Nghe Cảnh Vân Chiêu bày tỏ sự áy náy, Cam Cận Thần chợt khựng , thốt nên lời. Thảo nào suốt bữa ăn hôm nay, cứ thấy Cảnh Vân Chiêu lơ đãng, hóa là đang ôm một mớ suy tính trong lòng.
Cậu cũng chẳng mà giận dỗi vì chuyện cỏn con , chỉ thấy cô nàng quả thực to gan lớn mật.
Kế hoạch "bắt rùa trong rọ" thì đấy, nhưng đối phương là một tên trùm du côn, e là chẳng dễ xơi chút nào.
Cũng may là cô tính toán kỹ lưỡng, gọi cảnh sát đến tóm gọn thì mới yên tâm . Nếu , ngày nào cũng sống trong cảnh nơm nớp lo sợ trộm "hỏi thăm" thì chịu nổi.
Cam Cận Thần và Tô Sở hiểu ý, đành theo sự sắp xếp của Cảnh Vân Chiêu, rời khỏi khu dân cư, vòng qua một con hẻm nhỏ để tiến đến từ phía Kiều Hồng Diệp.
Nhìn Kiều Hồng Diệp đang ngó nghiêng ngó dọc, dáo dác quan sát, hai em càng thêm tin tưởng những gì Cảnh Vân Chiêu , trong lòng cũng bừng bừng lửa giận. Thế giới của họ vốn dĩ trong sáng, từng nghĩ đến việc thâm hiểm đến mức thuê giang hồ ăn trộm đồ của khác!
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Dù cô ưa gì Cảnh Vân Chiêu, nhưng dẫu hai cũng sống chung một mái nhà hơn mười năm cơ mà!
"Cậu là Kiều Hồng Diệp đúng ? Trùng hợp quá nhỉ! Cậu gì ở đây thế?" Tô Sở cố kìm nén cơn giận, nở một nụ gượng gạo, tiến kéo tay áo Kiều Hồng Diệp.
"Á!" Bị gọi tên bất thình lình, Kiều Hồng Diệp giật thót .
Quay đầu , cô càng thêm sững sờ: "Tô Sở, Cam Cận Thần... hai ở đây?"
Bọn họ mới từ quán ăn bước ? Đáng lẽ về hướng ngược mới đúng, cớ xuất hiện ở đây? Kiều Hồng Diệp rành đường sá khu vực , mấy con hẻm nhỏ xíu đan xen, thông chằng chịt đến .
Tô Sở lườm cô một cái, nụ môi cũng tắt ngấm, bĩu môi đáp: "Bọn sống ở khu , dạo ở đây thì gì lạ . Còn ... giờ mà còn lảng vảng ở đây ngó nghiêng, thật sự khả nghi đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-103-ten-trom-la-ho-hang.html.]
"... Cảnh Vân Chiêu đang ở chung với hai ... lo cho chị nên đến xem thử..." Kiều Hồng Diệp cuống cuồng bịa một cái cớ.
Cam Cận Thần càng thêm chán ghét cô nàng .
Đến xem thử ư? Ban ngày ban mặt đến, đợi đến tối mịt mới đến? Đến chịu khu dân cư, cứ lúi húi ở cái xó tối tăm ?
"Nếu , theo chúng lên lầu , Cảnh Vân Chiêu đang ở nhà đấy." Cam Cận Thần cố tình gài bẫy.
Đầu Kiều Hồng Diệp như nổ tung: "Cảnh Vân Chiêu đang ở nhà!?"
" , chị ngoan lắm, giờ thích chạy ngoài chơi ." Tô Sở vểnh môi đáp, trong bụng thầm nghĩ: Để xem còn biện bạch gì nữa!
Kiều Hồng Diệp lúc mới thấy hoảng. Tiêu , Tào Hành chắc chắn sẽ phát hiện!
ngay đó, cô nghĩ, nhà chỉ mỗi Cảnh Vân Chiêu, Tào Hành chẳng nhẽ đối phó nổi một đứa con gái ?
Việc cấp bách bây giờ là giữ chân hai , cho họ lên nhà, nếu đông , Tào Hành chắc chắn sẽ bắt.
Nghĩ , Kiều Hồng Diệp lập tức nắm lấy tay Tô Sở: "Tô Sở, đừng cho chị đến đây nhé. Chị ghét lắm, nếu lén lút đến thăm, chị sẽ đ.á.n.h mất..."
"Cậu vớ vẩn gì thế! Chị họ đ.á.n.h ! thấy mới là kẻ ý đồ đấy! Cứ bày đặt danh tiếng của chị , gì hả?! À đúng , nhà chúng trộm viếng thăm đấy. Cậu cứ thậm thụt lén lút ở đây, tên trộm đó là họ hàng của ! cứ yên tâm, chị gọi điện báo cảnh sát , thoát !" Tô Sở những lời Kiều Hồng Diệp , liền kìm mà lớn tiếng phản bác.
Dù thì chuyện cũng , để cô cũng chẳng . Nhìn Kiều Hồng Diệp dám gọi điện thoại xem, cô nhất định sẽ lao cào cấu cô một trận cho hả giận! Hừ!