Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài - Chương 181: Thân Phận Của Cung Thiên Hạo

Cập nhật lúc: 2026-01-04 13:44:39
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Việc nhà Tiêu Chính Dương mấy chậu hoa quý giá, trị giá lên tới mấy chục vạn, chỉ trong thời gian ngắn lan truyền khắp thôn Đào Nguyên, già trẻ lớn bé đều cả.

 

Cả làng ùn ùn kéo tới xem mấy chậu hoa đắt tiền , họ đó là hoa , hoa lan, hoa cúc các loại.

 

Tin tức truyền , nhiều còn kịp ăn cơm tối, nhân lúc trời tối hẳn, dắt theo cả nhà lớn nhỏ cùng lên núi đào hoa dại, cỏ dại.

 

Đợi đến khi trưởng thôn Tiêu Thái Dương phát thông báo, thì trong làng gần một nửa lên núi.

 

Sau khi chuyện, Tiêu Thái Dương cau c.h.ặ.t mày, trong lòng lo lắng, nhưng vẫn tự trấn an : “Nhiều như cùng lên núi, chắc sẽ chuyện gì .”

 

Quả thật, gần nửa làng, hơn trăm cùng lên núi, đông sức mạnh lớn, dù gặp thú dữ hung hãn, hẳn cũng thể ứng phó.

 

Hơn nữa, trong thôn quanh năm lên núi, quen thuộc từng ngóc ngách, lẽ sẽ xảy chuyện lớn.

 

Tiêu Thái Dương vẫn yên tâm, nữa đến nhà Tiêu Chính Dương.

 

“Trưởng thôn, ông ?” Thấy sắc mặt trưởng thôn , Tiêu Chính Dương chút nghi hoặc.

 

Tiêu Thái Dương hít sâu một : “Hơn nửa trong thôn lên núi .”

 

“Hả?” Tiêu Chính Dương kinh ngạc: “Nhanh ?”

 

“Tiền bạc mờ mắt mà!” Trưởng thôn thở dài nặng nề: “Cây lan mà nhà đào từ núi về, trị giá mấy vạn đó, với nông thôn như chúng , chỉ dựa mấy sào ruộng, khi cả đời cũng kiếm nổi từng tiền.”

 

Một trăm cân lúa mới bán năm sáu chục đồng, một mẫu ruộng thu hoạch cũng chỉ hơn một nghìn cân, đa phần mỗi nhà chỉ hai ba mẫu, tính mỗi vụ cũng chỉ một hai nghìn, mà một năm trồng hai vụ, nhưng nhà đông , chừng lúa gạo cũng chỉ đủ ăn, khó dư để bán, nên cho cùng, cả năm trời, một gia đình cũng khó mà để dành bao nhiêu tiền, cũng may là bây giờ đa phần thanh niên đều ngoài công, tiền thuê, dù cũng nhiều hơn trồng ruộng.

 

Tiêu Chính Dương an ủi: “Đã nhiều cùng lên núi như , chắc sẽ chuyện gì .”

 

“Hy vọng là thế!” Trưởng thôn Tiêu Thái Dương cũng chỉ thể tự an ủi như .

 

Sau đó, ông nhớ điều gì, hỏi: “Chính Dương, mấy chậu hoa nhà bán ?”

 

Tiêu Chính Dương lắc đầu: “Linh Vũ đem hoa tặng , tặng cho thật sự yêu hoa, hiểu hoa. Ý của con bé là tặng cho Cung lão gia.”

 

“Hả?” Trưởng thôn quyết định , quả thực kinh ngạc: “Đó là mấy chục vạn đó! Các tặng là tặng thật ? Không tiếc hả? Không thể bán ?”

 

“Có gì mà tiếc với tiếc.” Tiêu Chính Dương : “Trước khi Cung lão gia tới, ai mấy chậu hoa bán giá như ? Nên chúng cứ coi như đây, là hoa cỏ bình thường, tặng là xong. Nói đến bán, hiểu hoa thì nó đáng giá ngàn vàng, hiểu thì nó chẳng đáng một xu, giống như dân làng từng chúng , bảo nuôi mấy chậu hoa còn bằng trồng thêm ít rau.”

 

“Còn bây giờ thì ? Cả làng đều phát cuồng, hận thể đào một chậu hoa cỏ như thế mang về.”

 

Câu cuối cùng là Tiêu Chính Dương tự giễu.

 

“Huống hồ, đến bán, nếu hôm đó lão gia tới ăn cơm, dù giá trị của mấy chậu hoa , nhưng cho chúng , đó bảo chúng tặng cho ông vài chậu, ông xem, chúng tặng ?”

