Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài - Chương 216: So Xem Hậu Thuẫn Của Ai Lớn Hơn
Cập nhật lúc: 2026-04-09 11:47:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa dứt lời Tiêu Linh Vũ, xung quanh lập tức vang lên những tiếng xì xào kinh ngạc.
Không ngờ một sinh viên nghiệp Đại học Nam Đại thể mắng sắc bén đến .
Rắn chuột chung ổ, nồi rách kèm nắp hỏng! Ông bà chủ siêu thị Đức Vượng quả nhiên là một cặp trời sinh, mắng đúng thật, oan chút nào!
Nghe , Cố Thanh Kiều tức đến bốc hỏa. Bà chỉ thẳng Tiêu Linh Vũ, lớn tiếng quát:
“Con tiện nhân , mày mắng ai là rắn chuột, nồi rách nắp hỏng hả? Có gan thì mắng nữa xem!”
Từ đến nay, từng ai dám mắng bà thậm tệ như ngay mặt bà .
Tiêu Linh Vũ chỉ thản nhiên đáp:
“Ai tự nhận thì đó .”
“Cô…!”
Cố Thanh Kiều tức đến mức mặt mày xanh đỏ lẫn lộn, trong lòng dâng lên ý định độc ác. Bà sang gã đàn em, quát lớn:
“Tam Nhi, dạy cho nó một bài học!”
“Thử động chị một cái thử xem!”
Tiêu Linh Dạ lập tức chắn mặt chị , phía còn Tiêu Thành Bang và mấy khác.
“Cố Thanh Kiều, cô gái là phụ nữ mang thai, trong bụng còn con, bà dám sai tay, bà còn chút nhân tính nào hả?”
Ông Tằng tức giận lên tiếng quát.
Ngay đó, ông sang đám lưu manh, nghiêm giọng cảnh cáo:
“Các dám động phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thử xem!”
Tam Nhi và mấy gã tuy là bọn du côn đầu đường xó chợ, nhưng cũng đến mức mất hết nhân tính mà thật sự tay với một t.h.a.i phụ.
Giữa thanh thiên bạch nhật, đông như , nếu xảy chuyện, bọn họ căn bản thể thoát .
Thế nhưng, nếu dằn mặt đối phương bao nhiêu , thì chẳng khác nào mất mặt.
Tam Nhi hung hăng :
“Hừ, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thì ? Dám sỉ nhục chị thì nhất định chịu dạy dỗ!”
Nói xong, bước đến mặt Tiêu Linh Vũ, giơ tay định đẩy .
Thực , kẻ đẩy là Tiêu Linh Dạ, t.h.a.i p.h.ụ thì dám động, nhưng em trai của t.h.a.i p.h.ụ thì vẫn thể, chỉ là hành động đó mấy đang bảo vệ Tiêu Linh Vũ hiểu lầm rằng định tay với cô.
“Anh định gì hả!”
“Súc sinh!”
Ngay đó, chỉ bịch một tiếng, rầm một tiếng, một tiếng là do Tiêu Linh Dạ dùng gậy đ.á.n.h trúng Tam Nhi, tiếng còn là do Tam Nhi ngã mạnh xuống đất.
Người tay, , là chân chính là ông lão . Khi kịp hồn sang, ông Tằng đang thu chân đá .
Hóa , ngay lúc Tam Nhi thò tay , ông Tằng nhấc chân, đá mạnh một cú eo , Tam Nhi lập tức ngã sõng soài xuống đất, thêm một cú đ.á.n.h mạnh vai từ Tiêu Linh Dạ.
Hai đòn cùng lúc, trong tình huống kịp trở tay, suýt thì cắm đầu xuống đất như ch.ó gặm bùn.
Ông Tằng khinh khỉnh :
“Hừ, dám múa rìu qua mắt thợ mặt ông đây ? Muốn động mặt thì tay !”
“Đại ca!”
Mấy gã theo Tam Nhi vội vàng xông lên đỡ dậy.
“Đại ca, chứ?”
