Giữa lúc Tằng Vân Binh còn đang ngủ say sưa ở nhà, ông đột nhiên nhận điện thoại của Thái thượng hoàng. Nghe giọng điệu lệnh của ba ba đại nhân, ông lập tức giật , bật dậy khỏi giường. Tằng Vân Binh vội vàng đ.á.n.h răng chứ chẳng kịp rửa mặt, kết quả vì luống cuống mà lỡ tay vỡ một chiếc cốc sứ.
Ông buồn dọn dẹp, chỉ hét lớn với con trai trong phòng:
"Tiểu Sơn, dậy dọn dẹp chút ! Ông nội tìm ba, ba qua đó ngay lập tức."
Tằng Diệu Tổ đêm qua đua xe cả đêm, mãi đến ba bốn giờ sáng mới đặt lưng xuống giường. Đang lúc ngủ ngon thì tiếng động lớn bên ngoài cho tỉnh giấc, mơ màng thấy ba bảo dọn dẹp gì đó, nhưng ngay đó ông nội đang tìm ba, lập tức tỉnh hẳn.
Ông nội bình thường đều dậy sớm để tản bộ, hít thở khí trong lành. Nếu chuyện gì hệ trọng, ông tuyệt đối sẽ gọi cho ba giờ . Vì lo lắng cho ông, bật dậy, hét vọng với ba:
"Ba, đợi con với, con cùng ba!"
Nói xong, cũng chẳng kịp đ.á.n.h răng, chạy xỏ vội chiếc áo sơ mi.
Tằng Vân Binh thấy con trai chạy thì hối thúc:
"Nhanh lên! Không ông nội con nữa, giọng điệu gắt gấp, ba đến đó xem thế nào."
Tằng Diệu Tổ leo lên xe, Tằng Vân Binh nhấn ga phóng . Khi đến đường Ánh Sáng, từ xa thấy cửa siêu thị Đức Vượng, nơi cha ông nhắc đến, đang đông vây quanh, thỉnh thoảng vang lên những tiếng quát tháo.
Tằng Diệu Tổ nhíu mày nghi hoặc: "Ba, ông nội bảo ở đây ạ? Có chuyện gì thế ? Ông nội chứ ba?"
Tằng Vân Binh tấp xe lề, bảo con trai:
"Con tìm chỗ đỗ xe , ba xem !"
Dứt lời, ông liền chạy thẳng đám đông.
Tằng Diệu Tổ nhanh ch.óng tìm chỗ đậu xe, nhưng khi lùi xe , phát hiện chiếc xe bên cạnh trông quen mắt.
"Hình như đây là xe của bọn thằng Tam." Tằng Diệu Tổ hồ nghi hoặc: "Sao xe của bọn nó ở đây? Chẳng lẽ bọn nó cũng mặt?"
Ngay đó, trợn tròn mắt:
"Không lẽ mấy tên gây rắc rối cho ông nội ?"
Nghĩ , kịp suy tính thêm, lập tức chạy biến về phía đám đông đang ồn ào. Tằng Vân Binh vất vả lắm mới chen trong để tìm cha , ông thở hổ hển gọi:
"Ba, con đến , chuyện gì mà gấp gáp thế ạ?"
"Cục trưởng Tằng!"
Giám đốc Tần đang đắc ý bảo Lôi Chấn Hổ đưa năm trăm tệ để đuổi khéo nhóm , nhằm biến chuyện lớn thành nhỏ, sẽ tính sổ , ngờ thấy Tằng Vân Binh ở đây.
Ông buột miệng gọi một tiếng theo bản năng, nhưng dứt lời thấy hối hận tột cùng. Tiếng gọi khiến ông lủi cũng nữa. Ông thầm hy vọng những điều, cầm lấy năm trăm tệ biến cho nhanh, nếu , chuyện thực sự vỡ lở mặt Tằng Vân Binh, ông chắc chắn sẽ liên lụy nhẹ, vì , việc ông cần bây giờ là hoặc khiến Tiêu Oánh Oánh rời nhanh ch.óng, hoặc khiến Tằng Vân Binh rời khỏi đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/chuong-217-1-cho-dua-cua-ai-lon-hon.html.]
