Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài - Chương 213: Gài Lời Lấy Chứng Cứ

Cập nhật lúc: 2026-04-07 21:26:16
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông bà chủ kiểu gì mà quá đáng chứ.”

 

“Cô em cứ yên tâm, bọn chẳng sợ mấy kẻ giang hồ gì . Họ tưởng chỉ là chủ một cái siêu thị nhỏ mà thể một tay che trời ở huyện Hưng Âm ?”

 

 

Bên ngoài đang ồn ào náo nhiệt, bàn tán ngớt thì bên trong siêu thị Đức Vượng, bà chủ đang chỉ huy hai nhân viên việc, đột nhiên bà thấy ngoài cửa vang lên từng hồi đập cửa rầm rầm như cố tình gây sự.

 

Cố Thanh Kiều nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc, ngoài rốt cuộc là chuyện gì?

 

Nghĩ một lát, bà liền gọi một nhân viên mở cửa. Nhân viên đó buông công việc trong tay, chạy phía cửa.

 

Cửa siêu thị là loại cửa cuốn kéo tay, mở khóa kéo lên một chút là cửa tự động cuộn lên .

 

Cửa mở , cô nhân viên liền thấy một trai trẻ cầm khúc gỗ, đang chuẩn đập tiếp. Cô sợ đến tái mét mặt mày, bật thốt lên:

“A! Anh là ai? Anh gì?”

 

Tiêu Linh Dạ cô gái trẻ đó, hề khó, giọng cũng khá khách khí:

“Chúng đến gây khó dễ cho cô, chúng đến tìm ông bà chủ của cô, gọi đôi vợ chồng chủ siêu thị độc ác đây.”

 

Tửu Lâu Của Dạ

Cô nhân viên tên Trương Tiểu Thanh sợ đến lắp bắp: “Mấy… mấy tìm ông bà chủ chuyện gì?”

 

Lúc , Tiêu Oánh Oánh Trương Tiểu Thanh, lên tiếng:

“Tiểu Thanh, là đây, Tiêu Oánh Oánh.”

 

“Tiêu Oánh Oánh?”

Trương Tiểu Thanh thoáng sững , đó thấy phía Tiêu Oánh Oánh còn ít , lập tức hiểu , nhà của Tiêu Oánh Oánh tìm tới cửa .

 

Cô chỉ là một nhân viên quèn trong siêu thị, căn bản khả năng ngăn cản những .

 

: “Mọi chờ một chút, gọi bà chủ .”

 

Nói xong, Trương Tiểu Thanh vội vàng chạy trong. Vì quá hoảng loạn, cô cẩn thận va kệ hàng, khiến đồ kệ rơi lả tả xuống đất, vung vãi khắp nơi.

 

Cách đó xa, bà chủ lập tức sa sầm mặt, giận dữ quát:

“Trương Tiểu Thanh, cô vội đầu t.h.a.i ? Làm rơi hết hàng hóa thế ! Lần trừ hai mươi tệ!”

 

Nghe trừ tới hai mươi tệ, mặt Trương Tiểu Thanh thoáng hiện vẻ tức giận, giọng cũng trở nên cứng rắn:

“Bà chủ, bên ngoài tới gây chuyện.”

 

Trong lòng thầm hả hê:

“Cho đáng đời, ai bảo các độc ác, quá đáng quá, nửa đêm nửa hôm còn đuổi ngoài. Hừ, giờ nhà tìm tới , đúng là tự chuốc lấy!”

 

dĩ nhiên mong chuyện càng ầm ĩ càng , nhưng trong lòng cũng khỏi lo lắng. Cô rõ Tiêu Oánh Oánh cũng là nông thôn, ba đều ruộng, ở huyện thích gì, càng chỗ dựa. Trong khi đó, ông bà chủ thì hậu thuẫn phía , vốn chẳng sợ ai tới gây chuyện, cho nên, nếu gia đình Tiêu Oánh Oánh tới ầm lên mà thắng thì còn đỡ, chứ lỡ thắng, cũng hai vợ chồng chủ hẹp hòi đó sang trả thù .

 

Cố Thanh Kiều tới gây sự, lửa giận lập tức bốc lên, giọng điệu cực kỳ khó chịu:

“Ai dám tới đây gây chuyện từ sáng sớm thế hả? Muốn xui xẻo cả ngày đúng ?”

 

Làm ăn buôn bán, kiêng kỵ nhất là sáng sớm tới quậy phá, coi như điềm .

 

Trương Tiểu Thanh đáp:

“Là Tiêu Oánh Oánh… và nhà của cô .

  

“Hay lắm! Con tiện nhân !” Bà chủ tức tối mắng: “Sáng sớm kéo cả nhà tới tìm gây chuyện, tưởng , Cố Thanh Kiều là hạng dễ bắt nạt chắc? Hổ gầm tưởng là hello kitty chắc!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/chuong-213-gai-loi-lay-chung-cu.html.]