Sau khi đỡ Tam Nhi lên, Triệu Tứ sang ông Tằng, dữ tợn quát:
“Hay lắm, lão già ! Dám mặt em mà đ.á.n.h đại ca ! Xem cho ông nếm mùi !”
Nói xong, xông lên định tay với ông Tằng.
Sắc mặt Tiêu Linh Vũ lập tức đổi, vội với Tiêu Linh Dạ và Tiêu Thành Bang:
“Tiểu Dạ, chú Thành Bang, mau bảo vệ ông !”
Ông Tằng xua tay, dứt khoát :
“Không cần, các cứ bảo vệ chị . Mấy tên du côn , còn để mắt! Lâu vận động, cũng tay chân cứng !”
Đám vây xem: “……”
Chắc là , cú đá của ông, nhanh gọn và dứt khoát thế , thanh niên còn chắc .
Triệu Tứ hề để tâm, lớn tiếng quát:
“Được! Vậy cũng lĩnh giáo xem ông già đây rốt cuộc lợi hại đến mức nào!”
Vừa dứt lời, chuẩn lao tới. lúc Triệu Tứ sắp tay, trưởng khoa Tần bước tới, sự xuất hiện của trưởng khoa Tần khiến Tam Nhi lập tức ngăn Triệu Tứ .
Tần Phúc Phát tới , chuyện gì thể giải quyết bằng lời thì nhất đừng dùng đến vũ lực, tránh gây thêm rắc rối, huống hồ lúc xung quanh đang nhiều vây xem.
Trưởng khoa Tần là vóc dáng thấp, đầu hói, hình béo phì, bụng phệ tròn vo, to như cái nồi nấu cơm, xuất hiện, Tần Phúc Phát bày dáng vẻ quan chức, lên giọng hỏi:
“Ai gây chuyện ở đây?”
Lôi Chấn Hổ lập tức tươi bước tới nghênh đón, khom lưng cúi đầu :
“Trưởng khoa Tần, ông đến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/chuong-216-so-xem-hau-thuan-cua-ai-lon-hon.html.]
Sau đó, lập tức bày bộ dạng nạn nhân vô tội, than thở:
“Trưởng khoa Tần, ông nhất định chủ cho . Trước đây một nhân viên tên là Tiêu Hân Hân, con bé việc chậm chạp, trong thời gian thử việc thì thường xuyên phạm , suốt ngày bỏ sót việc việc , thái độ với khách hàng cũng , dọa chạy bao nhiêu khách của . Với loại nhân viên như , đáng lẽ cho nghỉ việc từ sớm, nhưng cô quỳ xuống van xin chúng , còn cha già phụng dưỡng, còn con nhỏ cần nuôi, với tình trạng như ngoài ai chịu nhận, cô cầu xin chúng cho ở , cô còn cam đoan, nếu còn mắc , sẽ chấp nhận trừ lương. Vợ chồng thấy cô đáng thương nên mềm lòng, cho cô ít cơ hội, ai ngờ cô vẫn chứng nào tật nấy, bất đắc dĩ chúng chỉ thể đúng như lời cô , hễ mắc thì trừ lương. Cứ như , cô mấy tháng, tháng , cô đột nhiên xin nghỉ việc, thái độ kiên quyết. Cô nghỉ đột ngột như , tìm thế ở trong chốc lát? Chúng đành xin cô thêm một tháng để thời gian tuyển mới, đến lúc đó sẽ thanh toán bộ tiền lương cho cô , ngờ hôm qua chúng trả lương xong, sáng nay con bé dẫn cả gia đình đến gây chuyện.”
“Cô rằng đây chúng khấu trừ tiền lương của cô . Cô còn dẫn theo một chị gái học đại học, chị cô hiểu luật lao động, rằng giữa chúng ký hợp đồng lao động, theo quy định của luật hợp đồng lao động thì chúng bồi thường gấp đôi tiền lương. Trưởng khoa Tần, trời đất chứng giám, oan uổng lắm! Rõ ràng ngay từ đầu chúng ký hợp đồng lao động, chính cô là từ chối, sợ ký lừa. Giờ thì , ngược vu cáo chúng ký hợp đồng, đòi tiền bồi thường.”
