Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài - Chương 173: Không Cần Cha

Cập nhật lúc: 2025-12-22 13:05:30
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Giang Đào dẫn đến hiện trường nơi Tiêu Linh Vũ báo án, thấy hai còn mặt, rõ ràng vô cùng kinh ngạc.

 

“Thiên Hạo, Viễn Hành, hai ở đây?” Giang Đào ngạc nhiên hỏi, nhưng khi liếc tên ăn mày đang trói hai tay, đến giờ vẫn sấp đất, lập tức hiểu , : “Chẳng lẽ là hai cứu Linh Vũ?”

 

Lý Viễn Hành :

“Giang đại thiếu gia, là Thiên Hạo cứu Tiêu tiểu thư.”

 

Nói một cách nghiêm túc thì cả hai họ đều cứu Tiêu Linh Vũ, nhưng thực sự tay chỉ Cung Thiên Hạo, lực chân lớn đến .

 

“Thật sự cảm ơn , Thiên Hạo!” Giang Đào chân thành : “Nếu , Linh Vũ sẽ nữa!”

 

Cung Thiên Hạo nhíu mày, dường như hài lòng với lời cảm ơn của Giang Đào.

 

Tuy , gì thêm, chỉ thản nhiên :

“Nếu còn xử lý vụ án, chúng xin phép .”

 

Giang Đào: “…”

 

Lý Viễn Hành: “…”

 

Cung Thiên Hạo rốt cuộc là ? Phản ứng đúng lắm thì .

 

Ngay đó, Lý Viễn Hành chợt nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt lập tức lộ vẻ kinh ngạc, mắt mở to tròn, nhưng nhanh khôi phục như thường.

 

Giang Đào chú ý đến biểu cảm của , nghi hoặc hỏi:

“Cậu ?”

 

Lý Viễn Hành như phát hiện bí mật, lập tức lắc đầu :

“Không , lẽ là lo cho lão gia thôi.”

 

Anh tìm đại một cái cớ.

 

Không thể với Giang Đào rằng, và Cung Thiên Hạo đồng thời thích cùng một phụ nữ .

 

Hai tình địch cạnh , đột nhiên cảm thấy chút gượng gạo, chuyện đó tuyệt đối .

 

Đến giờ trong lòng Lý Viễn Hành vẫn thấy là lạ.

 

Có thể , mỗi và Cung Thiên Hạo đến huyện Hưng Âm đều thường xuyên cùng , nhưng cảm thấy Cung Thiên Hạo dường như quen Tiêu Linh Vũ từ , chẳng lẽ là ảo giác của ?

 

Nếu , thật sự thể giải thích ngay đầu tiên Cung Thiên Hạo gặp Tiêu Linh Vũ, tay giúp cô che giấu kỹ thuật chạy bộ kỳ quái đó. Lần gặp thứ hai, một xưa nay từng cúi đầu xin với Tiêu Linh Vũ một câu xin .

Lần gặp thứ ba, thì trực tiếp diễn màn hùng cứu mỹ nhân.

 

Dù rằng gặp thứ ba, Cung Thiên Hạo cũng hề Tiêu Linh Vũ mà Giang đại thiếu gia nhắc đến chính là phụ nữ .

 

Kể từ khi đặt chân đến huyện Hưng Âm, Cung Thiên Hạo phụ nữ mà phá lệ nhiều , còn nguyên nhân là gì, đến giờ vẫn hiểu nổi, nhưng Tiêu Linh Vũ chỉ là một cô gái quê bình thường, Cung Thiên Hạo ngoài việc ở Bắc Kinh thì là nước ngoài bàn chuyện ăn, ít khi lui tới các huyện thị khác.

 

Ngoại lệ duy nhất trong thời gian ngắn đến vài , cũng chỉ huyện Hưng Âm.

 

Mà Tiêu Linh Vũ đang ở huyện Hưng Âm.

 

Rất lâu , Lý Viễn Hành mới cảm thán một câu:

“Duyên phận đúng là thứ kỳ diệu thật.”

 

Cứ ngỡ sẽ còn giao điểm, hết đến khác chạm mặt và tiếp xúc, chỉ là khi đó, hai trong cuộc đều hề mà thôi.

 

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi , Lý Viễn Hành suy nghĩ nhiều, Giang Đào để ý đến.

 

Khi Cung lão gia đến, thần sắc lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc:

“Hai thật đủ nghĩa khí, Cung gia gia đến mà cũng báo một tiếng , nếu xảy chuyện , chẳng lẽ đợi đến khi hai rời mới Cung gia gia đến đây ?”

 

Nhắc đến chuyện , Lý Viễn Hành tự nhiên ho khan hai tiếng, :

“Cái đó… Giang đại thiếu gia, bọn cũng mới đến thôi. Hơn nữa công việc của ở đây quá bận, ý của lão gia là phiền .”

