KHÓC LỪA THẾ TỬ, BẠC ĐẦY TAY - 7
Cập nhật lúc: 2026-05-03 08:28:04
Lượt xem: 161
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tựa như sắp ăn tươi nuốt sống đến nơi.
Sau hôm đó, Yến Hành thị vệ áp giải rời .
Tiếng gọi tên vẫn vọng lâu trong hành lang, mãi đến khi thấy nữa.
Ta nguyên tại chỗ, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Trần Giản khẽ đặt tay lên vai , giọng trầm :
“Không .”
Ta gật đầu, nhưng tim vẫn đập loạn.
Đêm đó, gần như ngủ.
Hễ nhắm mắt , mắt liền hiện lên ánh đỏ ngầu của Yến Hành, giống như dã thú cướp mất thứ duy nhất thuộc về .
Ta chợt nhận — ở thêm một ngày nào, đều là thêm một ngày nguy hiểm.
Ngày hôm , trong Yến vương phủ rộ lên tin tức.
Yến Hành Yến vương phi đ.á.n.h một cái tát giữa chính sảnh, cấm túc.
Lương Âm đến ngất xỉu.
Quan hệ hai nhà vốn định xong hôn sự, trong nháy mắt trở nên lúng túng.
Cả phủ rối như tơ vò.
Không ai còn tâm trí để ý tới .
Ta nhân lúc , lặng lẽ trở về viện.
Đóng cửa.
Đào tường.
Đem bộ bạc đổi thành ngân phiếu.
Kim Vương Bát gói kỹ, đặt rương, dùng vải lót từng lớp.
Ta thứ chậm, cẩn thận.
Không vì luyến tiếc.
Mà vì — đây là cuối cùng còn ở nơi .
Đêm thứ hai, Yến vương phi sai gọi tới.
Bà lâu, ánh mắt phức tạp hiếm thấy.
“Bảo Châu,” bà , “ngươi .”
Ta khựng .
“Ngươi sai,” bà thở dài, “chỉ là… ở nữa, sớm muộn cũng xảy chuyện.”
Bà đẩy về phía một xấp ngân phiếu, giọng khàn khàn:
“Đây là phần hứa.”
Ta quỳ xuống, dập đầu thật sâu.
Không cảm ơn.
Bởi vì giữa và bà, vốn chỉ là một cuộc giao dịch.
Đêm đó, thu dọn xong thứ.
Ngoài trời trăng, chỉ gió thổi qua mái ngói.
Ta cửa viện, đầu Yến vương phủ cuối.
Không lưu luyến.
Chỉ cảm thấy… nhẹ nhõm.
Ba ngày , rời kinh thành.
Theo chân Trần Giản đến Vĩnh Xuyên.
Ta rời khỏi, kinh thành liền nhốn nháo cả lên.
Tại một lâu trong kinh, tiểu thư đích nữ của phủ Thượng thư – vốn nổi tiếng đoan trang, thanh nhã – uống ngụm , lập tức phun hết .
“Vậy cái cô Phỉ Bảo Châu đó, bám riết lấy Yến Hành vì yêu đương gì, mà chỉ vì ba ngàn lượng bạc thôi ?”
Có điềm đạm sửa :
“Ước chừng là một vạn ba ngàn lượng bạc, thêm một con Kim Vương Bát bằng vàng ròng trị giá năm trăm lượng nữa.
Lương Âm cô lừa cho sáu ngàn lượng, tức đến ngất xỉu tại chỗ.”
Các tiểu thư khác xôn xao:
“Trời ơi, đúng là ăn phát đạt! Phụ ba năm còn chẳng kiếm từng !
Yến Hành chắc tức đến phát điên! Tưởng nàng yêu đến c.h.ế.t sống , hóa là yêu bạc trắng hơn cả mạng !”
Có gõ bàn, như kết luận:
“Không điên mới lạ! Trước còn ầm ĩ đòi đính hôn với Lương Âm, bây giờ cưới nữa, nhất định đòi lấy Phỉ Bảo Châu, bảo rằng yêu nàng !
Yến vương phi tức quá, tát cho một trận đến nỗi rách da tóe m.á.u, giờ liệt giường dậy nổi đấy.”
“ mà… bây giờ Phỉ Bảo Châu là vị hôn thê của Trần Giản mà? Chuyện định như đinh đóng cột, là công t.ử của họ Trần ở Vĩnh Xuyên, Yến Hành chẳng lẽ cướp đoạt giữa ban ngày?”
Cả lâu bỗng im bặt.
Ngày thứ ba khi rời kinh thành.
Phong cảnh dọc đường như tranh vẽ, núi sông hữu tình.
Ta trong xe ngựa, vén màn lên ngó khắp nơi, mắt cứ dán lấy cảnh vật bên ngoài.
Trần Giản thẳng lưng một bên, tay cầm sách, ánh mắt dừng , khẽ mỉm .
Ta buông màn, ghé sang bên , hiếu kỳ hỏi:
“Vĩnh Xuyên là nơi như thế nào ?”
Trần Giản đặt sách xuống, trầm ngâm chốc lát:
“Không quá , cũng chẳng quá tệ. chỉ cần nàng từng đến đó, nhất định sẽ thích.”
