Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài - Chương 166

Cập nhật lúc: 2025-12-16 14:25:34
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe xong đề nghị của Cung Thiên Hạo, Cung lão gia thở dài’: “Được , Tiểu Hạo, con tự sắp xếp .”

 

“Ông nội, thôn Đào Nguyên là một nơi …” Cung Thiên Hạo chuẩn sẵn một tràng thuyết phục, nhưng bỗng khựng : “Ông nội, ông đồng ý ? Ông tranh luận với cháu ?” Cung Thiên Hạo vô cùng kinh ngạc.

 

Cung lão gia vẻ mặt ngạc nhiên của cháu trai, hừ nhẹ: “Cháu nơi đó như , con thì bụng, còn một nấu ăn ngon hơn cả đầu bếp nhà , thì ông phản đối gì?”

 

ông nội…” Cung Thiên Hạo hỏi ông thể rời bỏ nhánh thứ hai , nhưng cuối cùng mở miệng. Hắn vốn nghĩ cố gắng thuyết phục ông lâu, ai ngờ ông dễ dàng đồng ý như , khiến bối rối.

 

Cung lão gia khoát tay: “Tiểu Hạo, ông con gì. Con lo ông nỡ rời bỏ chú hai và gia đình họ, đúng ?”

 

Miệng Cung Thiên Hạo .

 

Nhìn biểu cảm đó, Cung lão gia đoán đúng. Ông tiếp: “Tiểu Hạo, nhiều năm qua con chịu khổ .”

 

Ông nắm lấy tay cháu trai, vỗ nhẹ vài cái.

 

“Ông nội!” Hết chuyện bất ngờ đến chuyện bất ngờ khác. Cung Thiên Hạo lắc đầu: “Ông nội, con khổ chút nào. Có ông ở đây, ai dám động đến con.”

 

“Vậy nên ông càng sống lâu.” Cung lão gia : “Ông con trưởng thành và thể tự bảo vệ , nhưng ông vẫn để che chở cho con thêm một thời gian nữa. Chỉ cần ông còn ở đây, sẽ ai dám bắt nạt con!”

 

Cung Thiên Hạo lập tức : “Tất nhiên ! Ông nội, ông nhất định sống đến trăm tuổi!”

 

Cung lão gia lắc đầu: “Với cái già , ông cũng dám nghĩ xa như thế, nhưng ông hứa sẽ chăm sóc bản , để thể ở bên con lâu nhất thể.”

 

Mắt Cung Thiên Hạo đỏ. Từ nhỏ đến lớn hiếm khi , nhưng ông nội rằng ông sống thật lâu chỉ để bảo vệ , trái tim chợt ấm lên. Giọng nghèn nghẹn, đầy kiên định: “Ông nội, ông nhất định sẽ sống đến trăm tuổi!”

 

Cung lão gia tranh cãi nữa vì hiếm khi thấy cháu trai xúc động như thế: “Được, ông sẽ sống đến trăm tuổi, nhưng con xem, lớn chừng mà còn , mắt đỏ hoe cả lên.” Cung lão gia hiếm khi nhiều như mặt cháu trai: “Con luôn mạnh mẽ, độc lập, khi ba qua đời, con cũng một tiếng. Có một thời gian, con thu , ăn uống, cả ngày chỉ trong góc.”

 

“Con ông lo đến mức nào ? Lúc đó ông nghĩ, nếu con chuyện gì, ông sống đây? Làm đối mặt với con trai và con dâu? Con ? Lúc ông luôn mang theo s.ú.n.g bên , nếu con chuyện, ông sẽ theo con. Ông ở bên con, ai phép bắt nạt cháu trai lớn của ông.”

 

“Ông nội…” Cung Thiên Hạo thật sự xúc động.

 

một ngày, thằng bé đó đột nhiên chạy đến ôm ông, nó còn nữa.” Cung lão gia hồi tưởng: “Ông với nó rằng hết, ông nó kìm nén thứ trong lòng, như cho sức khỏe.”

 

“Từ khoảnh khắc đó, ông quyết định sống thật vì cháu trai ông. Ông con lớn lên, kết hôn, con. Khi con gia đình riêng, ông mới thể yên tâm tìm bà nội con. Ông mới thể đối mặt với ba con.”

