Khoảnh Khắc Xuân Đẹp Nhất - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-12-31 14:31:14
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tra hỏi, một chưởng quỹ nhanh chóng thừa nhận ông nhận tiền của Thẩm cô nương để thêu dệt lời dối. 

Ngay đó, tìm thấy những trâm cài và hoa tai vàng ngọc cho là mất trộm tại Thẩm phủ. 

Chúng chẳng hề mất , chỉ là giấu mà thôi.

Thẩm Phương Nhược liên tục cầu xin, tiếc lôi cả cha bệnh tật của bình phong. 

Sau khi Thẩm đại nhân giáng chức thì lâm bệnh liệt giường, dáng vẻ vô cùng đáng thương. 

Trong Thẩm phủ hôm nay chỉ nàng tới dự. Đệ còn nhỏ tuổi, hiểu sự đời. 

Hành vi của Thẩm Phương Nhược chỉ liên lụy đến Thẩm gia, mà còn ảnh hưởng đến cả Giang gia mới định .

Ta ngơ ngác cảnh tượng hỗn loạn trong yến tiệc, lòng ngổn ngang trăm mối. Hóa thủy kính thật sự chỗ huyền diệu.

*

Giang Nguyên Cẩn nhanh ch.óng đưa về kinh thành. 

Cho đến tận lúc sắp , Giang Du vẫn tài nào tin nổi.

"Muội thực sự thành với biểu ?"

"Đúng vậy."

"Xuân Đào, hồ đồ ? Hắn chỉ tùy tiện một câu đùa cợt, mà cũng tin?"

"Dù cũng hơn sự chê bai hết đến khác của ."

"Xuân Đào ngoan, . Tình cảm giữa chúng dễ gì trở nên xa cách như ? Nếu vui, cứ việc đ.á.n.h vài cái như lúc nhỏ, chuyện hôn sự thể nói với phụ ."

"Vậy còn Thẩm Phương Nhược thì ?"

Giang Du gượng gạo: "Nàng gây rắc rối lớn như , hôn sự chắc chắn hủy bỏ thôi."

"Giang Du, khinh dáng vẻ gió chiều nào nghiêng chiều ấy của ."

Ta lách qua y, vén váy bước lên xe ngựa. Giang Du cam lòng đuổi theo: "Giang gia nuôi mười năm, chút tình nghĩa cũng màng tới ?"

Ta còn kịp mở miệng trả lời, từ trong xe ngựa, Giang Nguyên Cẩn vén rèm lên.

"Giang Du, thúc phụ từng cho lý do vì Xuân Đào mắc bệnh về đầu óc ?"

"Cái gì...?"

Ánh mắt Giang Nguyên Cẩn trở nên lạnh lẽo: "Đừng là mười năm, cho dù là nuôi nàng hai mươi năm, ba mươi năm, thì đó cũng là lẽ đương nhiên."

*

Xe ngựa dần xa, nhưng Giang Du vẫn chôn chân tại đó, hề nhúc nhích. Tin tức khiến y đả kích nặng nề. 

Những chuyện , Giang Hùng Kiệt vẫn luôn cố ý che giấu. đối với Giang Nguyên Cẩn, điều tra cho rõ ràng thì chẳng gì khó khăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khoanh-khac-xuan-dep-nhat/chuong-7.html.]

Ta tò mò hỏi: "Sao ngài đưa Giang Du cùng?"

"Đưa y gì?"

"Chẳng chuyến ngài xuống phía Nam là để đưa về kinh thành lập công danh sự nghiệp ?"

Giang Nguyên Cẩn phì : "Với đầu óc của y, lên tới kinh thành đầy nửa tháng tính kế cho đến c.h.ế.t ."

Sao ngay cả khi nhạo cũng đến nhường cơ chứ. Ta ngượng ngùng dời tầm mắt: "Cảm ơn ngài ngày hôm đó cứu ."

"Là cảm ơn nàng mới đúng, Xuân Đào."

"Cảm ơn ... Chuyện gì?"

"Cảm ơn nàng câu bằng lòng, để mất mặt đám đông, vô cùng cảm kích. Nếu , tin truyền về kinh thành, chẳng đám đồng liêu sẽ nhạo đến mức nào nữa."

Bỗng nhiên, Giang Nguyên Cẩn nheo nheo mắt.

"Xuân Đào, thực nàng thông minh. Nàng nhận từ lúc nào ?"

"Ta chẳng tài cán gì nổi bật, nhan sắc cũng chỉ tầm thường, đại nhân lý nào cưới thê tử, chắc hẳn là chỗ cần dùng đến ."

Giang Nguyên Cẩn nàng bằng ánh mắt phức tạp một hồi lâu, rốt cuộc thở dài.

"Xuân Đào Xuân Đào, nàng nên tự tin một chút. Đúng là trúng tài vẽ tranh của nàng, nàng giúp một tay, nhưng kết luận nhan sắc tầm thường là từ thế?"

Hắn đưa tay , hư ảo phác họa theo đường nét đôi lông mày và làn mi của .

"Trông xinh thế bảo bản chỉ đến thế, thật là quá đáng quá ."

"Nếu về xinh , vẫn là đại nhân ngài hơn một bậc."

"Xuân Đào, lớn lên ở kinh thành, họa sư nào mà từng thấy qua? Nàng ngày hôm đó vì cứ nhất quyết tìm nàng vẽ tranh ?"

"Vì ?"

"Bởi vì từ đằng xa thấy nàng, từng cái cau mày nụ của nàng đều khiến cảm thấy vô cùng thuận mắt."

Ta ngẩn hồi lâu, hai gò má nóng bừng như chiếc bánh vừng mới lò. 

Nam nhân chốn kinh thành, ai nấy đều thẳng thắn như ? Thế nhưng, lúc này ánh mắt của Giang Nguyên Cẩn đặc biệt chân thành.

"Vậy nên, nàng theo kinh, phô diễn tài hoa của ?"

"Muốn!"

"Vậy thử... cùng kết thành phu thê?"

Hắn thu nụ , giọng điệu đầy vẻ nghiêm túc.

"Nếu nàng đồng ý, cũng chẳng thể ép buộc. Xuân Đào, nàng cứ là chính ."

Ta suy nghĩ hồi lâu, khẽ gật đầu.

 

Loading...