Chuyện tuy do Cảnh Vân Chiêu , nhưng chính cô cũng ngờ rằng Kiều Hồng Diệp một một bộ dọc theo con đường mòn đó cho đến tận ba, bốn giờ sáng ngày hôm !
Nơi đó vốn hẻo lánh, xung quanh ngoại trừ con đường đất lầy lội thì chẳng bói lấy một biển chỉ đường. Kiều Hồng Diệp còn cách nào khác, chỉ đành c.ắ.n răng lê bước tiếp. Cứ hễ dừng là cô cảm nhận từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua. Đáng sợ nhất là những bông hoa giấy màu vàng trắng bên cạnh những nấm mồ ven đường cứ bay phần phật trong gió, dọa cô sởnn gai ốc, rợn tóc gáy, dám lưu dù chỉ nửa bước.
Kiều Hồng Diệp dẫu cũng là con gái, từ nhỏ đến lớn ngay cả giờ thể d.ụ.c cũng hiếm khi tham gia nên sức lực yếu ớt, bước vô cùng chậm chạp. Thời gian trôi qua càng lâu, cô càng kiệt sức, cuối cùng dừng dừng. Vì trời tối đen như mực, cô còn vấp ngã bao nhiêu . Mãi cho đến khi trời hửng sáng, cô mới may mắn một chủ xe bụng cho quá giang đến trường. Đến lúc đó Kiều Hồng Diệp mới vỡ lẽ, cả một đêm qua ngược hướng . Cục tức suýt chút nữa khiến cô thổ huyết.
Trải qua một đêm kinh hoàng gió lạnh thổi trúng, đến trường cô sốt cao đùng đùng, giờ chắc đang nghỉ trong phòng y tế.
Ban đầu Cảnh Vân Chiêu cho rằng Kiều Hồng Diệp tuy đáng ghét, nhưng hiện tại dẫu cũng chỉ là một con nhóc. Nếu để cô nếm trải chút khổ sở mà kiếp cô từng chịu đựng, điều thu liễm thì cô cũng chẳng buồn dây dưa nhiều. Nào ngờ cô cứ thích tự đ.â.m đầu rắc rối.
Cô hại , nhưng cũng thể cứ yên chờ khác tính kế . Nếu Kiều Hồng Diệp "giang sơn dễ đổi bản tính khó dời" thì nay dù chịu bất cứ hậu quả gì, cũng đều là tự cô chuốc lấy.
Kiều Hồng Diệp ốm một trận thập t.ử nhất sinh. Hôm đó phòng y tế mãi vẫn hạ sốt, phía nhà trường thấy tình hình liền dứt khoát đưa cô đến bệnh viện lớn. Nếu là đây, học sinh lớp Hai chắc chắn tự phát tổ chức đến thăm hỏi, nhưng giờ thì tịnh một ai. Đối với cô , hầu hết đều né tránh như tránh tà.
Dù , ở đời vẫn luôn một hai kẻ chậm tiêu.
Ví dụ như Tưởng Hạ của lớp Một.
Có lẽ vì dạo Cảnh Vân Chiêu còn hung dữ như , cái bản tính thích bao đồng của Tưởng Hạ trỗi dậy. Cậu cứ một mực đinh ninh rằng bất hạnh của Kiều Hồng Diệp đều do Cảnh Vân Chiêu hãm hại mà .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-135-cao-trang.html.]
Hôm nay, Tưởng Hạ thậm chí còn lấy tiền tiêu vặt của mua một bó hoa tươi, hăm hở chạy đến bệnh viện.
Trong phòng bệnh, Kiều Vỹ Dân đang cau mày, bực dọc Kiều Hồng Diệp.
Cái con ranh mà chịu xuất viện!
Chỉ là sốt một chút thôi, bệnh nan y gì , về nhà dưỡng bệnh chẳng ? Hơn nữa, viện thì tiền giường, tiền truyền nước, tiền ăn uống cái gì cũng tốn. Còn bé tí tiêu xài hoang phí thế , lớn lên thì còn ăn gì nữa?
Hiện giờ Kiều Vỹ Dân vẫn ngày đêm tăm tia củ nhân sâm , đêm nào cũng mơ thấy Cảnh Vân Chiêu từng miếng từng miếng nuốt trọn củ nhân sâm xuống bụng. Bây giờ hễ cứ nhắc đến tiền là ông thấy đau nhức khắp cả .
Tưởng Hạ đẩy cửa bước , vẻ mặt đầy cung kính, nhận nét mặt khó ở của Kiều Vỹ Dân.
"Kiều Hồng Diệp, tớ đại diện cho các bạn học lớp Một đến thăm , chúc mau ch.óng bình phục." Tưởng Hạ trao bó hoa, tươi như ánh mặt trời.
Kiều Vỹ Dân nhíu mày. Đại diện cho cả một lớp? Vậy mà chỉ tặng mỗi một bó hoa thế ?
Tuy , ông vẫn hồ đồ đến mức trút giận lên ngoài, đành gượng ép che giấu sự khó chịu. Nhớ đến con gái học lớp Hai, ông nhịn bèn hỏi: "Diệp Nhi, thấy bạn cùng lớp của con đến thăm?"
Kiều Hồng Diệp giường bệnh, sắc mặt tái nhợt.
Cô định mở miệng giải thích thì Tưởng Hạ : "Còn đều do Cảnh Vân Chiêu ạ? Chú ơi, chú cũng nên quản lý dạy dỗ cô bạn đàng hoàng , cứ bắt nạt Kiều Hồng Diệp thế ? Mấy ngày nay học sinh trong trường cứ đồn đại Hồng Diệp nhân phẩm , khiến bạn tẩy chay, giải thích thế nào cũng chẳng ai thẹn . À đúng , chỗ của Hồng Diệp xếp xuống tít dãy cuối, ảnh hưởng nghiêm trọng đến thành tích học tập. Bài kiểm tra nhỏ mấy hôm chỉ xếp mười mấy trong lớp thôi đó..."