 

“Ông nội…” Trong mắt Cung lão gia, Cung Thiên Hạo mãi mãi là một đứa trẻ: “Ông nội, dù con vợ con, ông cũng vội tìm bà nội. Nếu đó là lý do để ông rời con thà kết hôn còn hơn.”

 

Ánh mắt Cung lão gia sắc , ông quát: “Đó lý do để con kết hôn! Đừng viện cớ dùng ông để trốn tránh chuyện lập gia đình, ông còn trẻ nữa !” Khi nhắc đến chuyện hôn sự của cháu trai, ông luôn vô cùng nghiêm túc.

 

Cung Thiên Hạo lập tức về dáng vẻ bướng bỉnh thường ngày. Trong lòng thầm lẩm bẩm: Con còn trẻ mà! Còn đến 30 nữa là…

 

Cung lão gia biểu cảm của ngay. Ông cầm gậy, gõ một cái lên lưng . “Con tưởng ông con nghĩ gì ? Nếu con kết hôn, bao giờ ông mới chắt bồng đây hả? Con đúng là chọc ông tức c.h.ế.t mà!”

 

Ông đưa tay ôm ngực, mặt đỏ lên.

 

Cung Thiên Hạo vội vã vỗ lưng ông: “Ông nội, bình tĩnh, đừng tức giận.”

 

Cung lão gia gằn giọng: “Nếu ông nổi giận thì tìm vợ, sinh cho ông một đứa chắt !”

 

Cung Thiên Hạo luôn lời ông nội… ngoại trừ chuyện . Hắn ông nội rời bỏ chỉ vì gia đình riêng.

 

Tám năm , bạn gái của chia tay để nước ngoài, buồn bã uống say. Tối đó, lúc lảo đảo về nhà, ngang qua phòng việc của ông nội và thấy ông chuyện với bức ảnh của bà nội. Ban đầu quan tâm vì ông nội thường chuyện với bà như , nhưng định , ông :

 

“Bà , thể theo bà, nhưng khi Tiểu Hạo kết hôn và con, sẽ đến bầu bạn với bà, ?”

 

Cung Thiên Hạo lập tức rùng , tỉnh táo hẳn. Lúc mới nhận ông nội mang những suy nghĩ như . Cung Thiên Hạo sợ mất ông nội, duy nhất của . Từ đó, quyết định kết hôn, sinh con.

 

“Con !” Cung Thiên Hạo bỗng .

 

Cung lão gia nghi hoặc hỏi: “Con ? Nghe gì hả?”

 

Cung Thiên Hạo : “Năm cháu 21 tuổi, con tình cờ thấy ông chuyện với bà nội trong phòng việc. Ông rằng khi con kết hôn và con, ông sẽ tìm bà nội.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/chuong-166.html.]

 

“Vậy nên con mới ghét chuyện yêu đương?” Cung lão gia hỏi.

 

Cung Thiên Hạo im lặng, sự im lặng chính là câu trả lời.

 

Cung lão gia cũng im lặng. Một lúc , ông thở dài: “Hóa là ông kéo con xuống.” Ông cứ nghĩ cháu vẫn quên cú sốc tình cảm tám năm , vẫn đang đợi cô gái về.

 

Cung Thiên Hạo cuống quýt : “Ông nội, con ý đó. Chuyện của ông, là con… là con kết hôn sinh con.”

 

Cung lão gia thở dài: “Tiểu Hạo, con sắp 30 , cũng còn trẻ nữa.”

 

“…” Cung Thiên Hạo : “Ông nội, dù con bao nhiêu tuổi thì trong mắt ông, con vẫn là cháu trai của ông, cháu trai thì mãi là con nít thôi!”

 

“Ừ, con cũng đúng.” Cung lão gia bật nhẹ: “Trong mắt ông, con mãi là một đứa nhỏ.”

 

“Đấy, ông cũng thừa nhận còn gì.” Cung Thiên Hạo vô cùng mặt dày khi chuyện với ông nội.

 

“Haha…” Cung lão gia bỗng lớn: “Được, nếu con kết hôn, thì thôi. Chỉ cần ông còn sống, sẽ luôn xem con như trẻ con, dù lúc đó con năm mươi tuổi.” Khi Cung Thiên Hạo năm mươi tuổi, ông cũng tròn một trăm.

 

Cung Thiên Hạo .

 

, Tiểu Hạo.” Cung lão gia nghiêm túc : “Hứa với ông, nếu gặp cô gái , con để vuột mất. Ông hứa với con, ông sẽ sống đến khi thấy chắt của ông chạy lon ton quanh nhà. Sau đó, ông mới gặp bà nội con.”