 

Giang Đào đầy nghi hoặc :

“Ồ, thật ? Vậy bây giờ lão gia t.ử đang ở ? Người đến đây , là hậu bối, dù gì cũng nên đến thăm chứ?”

 

“Ở khách sạn Cố Gia.” Lý Viễn Hành đáp.

 

Nói xong, còn hung hăng trừng mắt liếc Cung Thiên Hạo một cái.

 

Cũng đang khó chịu cái gì, để cấp như giải thích.

 

Chẳng lẽ Giang đại thiếu nổi giận lên cũng đáng sợ ?

 

Giang Đào thêm gì nữa.

 

Chỉ bước đến chỗ Tiêu Linh Vũ đang cảnh sát hỏi chuyện.

 

Giang Đào hỏi:

“Linh Vũ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ? Sao g.i.ế.c cô? Cô quen ?”

 

Anh chỉ tên ăn mày còng tay, nghi hoặc :

“Hay là giữa cô và thù oán gì?”

 

Tiêu Linh Vũ lắc đầu :

quen , cũng kết thù gì với . mà…”

 

Nói đến đây, cô dừng một chút, chỉ về phía Lý Viễn Hành tiếp tục:

“Lý và Cung sai khiến đến ám sát .”

 

“Tính chất vụ việc nghiêm trọng!” Giang Đào nghiêm giọng , quát tên ăn mày: “Nói , rốt cuộc là ai sai ông đến g.i.ế.c Tiêu Linh Vũ?”

 

Ai ngờ tên ăn mày dường như hiểu Giang Đào đang gì, mở miệng chỉ a a liên tục.

 

Lý Viễn Hành bước tới :

“Giang đại thiếu gia, chỗ một tấm ảnh và một đoạn ghi âm, thể sẽ giúp ích cho việc phá án.”

 

Anh lấy điện thoại cho Giang Đào xem, đó thao tác vài cái, liền thấy điện thoại của Giang Đào vang lên tiếng thông báo tin nhắn.

 

Giang Đào sang Tiêu Linh Vũ :

“Linh Vũ, cô yên tâm, vụ án , cục cảnh sát nhất định sẽ điều tra kỹ càng, cho cô một lời giải thích.”

 

“Cảm ơn cục trưởng Giang!” Tiêu Linh Vũ cảm kích , nhưng trong giọng lộ rõ sự xa cách.

 

Giang Đào mở miệng định giải thích:

“Linh Vũ, …”

 

Tiêu Linh Vũ lập tức cắt lời , thấu hiểu :

“Giang cục trưởng, cần giải thích, đều hiểu. trách .”

 

Giang Đào: “…”

Xem vẫn là hiểu lầm .

 

Lý Viễn Hành mối quan hệ xa cách giữa hai , khỏi nhướn mày đầy bất ngờ, trong lòng dấy lên nghi hoặc.

 

Hai họ trông như , rõ ràng quan hệ đang chút xa cách mà?

 

Vậy tức là Giang Đào vẫn theo đuổi Tiêu Linh Vũ?

 

Thế thì Cung Thiên Hạo cơ hội ?

 

Đó chính là suy nghĩ trong lòng Lý Viễn Hành.

 

Nếu để Cung Thiên Hạo , e rằng sẽ tức đến nhảy dựng lên mất.

 

Tửu Lâu Của Dạ

Anh từ con mắt nào việc thích phụ nữ chứ?

 

Giang Đào còn giải thích thêm, nhưng liếc hiện trường, khẽ thở dài một tiếng, thầm nghĩ:

“Thôi, để giải thích với cô .”

Bây giờ căn bản giải thích rõ , hiểu lầm chỉ càng lúc càng sâu.

 

Anh :

“Linh Vũ, đưa về cục . Nếu thời gian, tối nay cùng ăn cơm nhé?”

 

Tiêu Linh Vũ lắc đầu :

“Xin , Giang cục trưởng, chiều nay về nhà. Bữa cơm e là ăn . Hay là để , khi nào rảnh mời.”

 

Cú kinh hãi hôm nay khiến tim cô suýt nữa nhảy ngoài, đến giờ vẫn còn sợ hãi.

 

Làm gì còn tâm trạng ăn cơm.

 

“Được thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/chuong-173-khong-can-cha.html.]

Giang Đào hiển nhiên cũng nghĩ đến điều , mặt khỏi lộ chút lúng túng, trong lòng khổ, thầm :

“Thế thì , đắc tội với nữa.”

 

Lý Viễn Hành đầu tiên chứng kiến cách Giang đại thiếu theo đuổi con gái, thật sự trợn mắt há mồm.

 

Anh thầm nghĩ:

“Đuổi kiểu mà đuổi mới là lạ.”

 

Theo đuổi con gái chỉ vài câu là xong.

