Khoảnh Khắc Xuân Đẹp Nhất - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-12-31 14:29:44
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông ghét , thể nhận điều đó.

Lúc này ông chẳng quan tâm ai mới là kẻ trộm thật sự. Ông chỉ hận ông mất mặt bao nhiêu .

"Giang đại nhân, xin ngài minh xét! Nữ t.ử mang huyết thống Giang gia, chỉ là tạm thời thu dưỡng. Dù chúng tận tâm dạy bảo, nhưng nàng vẫn bỏ bản tính đê tiện trong xương tủy."

Giang Nguyên Cẩn trầm ngâm: "Nghe nàng ấy và Giang Du hôn ước?"

"Khụ... chuyện hôn ước, cũng định nhờ ngài chủ. Thuở đứa ngốc này hiểu chuyện, Xuân Đào mê hoặc, cứ nhất quyết đòi định với nàng . xem hiện giờ, Xuân Đào thực sự lương phối, kính xin Giang đại nhân hủy hôn ước."

"Được."

Giang Nguyên Cẩn dứt khoát đồng ý: "Hủy hôn, hủy hôn ngay bây giờ. Giang Du, ý ?"

Hôn ước hủy một cách đột ngột.

Giang Du ngẩn ngơ một lát mới quỳ xuống hành lễ: "Đa tạ biểu ca."

Đây thật sự là chuyện vui to lớn, Giang Nguyên Cẩn mặt, còn mối mai nào mà thành?

Thẩm Phương Nhược khẽ vuốt b.úi tóc, ngay ngắn, dáng vẻ cao ngạo.

Giang Du nhắc đến tên nàng , Giang Nguyên Cẩn hiểu ý, hỏi tâm ý Thẩm Phương Nhược. Nàng nửa đẩy nửa đưa gật đầu đồng ý, chuyện coi như định đoạt.

Quan khách đồng loạt khen ngợi: "Ta sớm thấy hai họ vô cùng xứng đôi."

"Tiểu công t.ử Giang gia nếu thực sự cưới Xuân Đào, đó mới là điều đáng tiếc."

"Chúc mừng Giang lão gia, chúc mừng Giang tiểu công t.ử."

"Tiếp theo, nên đến chuyện của Xuân Đào ."

Đột nhiên Giang Nguyên Cẩn lên tiếng.

Tim như nhảy lên cổ họng, sắp xử trí ? Hắn định gì? Giải đại lao, chờ ngày xét xử?

"Ta năm xưa Giang gia nợ phụ Xuân Đào một ân tình, vì báo ơn mới thu dưỡng Xuân Đào và định hôn ước, chuyện ?"

Giang Hùng Kiệt đáp: " chuyện đó, nhưng..."

Giang Nguyên Cẩn ngắt lời ông : " cứ thế giải trừ hôn ước, vứt bỏ nàng ấy, nhìn thế nào cũng thấy nhân nghĩa. Nếu để Thánh thượng , thể diện Giang gia còn để ?"

"Phải, , ngài chí ."

"Thế , chọn một cách vẹn cả đôi đường."

Giang Nguyên Cẩn vỗ nhẹ lên gối, giọng mang theo ý , bảo: "Ta cũng là Giang gia, để cưới nàng ."

*

Bầu khí xung quanh lặng ngắt như tờ.

Sự náo nhiệt giống như chỉ là ảo giác. Chẳng một ai kịp phản ứng.

Gió thổi tung bức màn lụa, để lộ một góc áo bào đỏ rực.

Cuối cùng cũng bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

"Giang... Giang đại nhân, ngài đang đùa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khoanh-khac-xuan-dep-nhat/chuong-6.html.]

Thẩm Phương Nhược lắp bắp hỏi.

"Nàng chính là Xuân Đào, là cô nhi cha , từ nhỏ đầu óc bình thường... Ngài nên lấy đại sự cả đời trò đùa như !"

Giang Nguyên Cẩn thèm đoái hoài đến nàng , sang hỏi :

"Xuân Đào, nàng nguyện gả cho chăng?"

Ta nghiến c.h.ặ.t răng, dứt khoát đáp: "Ta bằng lòng!"

"Cô nương xem, bằng lòng, Xuân Đào cũng bằng lòng, Thẩm cô nương chỉ là kẻ ngoài cuộc, tư cách gì mà ?"

Mọi xung quanh dám thở mạnh.

Lúc mọi người mới nhận , Giang Nguyên Cẩn khác hẳn với vị quyền thần uy nghiêm trong tưởng tượng.

Hắn phóng khoáng khéo léo đưa đẩy. 

Dẫu nắm trọng quyền trong tay, nhưng vẫn có khí chất của thuở thiếu niên. 

Hắn gì thì nấy, vốn ai thể đoán định .

Chỉ Thẩm Phương Nhược là vẫn cam lòng: " Giang đại nhân, Xuân Đào là kẻ trộm cắp cơ mà!"

"Ồ, suýt nữa thì quên mất."

Bỗng nhiên Giang Nguyên Cẩn dậy khỏi chỗ

Hắn dùng quạt xếp khẽ gạt tấm rèm che, để lộ gương mặt trong thủy kính.

"Túi tiền đó là đưa cho Xuân Đào. Nếu tin, cứ kỹ góc bên túi tiền, vẫn còn thêu tên của đấy

*

Mọi vội vàng tiến lên xem xét, quả nhiên là thật.

Giang Nguyên Cẩn bước tới, đích đỡ dậy.

"Trước khi đến Giang phủ, tình cờ gặp Xuân Đào đang vẽ tranh bên đường, nên bảo nàng vẽ cho một bức, đây chính là tiền thù lao trả cho nàng. Thẩm cô nương, cô nương hùng hồn khẳng định đây là tiền Xuân Đào từ việc cầm đồ. Vậy xin hỏi, là tiệm cầm đồ nào? Chưởng quỹ là ai? Mau gọi lão tới đây đối chất với ."

Thẩm Phương Nhược suy sụp ngã xuống ghế: "Có... lẽ là chưởng quỹ nhớ nhầm ."

"Nhớ nhầm , cứ mời ông tới đây hẵng ."

Thẩm Phương Nhược dám gọi tới.

 Nàng hoảng loạn : "Cũng thể là do nhớ nhầm, Giang đại nhân, để về tìm mấy món trang sức đó xem ."

"Không cần, cứ mời tới ngay bây giờ ."

Trên mặt Giang Nguyên Cẩn vẫn nở nụ như cũ, nhưng giống như mãnh thú đang c.ắ.n c.h.ặ.t con mồi buông.

"Có lẽ ngươi hiểu rõ về , hôm nay gặp chưởng quỹ thì nhất định gặp cho bằng . Ngay cả khi ông c.h.ế.t, cũng quật mộ lão lên mà hỏi."

Chẳng mấy chốc, thị vệ áp giải chưởng quỹ của tất cả các tiệm cầm đồ trong huyện tới. 

Sắc mặt Thẩm Phương Nhược càng thêm khó coi. 

Bởi lẽ với tốc độ , chứng tỏ ngay từ lúc nàng bắt đầu vu khống trộm đồ, Giang Nguyên Cẩn ngầm phái mời các vị chưởng quỹ .

 

Loading...