Nghĩ đoạn, ông Tần liền nháy mắt với Lôi Chấn Hổ và thằng Tam, hiệu mau ch.óng đuổi Tiêu Oánh Oánh và nhà cô .
Lôi Chấn Hổ và thằng Tam vốn là em kết nghĩa. Họ hợp tác với Tần Phúc Phát nhiều nên cực kỳ ăn ý. Do đó, nhận ánh mắt của Tần Phúc Phát, gọi một tiếng "Cục trưởng Tằng", họ lập tức hiểu gì.
Bình thường, bọn chúng cấu kết với , âm thầm xử lý những tranh chấp lao động kiểu , vị lãnh đạo đầu Cục Lao động như Tằng Vân Binh hề .
Tần Phúc Phát nở nụ niềm nở, cung kính lấy lòng cấp :
"Cục trưởng Tằng, sáng sớm thế ngài ở đây?"
Tửu Lâu Của Dạ
Tằng Vân Binh thấy Tần Phúc Phát thì nhíu mày, sắc sảo hỏi:
"Đội trưởng Tần, sáng sớm gì ở đây? Các đang cái gì hả?"
Lúc , Lôi Chấn Hổ cầm năm trăm tệ đưa thẳng cho Tiêu Oánh Oánh, nhưng cô nhận. Lôi Chấn Hổ cúi đầu, kề sát tai Tiêu Oánh Oánh đe dọa nhỏ:
"Tiêu Oánh Oánh, tiền cô nhận thì nhận, cũng nhận. Nếu , đợi đám tản , chúng sẽ tính sổ !"
Sắc mặt Tiêu Oánh Oánh tái mét, thần tình hiện rõ vẻ kinh hãi và bất an. Tằng Vân Binh vặn thấy cảnh tượng .
Đội trưởng Tần lập tức giả lả giải thích:
"Không gì, gì Cục trưởng Tằng. Chỉ là con bé chê ông chủ Lôi trả lương thấp, thêm trong lúc việc phạm nên trừ bớt lương. Giờ nghỉ việc nên đến gây chuyện với ông chủ Lôi, đòi lương trừ đó. Ngài bảo xem, bọn trẻ bây giờ chẳng trung thực gì cả, rõ ràng sai mà cứ đổ cho khác. Ái da..."
Đội trưởng Tần đẩy ngã chổng m.ô.n.g xuống đất, đau đến mức nhe răng trợn mắt. Hắn tức giận ông Tằng, lớn tiếng mắng mỏ:
"Cái lão già , ông dám đá ! Đừng tưởng dám gì ông! Chọc giận , sẽ cho ..."
Hắn mải mê c.h.ử.i bới ông Tằng mà nhận thấy vị Cục trưởng mà đang nịnh bợ, lúc sắc mặt trở nên âm trầm tột độ. Tằng Vân Binh lạnh lùng hỏi:
"Chọc giận , định cho xử lý ba thế nào hả?"
"Thì..." Tần Phúc Phát thốt một chữ liền khựng , ngơ ngác hỏi: "Ba? Cục trưởng Tằng, lão... ông lão là ba của ngài ?"
Tằng Vân Binh hừ lạnh một tiếng:
"Không ba chẳng lẽ là ba ? Nói , định gì ba ?"
Ông Tằng lập tức nhảy dựng lên, chỉ tay mặt Tần Phúc Phát, ghét bỏ :
"Lão già thà con chứ thèm hạng quan hồ đồ như con."
Nói xong, ông sang cảnh cáo Tằng Vân Binh:
"Tằng Vân Binh, cho , nếu quan mà vì dân, chỉ đổi trắng đen, thị phi bất phân, cấu kết bậy với lũ , thì chính tay sẽ đ.á.n.h gãy chân ! Để vĩnh viễn quan nữa!"
Tằng Vân Binh: "..."