Ngự Thiên Tiên thực sự sở hữu tiềm lực đáng gờm, và Đỗ Lâm cũng là một nhân tài kiệt xuất. Nếu chuyện diễn đúng như kiếp , Đỗ Lâm chắc chắn sẽ nên chuyện, nhưng để đạt đến cái đích mà hằng mong ước e rằng vẫn còn một cách nhỏ.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
giờ đây, Cảnh Vân Chiêu tràn đầy tự tin. Cô và Đỗ Lâm, một cần cơ hội, một khao khát nguồn nguyên liệu, quả là sự kết hợp hảo.
Thái độ của Cảnh Vân Chiêu bỗng trở nên hòa nhã hơn hẳn, Lê Thiếu Vân khẽ nhướng mày, ánh mắt xẹt qua một tia trầm ngâm.
Cô nhóc xong danh của Đỗ Lâm lập tức hứng thú với ?
Lê Thiếu Vân cảm thấy chút vui. Chỉ là một tấm danh thôi mà, đó cũng chỉ in ba chữ "Ngự Thiên Tiên". Nếu so bì, chẳng danh tiếng của Thiên Hương Lâu nhà còn vang dội hơn ?
Sống đến ngần tuổi, Lê Thiếu Vân từng ai phớt lờ, cũng từng dành sự quan tâm đặc biệt cho ai.
Nói cho cùng, cũng chỉ mới gặp Cảnh Vân Chiêu đôi ba bận. Lần đường đột tiếp cận chẳng qua là vì thấy cô bé vẻ tiền đồ, tạo dựng chút tình. Biết thể giúp đỡ cô bé một tay, coi như kết giao thêm một bạn.
Nào ngờ, chẳng thèm màng đến .
ngẫm cũng , Đỗ Lâm ở huyện Hoa Ninh cũng chút tiếng tăm. Đợi khi lên đường tới Bắc Kinh, nếu Cảnh Vân Chiêu việc gì cần giúp đỡ, cứ việc tìm Đỗ Lâm là xong.
Dẫu cũng là cô bé mà bác Từ cưng chiều, tình giao hảo giữa nhà họ Lê và họ Từ bền c.h.ặ.t, Lê Thiếu Vân nghiễm nhiên coi Cảnh Vân Chiêu như nhà.
Lê Thiếu Vân cố kìm nén sự khó chịu, ngước mắt hỏi: "Em hứng thú với Ngự Thiên Tiên ?"
Cảnh Vân Chiêu cân nhắc lời lẽ một lát mới lên tiếng: "Sư phụ em đam mê nghiên cứu cách trồng d.ư.ợ.c liệu và các loại rau củ quả. Ông tìm một phương pháp canh tác tuyệt vời, đảm bảo sản phẩm thu hoạch hóa chất độc hại ô nhiễm. Vừa nãy Đỗ chia sẻ, em nghĩ thể mặt sư phụ hợp tác với Ngự Thiên Tiên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-119-thoa-thuan-hop-tac.html.]
"Hả?" Đỗ Lâm sửng sốt, kịp định hình câu chuyện.
"Ý em là hợp tác với ? Tức là... cung cấp nguyên liệu cho ?" Đỗ Lâm tin tai , hỏi một câu. Vừa dứt lời, chính cũng bật : "Thực , nếu nhà hàng của chỉ là một quán ăn bình dân, thì việc hợp tác với quen cũng chẳng . Ngự Thiên Tiên là tâm huyết, là kỳ vọng của cả và bố , thể xuề xòa . Nguyên liệu cần bắt buộc đáp ứng trọn vẹn những tiêu chuẩn khắt khe nhất..."
Cảnh Vân Chiêu gật đầu quả quyết, vẻ mặt nghiêm túc, chút gì là đùa cợt.
Cô hề nghĩ đang lợi dụng Đỗ Lâm. Cô rõ với chất lượng tuyệt hảo của những nông sản trong gian, việc tìm kiếm đối tác tiêu thụ là điều dễ như trở bàn tay. Nếu vì rào cản tuổi tác, bất cứ nhà hàng nào cũng sẽ khao khát hợp tác với cô. Chuyện cô kiếm tiền chỉ là vấn đề thời gian.
Còn Đỗ Lâm thì khác. Thiếu nguồn nguyên liệu thượng hạng, dù nắm giữ bí quyết gia truyền trân quý đến cũng thể tạo những món ăn hảo như kỳ vọng, và mục tiêu vươn xa của sẽ càng thêm gian nan.
"Hay là thế , tối nay em sẽ chở một chuyến hàng đến Ngự Thiên Tiên. Lúc đó cứ việc kiểm tra theo đúng tiêu chuẩn của . Nếu đạt yêu cầu, em sẽ chở hàng về, tuyệt đối khó ." Cảnh Vân Chiêu vẫn giữ phong thái điềm tĩnh.
Trong thâm tâm, cô giấu nổi nụ đắc ý. Cô niềm tin mãnh liệt rằng, chỉ cần Đỗ Lâm gật đầu với những nguyên liệu cô mang đến, việc sẽ suôn sẻ. Thậm chí, cô mới là nắm giữ thế chủ động.
Đỗ Lâm ném cho cô ánh mắt đầy hoài nghi, đầu óc rối như tơ vò.
Tuy nhiên, Cảnh Vân Chiêu cũng rõ, nếu ưng ý thì cô sẽ ép buộc. Vậy nên cũng cần nể nang Lê Thiếu Vân mà gật đầu bừa.
Liếc trộm Lê Thiếu Vân, thấy ý định can thiệp, Đỗ Lâm cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ngự Thiên Tiên là do một tay gây dựng, nhưng Lê Thiếu Vân là một đối tác quan trọng. Tất nhiên, là do năn nỉ ỉ ôi mãi Lê Thiếu Vân mới chịu góp vốn. Lê Thiếu Vân thế tầm thường, dù ở huyện Hoa Ninh nhỏ bé , cũng chẳng ai dám đắc tội với . Có Lê Thiếu Vân "chống lưng", Ngự Thiên Tiên chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió.
Thế nên, nếu Lê Thiếu Vân gật đầu, cũng đành bấm bụng theo. May mà Lê thiếu là minh bạch, công tư phân minh.