Ta bật :
“Chàng như .”
Đột nhiên, xe ngựa ai đó ép dừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khoc-lua-the-tu-bac-day-tay/7.html.]
Thân thể mất đà ngã về phía .
May mà bám Trần Giản, nếu chắc đầu gõ một cú trời giáng.
Ngoài xe ngựa, giọng Yến Hành vang lên, khí thế hừng hực:
“Phỉ Bảo Châu, ngươi đây cho !”
Ta im lặng đáp.
Yến Hành vẫn tiếp tục hét:
“Phỉ Bảo Châu, đừng giả c.h.ế.t, ngươi ở trong đó! Mau đây! Không , đập nát cái xe bây giờ!”
Ta vén rèm xe, trừng mắt:
“Ngươi rốt cuộc gì?”
Yến Hành cưỡi bạch mã, y phục phủ đầy bụi, quầng mắt đen kịt, sắc mặt tái nhợt như mới khỏi trọng bệnh.
Ta còn thấy cả vết m.á.u lờ mờ thấm qua vai áo .
Thấy , vẻ mặt sáng bừng, tay nắm dây cương cũng run lên.
“Phỉ Bảo Châu, ngươi chẳng thích tiền ? Vậy thì lấy . Ta là thế t.ử của Yến vương phủ, tương lai sẽ là Yến vương.
Chỉ cần ngươi chịu gả, bộ Yến vương phủ chính là sính lễ của ngươi.
Ta đảm bảo, tuyệt đối thua kém Trần Giản.”
Ta trừng lớn mắt, chỉ tay trán :
“Yến Hành, ngươi ngã hỏng đầu ?”
Kỳ lạ là, nổi giận.
Ngược , còn mím môi, sắc mặt đỏ bừng.
Hắn c.ắ.n môi, như hạ quyết tâm lớn lao.
“Ta điên. Ta rõ đang gì, những lời đều là thật lòng.
Phỉ Bảo Châu, nghĩ thông . Người thích là ngươi.
Chính là thích . Những ngày ngươi rời , nhớ ngươi, cho nên đến đây.”
Ánh mắt , thấp thoáng một vẻ cầu khẩn hiếm thấy.
“Phỉ Bảo Châu, theo về .”
Ta suýt nữa hù c.h.ế.t.
Ba ngày , còn dọa ăn tươi nuốt sống .
Giờ thì bảo thích ?
Chẳng lẽ hôm đó Yến vương phi cho đè xuống, đè luôn cả trí nhớ của hỏng ?
Ta ngơ ngác hiểu nổi.
Yến Hành hạ thấp giọng, mềm mỏng hẳn :
“Phỉ Bảo Châu, ngươi thích Kim Vương Bát ? Ta cho đúc thêm nhiều cái.
Ngươi gà gáy, sẽ cho đúc loại gáy; ch.ó sủa, cũng cho loại sủa.”
như Lương Âm .
Ta là một kẻ bán hoa l.ừ.a đ.ả.o.
Khóc lóc kể khổ để mua hoa.
Vì vài đồng tiền, phụ sắp lao lực c.h.ế.t, mẫu bệnh nặng sắp c.h.ế.t, cả nhà sắp c.h.ế.t đói.
Nói dối chớp mắt.
Còn cha sống c.h.ế.t , đói khát thế nào, thật lòng .
Chuyện bảy tuổi, đều chẳng nhớ gì.
Mấy năm trôi dạt, từng lừa , cũng từng lừa.
Ta từng ở trong căn lều rách nát, gió thổi như d.a.o cắt.
Cắn miếng bánh bao nguội lạnh, cứng như đá.
trong đầu, vẫn hiện lên khung cảnh từng thấy ban ngày.
Một tòa phủ nguy nga tráng lệ, phồn hoa sa hoa đến lóa mắt.
Ta tường đỏ cao vời vợi, ngẩng đầu bầu trời xanh ngắt.
Nắng ch.ói chang khiến chảy nước mắt.
Từ ngày , – Phỉ Bảo Châu – âm thầm thề với lòng.
Ta sống cảnh nhà cửa.
Không c.ắ.n mãi bánh bao lạnh cứng.
Ta kiếm thật nhiều bạc, thật nhiều.
Vì bạc mà Yến vương phi hứa, thể thứ.
Mà bây giờ, những lời Yến Hành thật thành khẩn, cũng nồng nhiệt.
Ta lý do để từ chối.
Thiên hạ , ai mà chê bạc nhiều?
, kiên định lắc đầu.
“Ta .”
Ánh mắt Yến Hành thoáng chốc tan tất cả dịu dàng, bằng giá lạnh vô tận.
Không khí lập tức trở nên nặng nề.
“Tại ?”
Hắn chớp, sắc mặt cứng ngắc.
Gió nhẹ lướt qua tán cây, mát rượi.
Ta ngẩng đầu trời.
Bầu trời vẫn xanh như cũ, trong trẻo và bình yên.
“Bởi vì…” – cong môi ranh mãnh – “ hình như… cũng yêu tiền đến thế.”
HẾT.