Không Gian Trùng Sinh: Thịnh Sủng Thần Y Thương Nữ - Chương 115: Cố tình nhắm vào
Cập nhật lúc: 2026-04-01 09:35:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng của cô bạn cùng bàn như một mồi lửa, nhanh ch.óng thổi bùng sự phẫn nộ trong lòng những học sinh khác của lớp Hai. Họ thầm nghĩ: Đến cả bạn thiết nhất của Kiều Hồng Diệp cũng ưa nổi cô , đủ thấy con giả tạo đến mức nào!
" , đúng ! Tất cả chúng em đều chạy, tại chơi xơi nước? Nếu thầy thiên vị như thì hôm nay chúng em cũng thèm học nữa!" Một khác hùa theo.
Ngay lập tức, hàng loạt học sinh lên tiếng phụ họa, tạo thành một làn sóng phản đối dữ dội.
Thầy giáo dạy Thể d.ụ.c mở to mắt ngạc nhiên. Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây ? Bình thường thầy bắt Kiều Hồng Diệp chạy thử một chút mà cả lớp cứ xúm can ngăn, hôm nay đồng lòng đòi cô chạy thế ?
Dù cũng là đàn ông, thầy rành rẽ những tâm tư phức tạp của đám con gái. Thấy học sinh đồng lòng như , thầy còn ngây ngô tưởng rằng phương pháp giáo d.ụ.c của rốt cuộc cũng tác dụng.
"Kiều Hồng Diệp, em xem đều cố gắng chạy, em cũng nên nỗ lực một chút chứ?" Thầy giáo thử lên tiếng, ánh mắt chợt lướt qua Cảnh Vân Chiêu đang dẫn đầu lớp Một, bèn thêm: "Em Cảnh Vân Chiêu xem, đây thể lực của em cũng kém, nhưng em luôn cố gắng hết . Kết quả bây giờ em tiến bộ rõ rệt đấy thôi. Em nên học tập tinh thần đó."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Kiều Hồng Diệp , tủi đến mức bật nức nở. đáng tiếc, giờ đây những giọt nước mắt mất tác dụng, chẳng ai thèm tin cô nữa.
Bị thầy giáo đem so sánh với Cảnh Vân Chiêu, lòng tự trọng của Kiều Hồng Diệp như chà đạp tơi bời. Nhìn những ánh mắt chằm chằm đầy ác ý của các bạn cùng lớp, cô đành c.ắ.n răng lết bước trở hàng ngũ.
"Đã hàng thì em lên dẫn đầu luôn , lớp Hai chúng thể thua lớp Một !" Thầy giáo động viên một câu, trong lòng khấp khởi mừng thầm.
Học sinh chủ động lời thế , quả là một bước tiến lớn trong sự nghiệp giảng dạy của ông!
Kiều Hồng Diệp mặt nhăn mày nhó, bước lên vị trí dẫn đầu của hai hàng học sinh. Vừa căng thẳng bực tức, cô bắt đầu hô khẩu lệnh: "Một hai một... Một hai một..."
"Kiều Hồng Diệp, giọng bé như muỗi kêu thế , ai mà thấy!" Cô bạn cùng bàn lập tức mỉa mai.
Lời mỉa mai là cố tình chọc ngoáy, mà là sự thật.
Lớp Một chỉ cách họ đến mười mét, nhưng giọng của Cảnh Vân Chiêu vang vọng, dõng dạc và dễ , hề gây cảm giác ch.ói tai. Còn Kiều Hồng Diệp thì yếu xìu, thiếu sức sống, cứ như thể cả lớp đang bắt nạt cô . Thêm đó, tốc độ chạy của cô chậm, những phía thể vượt lên, khiến bước chân trở nên nặng nề, lạch bạch như đeo chì, mới chạy một đoạn thấy mệt lả.
Kiều Hồng Diệp tức nổ tung, nhưng cố kìm nén cơn giận, gân cổ lên gào: "Một hai một! Một hai một..."
"Cậu thể chạy nhanh hơn một chút !? Cậu tưởng là tiểu thư đài các chắc? Cứ chạy lẹt bẹt thế định chúng mệt c.h.ế.t !" Lại tiếng càu nhàu từ phía .
Mặt Kiều Hồng Diệp đỏ bừng. Từ lúc lên cấp ba, cô gần như bao giờ vận động mạnh, thể so sánh với con nhỏ nhà quê thô lỗ Cảnh Vân Chiêu ?
Mới chạy một đoạn, cô thở hồng hộc, chân tay rã rời, còn ép chạy nhanh hơn?
Trong lòng Kiều Hồng Diệp, nỗi oán hận dành cho Cảnh Vân Chiêu tăng thêm một bậc.
Cô tài nào hiểu nổi, rõ ràng Cảnh Vân Chiêu chạy vài bước kiệt sức ngất xỉu, dạo gần đây thể lực dẻo dai đến ? Lẽ nào đây cô chỉ giả vờ?
Nghĩ đến đó, Kiều Hồng Diệp càng tin chắc suy đoán của , quên mất rằng ngày xưa ở nhà họ Kiều, Cảnh Vân Chiêu thường xuyên bỏ đói, thiếu chất dinh dưỡng nên mới chịu nổi các hoạt động mạnh.
Lúc , Cảnh Vân Chiêu trong vai trò đội trưởng đang thu hút nhiều ánh ngưỡng mộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-115-co-tinh-nham-vao.html.]