 

Cần hành động chứ.

 

Hơn nữa, cách hai họ hiện tại ở chung với , rõ ràng là hiểu lầm hóa giải.

 

Đã thì càng cần hành động hơn.

 

Ví dụ như mua viên kim cương đá quý gì đó tặng , dù chỉ là tặng một bó hoa, cũng cảm nhận thành ý.

 

Giang đại thiếu thì

 

Lý Viễn Hành nỡ tiếp, đưa tay xoa trán.

 

Tất nhiên , vì nghĩ cho cấp Cung Thiên Hạo, sẽ bụng đến mức nhắc nhở Giang Đào.

 

Không thể , trong chuyện tác thành giữa Cung Thiên Hạo và Tiêu Linh Vũ, Lý Viễn Hành đúng là “đánh bậy đ.á.n.h bạ”, sai mà thành đúng, trở thành trợ công thần thánh của Cung Thiên Hạo.

 

Về , đây cũng chính là nguyên nhân khiến Giang Đào đ.á.n.h với Lý Viễn Hành suốt ba ngày ba đêm.

 

Đương nhiên, là Lý Viễn Hành đơn phương chịu đòn.

 

“Lý , Cung , ơn cứu mạng của hai , báo đáp thế nào. Nếu hai chê, khi đến thôn Đào Nguyên, xin hãy đến nhà ăn bữa cơm.”

Tiêu Linh Vũ với hai .

 

“Vậy thì tuyệt quá.” Lý Viễn Hành khách sáo nhận lời: “Vậy Tiêu tiểu thư, chúng xin phép khách khí nhé. Món ăn dì nấu ngon lắm, chúng thật sự nhớ.”

 

Tiêu Linh Vũ :

“Lý , khách khí quá . Hai là ân nhân cứu mạng của , cũng báo đáp thế nào, chỉ thể mời ăn bữa cơm.”

 

Nói đến đây, Tiêu Linh Vũ dừng một chút, khẩn cầu:

“Lý , thể phiền và Cung , khi về nhà thì giữ kín chuyện với gia đình ?”

 

chuyện ám sát cũng quá nghiêm trọng, nếu để ba , chắc chắn sẽ cho cô một lên huyện nữa.

 

Hơn nữa, cũng chỉ ba thêm lo lắng mà thôi.

 

“Đó là điều đương nhiên.” Lý Viễn Hành đáp, nhắc nhở: “ khi vụ án rõ, nhất cô nên hạn chế một lên huyện.”

 

Trước đó họ còn huyện Hưng Âm thế nào, dân phong thuần phác , mà chỉ chớp mắt xảy chuyện g.i.ế.c .

 

Tuy thành công, nhưng nếu họ tình cờ ngang qua, thì e rằng thật sự xảy án mạng .

 

Lý Viễn Hành cũng cảm thấy kỳ quái, khỏi lo lắng cho chỉ thông minh của kẻ sai khiến.

 

Anh thử nghĩ xem, g.i.ế.c phóng hỏa là chuyện nghiêm trọng đến mức nào, mà bọn họ ngang nhiên bàn mưu tính kế ngay đường lớn, chẳng hề kiêng dè gì.

 

Đừng là bọn họ, đổi là bất kỳ ai khác, dù chuyện thật giả, cũng sẽ sinh cảnh giác mà báo cảnh sát thôi.

 

Lý Viễn Hành khỏi cảm thán, vận may của Tiêu Linh Vũ thật sự .

 

Họ chỉ là vô tình ngang qua, cả một âm mưu ám sát như thế, nếu là khác, lẽ họ cũng chẳng để trong lòng, nhưng trớ trêu , nhắm đến là Tiêu Linh Vũ, mà Giang Đào từng nhắc đến, khiến họ thể khoanh tay , vì , họ lén bám theo tên ăn mày , cùng trốn trong góc tối.

 

Tên ăn mày cũng là thật sự vấn đề về tinh thần, chỉ giả vờ, sắp g.i.ế.c , mà dọc đường chẳng hề đề phòng chút nào, để ý phía ai theo dõi .

 

Ngay cả khi đến khúc ngoặt trong con hẻm nhỏ, cũng chỉ nép ở đó, lưng dựa tường, rút hút một điếu thuốc, còn họ thì nấp ở phía đối diện, chỉ cần chú ý một chút thôi, nhất định phát hiện , nhưng trớ trêu , chỉ chăm chăm về phía .

 

, Lý Viễn Hành càng chắc chắn rằng tên ăn mày đúng là vấn đề về trí tuệ, nhưng kẻ vấn đề nghiêm trọng hơn chính là kẻ sai khiến.

 

Chẳng lẽ nghĩ đến việc thuê một kẻ ngốc vấn đề tâm thần ám sát khác sẽ gây chuyện lớn ?

