Càng nghĩ càng sôi m.á.u, nhưng tung tích Cảnh Vân Chiêu, Kiều Úy Dân bồn chồn như kiến bò chảo nóng, chỉ nơm nớp lo sợ đến gặp thì củ nhân sâm cánh mà bay.
Lừa Kiều Úy Dân, Kiều Hồng Diệp khẽ thở phào nhẹ nhõm, lí nhí: "Bố ơi, con hết tiền ."
Tiền của cô gã đàn ông hôm qua cuỗm sạch, đến tiền tiêu vặt tuần cũng chẳng còn một cắc.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Hết tiền!? Mày ngoài mua cái gì, tao mới cho mày tiền hôm mà?!" Sự thất vọng của Kiều Úy Dân dành cho đứa con gái ngày càng lớn, cảm giác như mặt là đứa con gái mà ông từng .
Từ ngày Diệp Cầm qua đời, cái nhà ngày nào cũng lục đục, chẳng lấy một ngày yên . Có lẽ nhà thiếu vắng bóng dáng một phụ nữ thật !
Kiều Hồng Diệp cúi gằm mặt: "Con... con mất ..."
Cô dám hé răng nửa lời sự thật. Nhỡ ông ầm lên, thì mất mặt chẳng chính là cô ?
Kiều Úy Dân bực dọc dồn nén trong bụng. Chuyện mất tiền lúc quả thực quá xui xẻo, thảo nào chẳng moi chút đỉnh gì từ Cảnh Vân Chiêu!
Kiều Hồng Diệp từ bé cưng chiều, hiếm khi chịu ấm ức. Vậy mà dạo gần đây, dăm bữa nửa tháng mắng c.h.ử.i vì Cảnh Vân Chiêu, trong lòng cô chất chứa một nỗi bất bình khôn tả. Cô tự nhủ, đợi đến lúc học, nhất định cho Cảnh Vân Chiêu bẽ mặt hơn nữa!
Thế nhưng, Kiều Hồng Diệp nào , kẻ sắp muối mặt chính là bản .
Hoa Tặc là một kẻ thạo việc. Có thông tin từ Cảnh Vân Chiêu, bọn đàn em của liền túc trực ngay con đường đến trường của mấy bạn học .
"Nhìn kìa... chậc chậc chậc, con bé tuổi đời còn trẻ mà gan cũng lớn phết. Chắc vẫn còn là học sinh đấy nhỉ?"
"Học sinh trường Một đấy. Bề ngoài thì ngoan hiền, thánh thiện, nhưng lưng thì lẳng lơ hết !" Một tên khác hùa theo.
Ngay bên cạnh họ là hai học sinh đang sánh vai tới, Trương Hào và Đổng Nghị. Cả hai đều là "vệ sĩ" trung thành của Kiều Hồng Diệp, đồng thời cũng là bạn học cùng lớp với cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-109-nu-than-sup-do.html.]
Lúc đầu, họ chẳng thèm để ý đến những bức ảnh tay hai tên lưu manh, nhưng khi thấy hai chữ "trường Một", cả hai bất giác đầu .
Chỉ thấy hai tên lưu manh bỗng dưng vấp chân, "tình cờ" xấp ảnh tay rơi lả tả xuống đất!
Trương Hào và Đổng Nghị bản tính tò mò bụng, vội vàng khom lưng nhặt giúp. ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm những bức ảnh, cả hai như sét đ.á.n.h trúng!
"Đây chẳng là Kiều Hồng Diệp ..." Trương Hào lắp bắp.
Đó chính là nữ thần của họ, thể nào nhầm !
"Ồ? Mấy quen con bé ?" Tên lưu manh lập tức dò xét hai , nhạt: "Thế con bé ở trường lăng nhăng lắm ?"
Trương Hào đỏ bừng mặt, vội vàng xua tay: "Không , Kiều Hồng Diệp ngoan ngoãn và dịu dàng lắm..."
"Nhìn cái dáng vẻ thì cũng dịu dàng đấy, nhưng chắc chẳng liên quan gì đến ngoan ngoãn . Anh bạn , mấy bức ảnh là do em tụi tui vô tình chộp . Thấy con bé cũng xinh xắn, định giữ ngắm cho vui. Nhìn mấy vẻ cũng hứng thú, cho xem ké tí đấy..." Tên lưu manh hất hàm.
Từng bức ảnh sắc nét hiện mắt.
Có tấm chỉ là cảnh ôm hôn đường với một gã đàn ông, nhưng tấm áo xống xộc xệch, là hiểu ngay họ đang trò gì!
Trương Hào và Đổng Nghị thở dốc, dám tin mắt . Nhất là bức ảnh cuối cùng, Kiều Hồng Diệp cùng một gã đàn ông bước nhà nghỉ, khiến trái tim hai trai như thắt .
Cô gái thuần khiết như Kiều Hồng Diệp, ai mà động lòng?
"Thôi, xem đủ thì trả đây..." Tên lưu manh giật xấp ảnh, liếc hai học sinh buông lời cảnh báo: "Con ranh dạng . Mấy chiến hữu của tui quen nó, bảo nó mưu mô xảo quyệt lắm. Đám đàn ông nó xoay như chong ch.óng, răm rắp lời. Nó từng sai đ.á.n.h gãy chân một thằng nhóc, đến giờ vẫn còn để di chứng đấy. À, còn chị gái nó nữa, suýt chút nữa là nó gài bẫy cho cưỡng h.i.ế.p . Mấy nhất là nên tránh xa nó ..."