 

“Chắc chắn là sẽ tặng.” Trưởng thôn cần nghĩ đáp.

 

“Đó, chính là . Hoa bán , quan trọng bằng việc tặng cho hiểu hoa.” Tiêu Chính Dương : “Lão gia thể lừa lấy mấy chậu hoa , nhưng ông . Giờ ông giá trị của hoa, nhà chúng giữ nổi, chỉ thể tặng cho ông thôi.”

 

“À, thì .” Trưởng thôn gật đầu, lo lắng : “ mấy chậu hoa , các giữ , chẳng lẽ tặng cho Cung lão gia là giữ ? Có gây phiền phức cho ông ? Lão gia ân với thôn Đào Nguyên chúng , chúng thể mang phiền toái cho ông !”

 

“Ha ha.” Thím Lưu Xuân Hoa bên cạnh : “Trưởng thôn, điều ông lo giống hệt suy nghĩ của chị hai đấy. ông yên tâm, Linh Vũ , phận lão gia hề đơn giản, ông thấy mấy mặc đồ đen tới ăn cơm ? Linh Vũ đó là vệ sĩ của ông đấy.”

 

“Vệ sĩ đó! Thứ chúng chỉ , chỉ thấy ti vi thôi, đều là thủ lợi hại, thể bay qua mái nhà trèo tường, trộm bình thường mà tới nhà ông trộm hoa, căn bản là chuyện thể.”

 

Trưởng thôn sững , hỏi: “Thật là Linh Vũ ?” Ánh mắt sang Tiêu Chính Dương.

 

Lúc , Tiêu Linh Vũ về phòng nghỉ ngơi.

 

là Linh Vũ .” Tiêu Chính Dương gật đầu xác nhận: “Trưởng thôn cũng đấy, mấy thanh niên tới chiều nay đều là bạn của Linh Vũ. Tình hình của họ, Linh Vũ là rõ nhất, con bé vệ sĩ của ông bình thường, hoa chuyển sang bên đó, chúng cần lo.”

 

Tiêu Thái Dương gật đầu: “À, !”

 

Thực , Tiêu Linh Vũ khẳng định vệ sĩ bên cạnh Cung lão gia tầm thường, là vì cô từng điều tra phận của Cung Thiên Hạo.

 

Nếu là thời điểm của kiếp , Tiêu Linh Vũ chắc chắn từng qua cái tên Cung Thiên Hạo, nhưng khi chốn công sở ở kiếp , tầng lớp cô tiếp xúc ngày càng cao, phận những gặp gỡ cũng dần khác , cô từng vô tình vài nhân vật lớn nhắc đến cái tên Cung Thiên Hạo.

 

Nói đến Cung Thiên Hạo, cực kỳ kín tiếng.

 

Nhắc đến tập đoàn Đế Cung, e rằng từ xuống cả nước đều từng qua, đều , bởi vì tập đoàn Đế Cung là doanh nghiệp giàu nhất cả nước, doanh thu mỗi năm đều tính bằng hàng chục, thậm chí hàng trăm tỷ.

 

Tổng tài sản của tập đoàn Đế Cung vượt quá ba nghìn tỷ, rốt cuộc nhiều tới mức nào, bên ngoài ai rõ, chỉ rằng ngay cả khi xếp hạng doanh nghiệp cầu, Đế Cung cũng hàng đầu.

 

Thế nhưng, ít nắm quyền thật sự của tập đoàn Đế Cung là ai.

 

Biết phận , đa phần chỉ là trong ngành hoặc địa vị nhất định, bởi vì mỗi tập đoàn Đế Cung xuất hiện chủ tịch hội đồng quản trị tổng giám đốc đại diện, đều khác , khiến bên ngoài càng thêm mù mờ, rốt cuộc ai mới là chủ nhân thật sự của Đế Cung.

 

Trong kiếp , Tiêu Linh Vũ từng khác , nắm quyền thật sự của tập đoàn Đế Cung là một trẻ tuổi tên Cung Thiên Hạo.

 

, khi Lý Viễn Hành giới thiệu cái tên Cung Thiên Hạo, cô mới cảm thấy vô cùng quen tai.

 

Dù là chuyện của kiếp , nhưng với Tiêu Linh Vũ mà , cũng chỉ như mới xảy cách đây lâu.

 

Thông tin về Cung Thiên Hạo mạng cực kỳ ít, Tiêu Linh Vũ dựa những tin tức ở kiếp , liên tục tra cứu nhiều , cuối cùng mới tìm chút thông tin ít ỏi về Cung Thiên Hạo.