“Trưởng khoa Tần, nhất định chủ cho chúng !”
Khi những lời , vẻ mặt Lôi Chấn Hổ uất ức vô tội, thiếu điều lóc kể khổ mặt trưởng khoa Tần.
Nghe đàn ông vô liêm sỉ trắng trợn đảo lộn trắng đen, còn thêm mắm dặm muối để vu oan, Tiêu Hân Hân tức đến mức mặt mày tái xanh. Cô chỉ thẳng Lôi Chấn Hổ, lớn tiếng quát:
“Ông bậy! Đổi trắng đen! Ông… ông đúng là đồ khốn! Chuyện rõ ràng như !”
“Không như thì là thế nào?” Lôi Chấn Hổ lớn tiếng phản bác: “Chẳng lẽ lời cô mới là sự thật? Thế chứng cứ ?”
Tên Lôi Chấn Hổ rõ ràng còn lợi hại hơn cả vợ ông , lật tay che mây, xoay chuyển câu chuyện một cách trơn tru đến mức, nếu cô tin Tiêu Hân Hân, e rằng chính cô cũng tin lời .
Huống hồ, câu cô chứng cứ của ông quả thực quá sắc bén.
, hai bên đều chỉ suông, ai thể chứng minh lời là thật?
Vốn dĩ là nhân chứng, chỉ cần nhân viên siêu thị chứng cho Tiêu Hân Hân là , nhưng rõ ràng Lôi Chấn Hổ chắc chắn rằng những nhân viên hiện tại sẽ ai dám .
Trước đó, bọn họ vốn định chối bay chuyện ký hợp đồng lao động, họ dùng mưu moi lời bà chủ, khiến bà thừa nhận Tiêu Hân Hân từng là nhân viên cũ, giờ thì , họ cũng thừa nhận thật, chỉ điều, sự thừa nhận biến Tiêu Hân Hân thành kẻ vô dụng gì, còn bọn họ thì tự tô vẽ thành những đại lương thiện.
Ha ha, đại lương thiện ư? là mơ!
Sau khi xong lời kể của Lôi Chấn Hổ, trưởng khoa Tần nghiêm túc gật đầu, với vẻ đạo mạo, công chính vô tư, nghiêm nghị :
“Ông chủ Lôi, cứ yên tâm. Vụ việc liên quan đến tranh chấp hợp đồng lao động , nhất định sẽ xử lý công bằng, trả sự trong sạch cho .”
Nói xong, ông sang Tiêu Hân Hân, nghiêm giọng quở trách:
“Cô bé, còn trẻ như mà dối chớp mắt, vong ân bội nghĩa, còn tham lam như thế. Cha cô rốt cuộc dạy cô kiểu gì ?”
Tiêu Hân Hân uất ức tức giận, cất tiếng phản bác:
“ hề dối! Người dối rõ ràng là Lôi Chấn Hổ! Ông dựa mà chịu rõ sự thật!”
Tiêu Hân Hân là nông thôn, vốn sẵn sự sợ hãi và rụt rè khi đối mặt với quan chức, nhưng lúc , cô vẫn cố gắng lấy hết dũng khí để đối đầu với mặt.
Thấy Tiêu Hân Hân dám trực tiếp cãi , sắc mặt trưởng khoa Tần lập tức tối sầm, lạnh lùng :
“Cô dối , chắc ? Cô hỏi thử xung quanh xem, vợ chồng ông chủ Lôi đây đều là thương nhân lương thiện nổi tiếng, buôn bán trung thực, từng lừa gạt ai.”
Lời rõ ràng cho thấy ông nghiêng hẳn về phía Lôi Chấn Hổ.