Nói xong, bà hùng hổ chạy thẳng cửa.

 

Trương Tiểu Thanh nghĩ ngợi một chút cũng theo , còn hiệu cho một nhân viên khác cùng, nhưng cô nhân viên nhát gan, sợ đầu bà chủ trừ lương nên căn bản dám ngoài, chỉ ngoan ngoãn cúi đầu việc.

 

Trương Tiểu Thanh thì nghĩ nhiều như , cô cũng xem cho náo nhiệt, nếu thể thấy bà chủ gặp xui xẻo thì càng , còn nếu phía Tiêu Oánh Oánh họ… cùng lắm thì trừ thêm một lương nữa, cùng lắm thì giống như Tiêu Oánh Oánh, nghỉ việc là xong.

 

Vừa chạy tới cửa, cô thấy một trai trẻ cầm một cây gậy gỗ, chặn ngay giữa cửa. Cố Thanh Kiều chạm ánh mắt đen sẫm, sắc bén của thì đồng t.ử khẽ co , thoáng sững trong chốc lát, nhưng nhanh bà hồn, nhận dọa sợ trong tích tắc, cơn giận càng bốc cao thêm.

 

Tiêu Linh Dạ, quát lớn:

“Cậu là ai hả?”

 

Trên gương mặt tuấn tú của Tiêu Linh Dạ hiện lên một nụ lạnh, đáp:

là ai ? là em trai của Tiêu Oánh Oánh, mà hôm qua các đuổi ngoài đó!”

 

Nghe tự giới thiệu xong, Cố Thanh Kiều phun một bãi nước bọt xuống đất, khinh miệt :

khạc! Tưởng là nhân vật ghê gớm thế nào, hóa chỉ là em trai của con nha đầu Tiêu Oánh Oánh. Đã thế thì chắc cũng chỉ là thằng nhà quê, chẳng bản lĩnh gì.”

 

nhà quê bản lĩnh , liên quan gì đến bà. chỉ hỏi bà một câu, Tiêu Oánh Oánh đây là nhân viên của bà ? Bà khấu trừ lương của chị ?”

 

Cố Thanh Kiều vốn cảnh gia đình của Tiêu Oánh Oánh, cho nên dù cả nhà họ kéo tới gây chuyện, bà cũng hề sợ hãi.

 

ngạo mạn, cần suy nghĩ đáp :

“Tiêu Oánh Oánh đây đúng là nhân viên của , nhưng từ tối qua trở , cô còn là nhân viên của nữa. Còn chuyện khấu trừ lương thì…”

 

Ở khóe đuôi lông mày dài hẹp của bà lộ vẻ giễu cợt khinh thường, giọng điệu đầy coi thường:

“Hừ, trễ về sớm, việc mắc thì thể trừ tiền phạt ?”

 

một ngàn tệ tiền lương cũng thể trừ đến năm trăm tệ!”

Tiêu Linh Dạ lý lẽ rõ ràng phản bác: “Hơn nữa, chị Hân Hân của việc thế nào là em trai, rõ. Chị siêng năng, việc nhanh nhẹ, dù lúc trễ, nhưng tuyệt đối ngày nào cũng trễ, lúc sai, nhưng tuyệt đối nào cũng sai, nên bà trừ tiền như thế rõ ràng là lý do!”

 

Cố Thanh Kiều lớn tiếng :

“Thì chứ? là bà chủ của cô , phát bao nhiêu tiền lương là do quyết, giỏi thì mấy cứ kiện , ký hợp đồng lao động, xem mấy kiện kiểu gì? Chỉ cần thừa nhận cô là nhân viên của , mấy ?”

 

“Trời ạ, đúng là quá ngông cuồng mà!”

 

Vừa dứt lời, những xem cửa tiệm chịu nổi nữa.

 

sống ở huyện gần cả đời , đây là đầu tiên thấy bà chủ bắt nạt nhân viên trắng trợn như , thật sự là quá đáng, quá hung hăng.”

 

Lúc , Tiêu Linh Dạ tranh thủ thời cơ hỏi lớn:

“Các bác, các cô chú, bà chủ thừa nhận chị Hân Hân của từng là nhân viên của bà , đều chứ?”

 

“Cậu yên tâm, chúng đều rõ cả !”

 

“Nếu họ lấy cớ ký hợp đồng lao động để thừa nhận chị là nhân viên của siêu thị , sẵn sàng chứng cho !”

 

, chúng cùng chứng! Không thể để họ ngông cuồng như thế, coi khác như nô lệ, còn cho đòi công bằng. Thời buổi cái lý như !”

 

Nghe những lời đó, bà chủ Cố Thanh Kiều c.h.ế.t lặng.

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...