 

Đương nhiên, nhiều hơn nữa thì cô cũng tra , ví dụ như gia thế của Cung Thiên Hạo, phận thật sự của ông nội , vì , với phận là ông nội của vị phú hào một, vệ sĩ bên cạnh ông , thể chỉ là vệ sĩ bình thường chứ?

 

Trưởng thôn đối với quyết định đem hoa tặng Cung lão gia của nhà Tiêu Chính Dương, tuy chút tiếc nuối, nhưng đó là lựa chọn của , ông cũng tiện thêm gì. Huống hồ, cháu trai của Cung lão gia còn ân với thôn Đào Nguyên.

 

Sáng hôm , trời còn sáng hẳn, tới gõ cửa.

 

“Linh Vũ, mau dậy , mau dậy !”

 

Mẹ Tiêu thấy động tĩnh, vội vàng mặc quần áo, mở cửa sân hỏi: “Có chuyện gì ?”

 

“Thu Oanh, Tiểu Tuấn nhà rắn độc c.ắ.n, thể để Tiêu Linh Vũ lái xe đưa chúng tới bệnh viện ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/chuong-181-than-phan-cua-cung-thien-hao.html.]

Nghe xong, mặt Tiêu lập tức biến sắc, vội vàng chạy đến phòng Tiêu Linh Vũ, lớn tiếng gọi:

“Linh Vũ, mau dậy ! Tiêu Tuấn rắn độc c.ắ.n , lập tức bệnh viện!”

 

Vốn đang ngủ mơ màng, Tiêu Linh Vũ xong liền giật tỉnh hẳn, vội bật dậy khỏi giường, mặc đồ đáp:

“Con ngay, ngay!”

 

Sau đó, Tiêu Linh Vũ chở Tiêu Tuấn cùng nhà đến bệnh viện thị trấn.

 

Đến nơi, huyết thanh giải độc, lập tức chuyển lên bệnh viện huyện.

 

May mắn , Tiêu Tuấn gặp may, bệnh viện huyện vặn còn sót đúng một liều huyết thanh cuối cùng.

 

Biết tình hình , Tiêu Linh Vũ lập tức gọi điện cho trưởng thôn, báo sự việc.

 

Trưởng thôn xong liền lập tức phát thông báo, cảnh cáo bà con ban đêm hết sức cẩn thận khi lên núi, liều huyết thanh chống rắn độc cuối cùng của bệnh viện huyện dùng hết , nếu còn ai may rắn độc c.ắ.n, sẽ còn t.h.u.ố.c cứu mạng nữa.

 

Nghe ngay cả bệnh viện huyện cũng còn huyết thanh, dân làng lập tức hoảng sợ. Hoa cỏ tuy hấp dẫn thật, nhưng gì quan trọng bằng tính mạng, huống hồ, ban đêm lên núi quả thực vô cùng nguy hiểm.

 

Đêm qua, hơn nửa dân làng lên núi tìm kiếm, đào về cả đống hoa hoa cỏ cỏ, nhưng rốt cuộc đáng tiền , họ cũng chẳng , duy nhất rõ chuyện , chính là vị lão gia mới tới trong làng hôm qua, vì , sáng sớm nhiều chờ cổng nhà Cung lão gia.

 

Dân làng cũng chừng mực, ồn ào gọi cửa, đ.á.n.h thức lão gia, mà chỉ lặng lẽ đợi bên ngoài.

 

Đương nhiên, nguyên nhân họ dám ồn ào là vì còn kịp tới gần cổng, một mặc đồ đen mở cửa bước , ánh mắt sắc bén chằm chằm bọn họ một lúc, sát khí cùng khí thế lạnh lẽo dọa họ lùi xa mấy bước.

 

Vệ sĩ Tiểu Vương đám dân làng bên ngoài, liếc xuống đống hoa cỏ đặt đất còn dính bùn đất tươi, lập tức hiểu mục đích của họ là gì, nhưng với chức trách của một vệ sĩ, vẫn nghiêm túc hỏi:

“Các vị việc gì ?”

 

Dân làng thấy Tiểu Vương sợ hãi lùi mấy bước, lắp bắp :

“Không… việc gì!”

Rồi đầu đám hoa cỏ đất, gượng :

“Chỉ… chỉ là nhờ lão gia… xem… xem mấy thứ hoa cỏ đáng tiền .”