"Đứa nào tung tin đồn Cảnh Vân Chiêu t.h.a.i đúng là độc mồm độc miệng, xem, chuyện đó ..." Một vài học sinh lớp khác quen Cảnh Vân Chiêu chạy ngang qua xì xầm bàn tán.
"Chuyện đó gì lạ ? Tớ mấy bạn lớp Hai kể, chính Kiều Hồng Diệp là tung tin đồn đó đấy..."
"Thật ?"
"Thật trăm phần trăm! Bạn tớ bảo lúc đó Kiều Hồng Diệp thấy Cảnh Vân Chiêu cùng Cam Cận Thần đến trường là bắt đầu suy diễn lung tung, rõ ngọn ngành nên mới tin sái cổ..." Cô bạn tiếp tục kể.
Lớp Hai lớp Một bỏ xa cả một vòng sân, nên lúc họ đang chạy ngay lưng lớp Một. Những lời bàn tán vô tình lọt thỏm tai Kiều Hồng Diệp sót một chữ.
Cô nghiến răng ken két, lòng đau như cắt nhưng chẳng .
Cô hậm hực trừng mắt bóng lưng Cảnh Vân Chiêu phía . Đôi chân cô mỗi lúc một nặng trĩu, trong khi Cảnh Vân Chiêu vẫn ung dung, nhịp nhàng chạy như đang dạo. Khoảng cách giữa hai bỗng chốc trở nên xa vời vợi, khiến cô cảm thấy bất lực vô cùng.
Chạy xong năm vòng, đôi chân của Kiều Hồng Diệp dường như còn là của nữa. Thế nhưng các bạn cùng lớp vẫn chịu buông tha, ép cô tham gia các hoạt động tiếp theo. Những lời châm chọc, mỉa mai liên tục dội tai khiến đầu óc cô ong ong, rối bời.
Trong khi đó, bên ngoài sân vận động, một chiếc xe sang trọng lặng lẽ đậu . Người trong xe dán mắt một bóng dáng sân, gương mặt thoáng hiện vẻ phức tạp.
"Sao thế, Lê thiếu? Lại chấm nữ sinh nào trong !?" Người bạn cạnh nhịn , trêu chọc.
Ánh mắt cũng lướt qua sân vận động, khỏi buông lời cảm thán. Được học sinh thật là thích, dẫu cách xa cả một quãng vẫn cảm nhận sức sống thanh xuân phơi phới.
"Trùng hợp ngang qua đây, tìm một ." Khóe môi Lê thiếu khẽ nhếch lên. Anh bảo tài xế tấp xe cổng trường, thong dong tựa lưng ghế, ánh mắt vẫn hướng về phía sân cỏ, kiên nhẫn chờ đợi.
"Tìm ? Nhà gì họ hàng hang hốc nào học ở đây?" Người đàn ông tên Đỗ Lâm mở to mắt kinh ngạc.
Dòng họ Lê tuy nguồn gốc từ huyện Hoa Ninh , nhưng mỗi năm Lê Thiếu Vân chỉ về thăm quê một thời gian ngắn. Bạn bè ở đây của chỉ đếm đầu ngón tay, thực sự thiết chắc chỉ . Hơn nữa, Lê thiếu vốn nổi tiếng với tính cách đào hoa, phong lưu, nhưng thực chất là kẻ thờ ơ với nữ sắc. Sự kiên nhẫn của càng ít ỏi như hạt vừng, từng thấy cất công chờ đợi ai bao giờ.
"Bác trai dạo khỏe ? Trùng hợp quen một vị thần y, sẵn tiện dẫn khám cho bác luôn." Lê Thiếu Vân buông một câu viện cớ hết sức tự nhiên.
Sắc mặt Đỗ Lâm cứng đờ: "Lê thiếu, đùa đấy ? Bố chỉ đau răng thôi mà..."
"Người xưa câu, đau răng là bệnh, nhưng đau lên thì đòi mạng. Bác trai đối xử với , tận tâm một chút cũng là lẽ đương nhiên." Lê Thiếu Vân mặt biến sắc, trả lời tỉnh bơ.
Nghe xong, Đỗ Lâm cạn lời.
Lời thì sai, nhưng bố mới gặp Lê Thiếu Vân đúng ba , thể gọi là thiết ? Hơn nữa, cái gọi là thần y thì chẳng nên ở ẩn núi sâu rừng già, ít cũng mở một phòng khám nào đó ? Đằng là ở trường học, mà là trường cấp ba nữa chứ...
Sự tò mò của Đỗ Lâm càng lúc càng dâng cao. Anh đưa mắt quét quanh đám học sinh, nhưng mỏi mắt vẫn chẳng thấy ai toát lên vẻ của một vị thần y cả. Bọn họ là những cô học trò đến tuổi vị thành niên, mặt b.úng sữa!
Khoảng mười, hai mươi phút , tiếng chuông báo hiệu hết giờ reo lên. Giờ nghỉ trưa cuối cùng cũng đến.
Chiếc xe của Lê Thiếu Vân vốn sang trọng, tuy đám học sinh hiểu rõ giá trị thực sự của nó, nhưng khi thấy bước xuống xe đợi, khuôn mặt điển trai tì vết lập tức thu hút ánh ngưỡng mộ của vô nữ sinh.