 

Hay cho rằng, để một kẻ như g.i.ế.c thì sẽ khai , cũng thể dễ dàng chối bỏ trách nhiệm?

 

Ha ha, thật sự là quá ngây thơ.

 

Lý Viễn Hành nhắc nhở Tiêu Linh Vũ lúc , chính là vì kẻ chủ mưu phía vẫn điều tra , nhưng với thủ đoạn của Giang đại thiếu gia, cho dù tên ăn mày ngốc vấn đề tinh thần, cũng thể điều tra vụ án ám sát rõ ràng minh bạch, chẳng cần bao lâu.

 

Tiêu Linh Vũ cũng hiểu tấm lòng của Lý Viễn Hành, cô gật đầu :

“Ừm, .”

 

Trong lòng cô tuy đối tượng nghi ngờ, nhưng vẫn quyết định tạm thời lên huyện nữa.

 

Tiểu Đồng trong bụng cô vẫn đủ ba tháng, dễ kinh sợ, nhỡ xảy thêm nữa, lỡ dọa con sợ quá mà rời thì ?

 

Còn chuyện rau cung cấp cho khách sạn Cố Gia, Tiêu Linh Vũ nghĩ bụng, thôi thì cứ ba ngày giao một .

 

Rau thể giữ tươi mười ngày, cần lo lắng, đợi thêm vài hôm nữa, khi rau trong ruộng đến lúc thu hoạch, thì để của khách sạn Cố Gia trực tiếp đến nhà lấy là .

 

Nghĩ đến đây, Tiêu Linh Vũ hỏi:

“Lý , lát nữa hai sẽ về khách sạn Cố Gia, đúng ?”

 

Lý Viễn Hành gật đầu đáp:

“Ừ, đúng !”

 

“Vậy thể phiền hai chuyển lời giúp cho quản lý thu mua của khách sạn là Vương Chí Dân, bảo đến chỗ một chuyến ?” Tiêu Linh Vũ .

 

“Chuyện nhỏ thôi, đương nhiên thành vấn đề.” Lý Viễn Hành gật đầu đồng ý.

 

 

Khi Tiêu Linh Vũ trở về chỗ trọ, cả như mất hết sức lực, mềm nhũn dài giường.

 

Ngoài việc dọa bởi vụ ám sát, nguyên nhân thực sự còn là vì cô gặp ba của Tiểu Đồng.

 

Trước từng đoán rằng, Tiểu Đồng lẽ sẽ giống cha hơn một chút, hôm nay gặp mặt, quả nhiên đúng là như .

 

Trong lòng cô dâng lên nỗi lo lắng mơ hồ.

 

ngờ chuyện trùng hợp đến thế.

 

Ông cố của Tiểu Đồng đến sống ở thôn Đào Nguyên, với dung mạo của Tiểu Đồng, chỉ cần khi sinh ông thấy, thể sẽ sinh nghi.

 

, chuyện một khi điều tra thì cũng dễ tra .

 

Chỉ cần phát hiện , trong thời gian đó cô ở thành phố Z, mà cũng ở thành phố Z, thì cơ bản thể suy đoán .

 

Huống hồ đời còn một phương pháp khoa học vô cùng trực tiếp, giám định huyết thống!

 

Vậy lỡ như đứa trẻ sinh họ cướp thì ?

 

Nếu cướp về , mà họ yêu thương thì ? Chẳng lẽ Tiểu Đồng lặp phận của kiếp ?

 

Không , tuyệt đối thể để như nữa.

 

từng thề rằng, sống một , nhất định sẽ đối xử thật với Tiểu Đồng, để con lớn lên vui vẻ, khỏe mạnh và hạnh phúc.

 

Một lát , Tiêu Linh Vũ hạ quyết tâm, xoa nhẹ bụng :

“Tiểu Đồng, con sẽ trách , đúng ? Con nhất định sẽ trách , đúng ? Mẹ cố ý cho con ở bên ba con. Chỉ là thể xác định, ba con sẽ thái độ thế nào với con. dám đ.á.n.h cược, dám cược, thì chỉ thể tránh xa mà thôi.”

 

Người đàn ông đó, Tiêu Linh Vũ thành phố Z , nhưng chỉ khí chất bất phàm cũng đủ gia cảnh lẽ hề tầm thường.

 

Ở thành phố Z, cô cũng từng qua .

 

Cung Thiên Hạo?

 

Khoan , hình như cô từng qua cái tên , cảm thấy quen tai, nhỉ?

 

Tiêu Linh Vũ bình tĩnh , suy nghĩ kỹ một lúc, đột nhiên mắt mở to tròn, vẻ mặt vô cùng khó tin.

 

Cô lập tức nhảy xuống giường, :

“Không , điều tra cho rõ ràng, nhất định đừng là đó, chỉ là trùng tên trùng họ thôi.”

 

 

 

 

 

Loading...