 

Tiểu Vương :

“Lão gia nhà sức khỏe , hiện vẫn đang nghỉ ngơi, nếu các vị ngại phiền, để báo với lão gia , xem ý của lão gia thế nào, ?”

 

“Được, chứ!” Dân làng vội vàng lắc đầu: “Chúng chờ ở đây, chờ ở đây là !”

 

Sau đó, Tiểu Vương đóng cổng , bất đắc dĩ khổ một tiếng.

 

Mới ngày đầu tới đây gặp chuyện thế .

 

Nghĩ một lúc, vẫn quyết định gọi điện cho Cung thiếu gia, chuyện nên từ chối để lão gia tự quyết, nhưng sức khỏe của lão gia thì…

 

Năm giờ sáng, Cung Thiên Hạo đang ngủ giường, tiếng chuông liền lập tức dậy, nhấc máy.

 

Đây là nhạc chuông chuyên biệt liên quan tới ông nội.

 

“Alo, Tiểu Vương…” Giọng Cung Thiên Hạo còn mang theo âm sắc trầm khàn tỉnh ngủ. “Ừ, ừ, thì xem ý của ông nội, nhưng để ông quá mệt. Ừ, lão gia nhờ cả đấy. Được.”

 

Sau đó, Tiểu Vương nhận chỉ thị, để dân làng chờ bên ngoài, đợi bẩm báo với lão gia xong xem ý lão gia.

 

Dân làng liền liên tục gật đầu , họ chờ cả.

 

Đợi lão gia thức dậy, Tiểu Vương báo cáo xong, liền nhanh ch.óng bước khỏi sân.

 

Việc giúp phân biệt hoa cỏ, ông sẵn lòng, hơn nữa cũng xem tìm thêm cây lan kiếm, giống nào khác , nếu , ông thể mua ngay tại chỗ, nhưng khi đống hoa cỏ bày lộn xộn cổng, một vòng xem hết, trong mắt ông rõ ràng lộ vẻ thất vọng.

 

“Cung lão gia, mấy thứ hoa thế nào?” Có dân nôn nóng hỏi.

 

Cung lão gia thật:

“Mấy thứ chỉ là hoa bình thường thôi.” Thậm chí chỉ là hoa dại, cỏ dại thực sự.

 

“Sao như ?” Có cam tâm : “Lão gia, ông xem , ông xem cây , chẳng giống cây nhà Linh Vũ ?”

Người đó chỉ , ý đến chậu lan của Tiêu Linh Vũ.

 

Hoa giống , chỉ là hoa thường?

 

Rõ ràng chậu lan nhà Tiêu Linh Vũ thể bán tới năm, tám vạn mà.

 

Cung lão gia :

“Bà con , cây tuy cũng là lan, nhưng lan chia nhiều loại. Trong các giống lan, những loại đầu gồm : lan quỷ, lan phỉ thúy, lan xuân, lan mực, lan kiếm, lan hồ điệp, lan huệ… Chúng nhiều loại trông khá giống , nhưng giá cả khác một trời một vực. Cây lan nhà Tiêu Chính Dương là lan kiếm, giá trị cảnh quan và d.ư.ợ.c liệu cao, thích hợp cho thiết kế sân vườn, nên giá mới cao như . Còn cây của chỉ là lan bình thường, trồng chậu cũng chỉ đáng vài chục đồng thôi.”

 

Nghe Cung lão gia , dân làng tuy hiểu phân loại hoa, cũng rõ giá trị từng loại, nhưng khi đây chỉ là hoa bình thường, trong mắt ai nấy đều tràn đầy thất vọng.

 

“Lão gia, thật sự chỉ đáng vài chục đồng thôi ?” Người dân cầm cây lan trong tay, trong lòng vẫn cam tâm.

 

Cung lão gia gật đầu:

!”Sau đó ông nghĩ một chút tiếp: “Thế , cây hoa mua với giá một trăm đồng, ?”

 

Thực , cây nhiều lắm cũng chỉ đáng ba chục đồng.

 

“Được, !” Dù bán tám vạn, nhưng bán một trăm đồng, cũng coi như uổng công cả nhà lên núi một chuyến.

 

Cung lão gia sang Tiểu Vương :

“Tiểu Vương, trả tiền cho bà con !”

 

“Vâng!” Tiểu Vương cung kính đáp.

 

Khi Tiểu Vương đưa tiền cho đó, trong mắt nhiều vẫn khỏi lộ vẻ hâm mộ.

 

Tửu Lâu Của Dạ

Sau đó, những hoa cỏ lão gia thể thu nhận, ông đều cố gắng thu mua hết.

 

 

 

 

 

 

Loading...