.n ngoài ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-145-lam-nguoi-that-bai.html.]
Nghe Đỗ Lâm giải thích xong, Cảnh Vân Chiêu càng cảm thấy hàm oan.
Nếu là như thế, vụ t.a.i n.ạ.n chẳng lấy nửa điểm liên quan đến cô. Vậy mà đặc biệt thông báo cho cô, một tính là quá thiết đến thăm, rốt cuộc là ý gì?
Đỗ Lâm cũng là một tên cáo già lõi đời, liếc mắt một cái thấu sự bực bội của Cảnh Vân Chiêu. Anh vội vàng ghé sát thì thầm: "Vân Chiêu , chịu đựng một chút . Thật Lê thiếu cũng đáng thương lắm, chẳng lấy một bạn. Cả cái huyện Hoa Ninh ngoài thì chắc chỉ là quen một chút. Hơn nữa là y sư, cứ giúp xem bệnh . Nhỡ cái đầu vấn đề gì thì ?"
Cảnh Vân Chiêu hít sâu một , giọng nhỏ lọt khỏi kẽ răng: "Làm thất bại đến mức đó ?"
nghĩ kỹ cũng , mang một gương mặt đào hoa công t.ử như thế , đến chắc chắn cũng trêu chọc một bầy ong bướm. Phụ nữ với thì ghen ghét đố kỵ, đàn ông cũng chẳng ngoại lệ. Thử hỏi gã đàn ông nào bằng lòng kết bạn với một tên trẻ tuổi, trai lắm tiền như Lê Thiếu Vân? Ai dám chắc một ngày trời nào đó cắm một cặp sừng xanh mướt lên đầu.
Dạo khi chia lớp, đám bạn học từng thấy Lê Thiếu Vân vẫn ít ngày đêm nhung nhớ. Nghe đồn lén lút chạy đến lảng vảng cổng Thiên Hương Lâu mong "vô tình gặp gỡ" cũng là ít.
Cảnh Vân Chiêu nhỏ, nhưng Lê Thiếu Vân sót một chữ nào.
Sắc mặt lập tức sa sầm, tối sầm .
"Cậu thất bại là . Đừng thấy bề ngoài hào nhoáng phong quang vô hạn, thực tế mỗi ngày trôi qua đều cô độc tẻ nhạt đến đáng thương. Nếu thì cũng chẳng rảnh rỗi đến mức ngày nào cũng bảo tài xế chở dạo vòng vòng đường. Giờ thì bẹp trong bệnh viện. Ngự Thiên Tiên của đang bận tối tăm mặt mũi, thể lúc nào cũng ở đây bầu bạn , nhỡ buồn đến phát điên thì ?" Đỗ Lâm trưng thái độ tha thiết cầu cứu.
Nói xong, chính cũng tự bái phục , kỹ năng c.h.é.m gió bốc phét đúng là ngày càng thăng hạng.
Tuy nhiên, một điểm sai: Ngự Thiên Tiên dạo thực sự bận rộn kinh khủng. Việc buôn bán ngày một khấm khá, bản là ông chủ nắm giữ công thức bí truyền, dù trướng nhiều đầu bếp phụ tá, nhưng thỉnh thoảng gặp vài vị khách hàng đặc biệt thì đích vẫn xắn tay áo bếp.