 

Cung lão gia hiểu rõ sự cố chấp của cháu , nếu ông thúc giục một chút, thằng bé sẽ tiếp tục độc cả đời.

 

Cung Thiên Hạo gật đầu: “Vâng, ông nội.”

 

Rồi cả hai đổi chủ đề.

 

Cung lão gia : “Tiểu Hạo, con ông rời thành phố, đến thôn Đào Nguyên, cũng một phần là ông dính dáng tới nhà chú hai nữa đúng chứ?”

 

Cung Thiên Hạo phủ nhận. “ .” Hắn dừng một chút thêm: “Họ cứ quấy rầy ông mãi, cho sức khỏe của ông.”

 

Cung lão gia mỉm : “Là , là vì con ông tiếp tục giúp họ?”

 

“Đó cũng là một lý do.” Cung Thiên Hạo : “Họ sức khỏe ông , nhưng vẫn liên tục đến phiền, nhờ vả từng chuyện nhỏ nhất. Họ bất chấp sức khỏe ông, chỉ đòi hỏi, còn dùng con gái trong nhà để trói buộc con qua hôn nhân. Thật ghê tởm!” Cung Thiên Hạo hề che giấu sự chán ghét đối với họ hàng.

 

“Là của ông vì nuông chiều họ quá lâu.” Cung lão gia thở dài.

 

“Ông nội, của ông.” Cung Thiên Hạo lắc đầu. “Là nhà chú hai quá tham lam, quá nhiều dã tâm, họ thế nào là đủ.”

 

Hắn dừng tiếp: “Ông nội, ông nhường nhịn họ một phần vì con, ông sợ nếu cho họ chút lợi ích, họ sẽ hại con. Dù ông cảnh cáo, họ vẫn sẽ tìm cách đối phó con. Để xoa dịu họ, ông cho họ quyền lực và tiền bạc, nhờ mà họ mới thể vững ở thành phố chỉ trong vài năm, thậm chí còn ngày càng lớn mạnh.

 

ông nội, những vĩnh viễn thỏa mãn. Ông càng cho, họ càng nhiều hơn. Dù ông nhường cả nhà họ Cung cho họ, họ vẫn sẽ tìm cách loại bỏ ông và cháu để chiếm trọn thứ.”

 

Cung lão gia : “Ông tham vọng và lòng tham của họ, nhưng ông lo… khi ông mất, họ là những m.á.u mủ duy nhất của con.”

 

“Con thà loại luôn hại . Họ xem con là ruột thịt, tại con xem họ là nhà chứ?” Giọng Cung Thiên Hạo lạnh băng. Sau đó giọng dịu : “Vả , ông nội, ông sẽ hết.”

 

Cung lão gia nghĩ ngợi thở dài: “Thôi , Tiểu Hạo trưởng thành , chuyện giao cho con xử lý.” Ông thể che chở họ hàng mãi : “ Tiểu Hạo, con hứa với ông là sẽ đặt an của lên hàng đầu, ?” Cung lão gia lo lắng. “Bao năm nay ông trao quá nhiều quyền lực cho họ, động bọn họ sẽ dễ dàng, ông sợ họ nổi điên hại con.”

 

Cung Thiên Hạo gật đầu: “Ông nội yên tâm, con sẽ . Hơn nữa, quyền lực và tiền bạc đó đều là ông cho họ, con chỉ ông thu thôi. Không nhà họ Cung chống lưng, họ thể gì. Ông nội, vì chúng quá với họ nên bây giờ họ mới trơ trẽn như .”

 

Cung lão gia gật đầu: “Tiểu Hạo, con đúng. Được , ông sẽ chuyển đến thôn Đào Nguyên. Ông cũng xem phong cảnh nơi đó, nếm thử món ăn của mà cháu nhắc đến, ông mong chờ.”

 

Cung Thiên Hạo thở phào, mỉm : “Ông nội, ông sẽ thất vọng . Ông sẽ nghỉ ngơi thật , con sẽ đến thăm ông bất cứ khi nào thời gian.”

 

“Vậy thì, Tiểu Hạo, con cẩn thận ở thành phố một , ?”

 

“Vâng, con , ông nội!” Cung Thiên Hạo đáp.

Tửu Lâu Của Dạ

 

 

 

Loading...