“Huống hồ, rõ ràng là chính cô chịu ký hợp đồng lao động, giờ sang đòi bồi thường gấp đôi tiền lương. Mục đích của cô còn đủ rõ ràng ? Chẳng cô chỉ vì tiền ? Thấy vợ chồng ông chủ Lôi hiền lành nên lợi dụng việc ký hợp đồng để uy h.i.ế.p, đòi bồi thường gấp đôi ?
Ban đầu là cô tự nguyện ký, giờ lấy đó lý do, hành vi thuộc dạng ác ý, trong phạm vi bồi thường gấp đôi tiền lương!”
Là của cục lao động, đương nhiên ông hiểu rõ luật hợp đồng lao động.
Giữa lao động và đơn vị sử dụng lao động, bất kể ký ký hợp đồng, chỉ cần đơn vị ký hợp đồng, lao động hài lòng thì đều quyền yêu cầu bồi thường gấp đôi tiền lương, tất nhiên điều kiện tiên quyết là thuộc trường hợp lao động cố tình ký chỉ để trục lợi tiền bồi thường, vì , điểm mấu chốt lúc chính là c.ắ.n c.h.ặ.t lý do: Tiêu Hân Hân cố ý ký hợp đồng.
Nghe những lời đó, ông Tằng tức đến mức suýt nữa thì nhảy dựng lên. Ông xắn tay áo, chỉ thẳng Tần Phúc Phát, giận dữ chất vấn:
“Ông việc cho dân mà kiểu ? Vừa đến phân biệt đúng sai, trực tiếp kết tội một cô gái trẻ. Hay lắm! Quả nhiên là rắn chuột chung ổ, cùng một giuộc với cặp vợ chồng lòng đen tối của siêu thị Đức Vượng !”
“Này, ông già , ông chuyện kiểu gì hả?” Triệu Tứ hung hăng mắng. “Trưởng khoa Tần là công bằng nhất!”
“Phi!” Ông Tằng khinh thường nhổ một tiếng: “Công bằng với các thì ! Nhắm mắt ngơ, đổi trắng đen, chỉ các mới tôn ông là công bằng!”
Sắc mặt Tần Phúc Phát lập tức sa sầm, ông nghiêm giọng :
“Ông già, thấy ông lớn tuổi chấp, nhưng nếu còn tiếp tục vu khống, bôi nhọ , sẽ khách khí nữa !”
Ông Tằng xắn cao tay áo, lạnh:
“Đến , thì xem ông khách khí kiểu gì? Có giống bà chủ và mấy tên , đòi cho nếm mùi ? Đến ! Cái già sợ . Có gan thì cứ xông lên hết !”
Tần Phúc Phát ông Tằng mà tức đến mức chỉ giáng cho một bạt tai ngay tại chỗ, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật, đông như , ông thể thế, chỉ đành nuốt giận.
Tửu Lâu Của Dạ
Đợi xử lý xong chuyện , đó còn nhiều cơ hội để cho ông già một bài học nhớ đời, dám đắc tội với Tần Phúc Phát, vận may của ông coi như chấm dứt .
Tần Phúc Phát âm trầm liếc ông Tằng một cái, thêm gì nữa, chỉ sang Tiêu Hân Hân, :
“Cô gái, hiện giờ ông chủ Lôi rộng lượng chấp nhặt với cô, đưa thêm năm trăm tệ coi như tiền quyên góp thiện ý, giúp cô nuôi gia đình. Cô cầm lấy mau về , nếu , với hành vi ác ý ký hợp đồng của cô, dù kiện lên cục lao động, cũng chỉ xử phạt cô mà thôi.”
Nói xong, ông liếc mắt hiệu cho Lôi Chấn Hổ, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa .
Lôi Chấn Hổ lập tức hiểu ý, nhanh ch.óng rút năm trăm tệ từ ví tiền, đưa tới mặt Tiêu Hân Hân, vẻ mặt đầy ngạo mạn:
“Hừ, cầm tiền .”
Tiêu Linh Vũ định lên tiếng, thì bỗng một giọng thở hổn hển vang lên:
“Ba, con đến ! Có chuyện gì mà gấp gáp thế ạ?”
“Cục trưởng Tằng!”