Khoảnh Khắc Xuân Đẹp Nhất - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-12-31 03:12:50
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chuyện chẳng quá đơn giản ?"

Thẩm Phương Nhược giật lấy bức họa, một nữa kỹ lưỡng đoan tường:

"Chắc chắn cô nương từng thấy qua bức tranh vẽ Giang Nguyên Cẩn ở đó, đó phác họa thôi."

" ," những xung quanh cũng phụ họa theo: "Đầu óc Xuân Đào vốn thông minh, từng thấy qua nhưng quên mất, chuyện cũng là thường tình."

Ta cãi bọn họ, đành về phía Giang Du: "Huynh cũng nghĩ như ?"

Giang Du hề nhạo , nhưng dưới ánh mắt của mọi người, y im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn lên tiếng:

"Xuân Đào, dối là ."

Trong phút chốc, cảm thấy thật vô vị.

"Thẩm Phương Nhược, trả bức họa cho , phải về."

"Sao nào? Cô nương còn giữ bức họa ư?"

"Đây là do vẽ, lẽ tự nhiên trả cho ."

Giữa lúc tranh chấp, bỗng nhiên một tiếng "xoẹt" vang lên. 

Tờ giấy vẽ mỏng manh xé thành hai nửa.

"Chậc, rách cũng , Giang đại nhân xưa nay vốn thanh cao, tuyệt đối sẽ cho phép kẻ nào dám lén lút cất giấu họa tượng của ngài ."

Giọng điệu của Thẩm Phương Nhược đầy vẻ chính khí lẫm liệt.

Ta chẳng lấy dũng khí, bèn lao tới ́t cho nàng một bạt tai.

Trong sảnh đường, cảnh tượng bỗng trở nên hỗn loạn. 

Tiếng thét ch.ói tai của Thẩm Phương Nhược tưởng chừng như lật tung cả mái nhà.

Ta chẳng buồn xem biểu cảm của Giang Du , cũng chẳng thèm liếc mắt bất kỳ ai trong họ, cứ thế dứt khoát lưng bỏ .

Ta trở về Giang phủ, nhưng chẳng về .

Ta thụp xuống một góc nơi đầu đường phố vắng, ôm mặt nức nở.

Tranh hỏng thể vẽ , nhưng tâm trạng khi đặt b.út lúc , vĩnh viễn chẳng thể tìm nữa.

Không phải ái mộ Giang Nguyên Cẩn mà trân quý bức họa

Ta còn từng nhìn thấy chân dung , chi đến chuyện ái mộ. 

Chỉ là, sự hiện diện của khiến nhận rằng: Có lẽ sẽ một ngày, kẻ khờ khạo như cũng thể bước khỏi trời nhỏ bé chật hẹp nơi Giang phủ, để quen nhiều hơn, chứng kiến nhiều sự đời hơn.

Ta sẽ còn quanh quẩn bên cạnh Giang Du nữa, cũng chẳng cần nhẫn nhục chịu đựng sự khinh khi cùng chán ghét của nhà họ Giang. Thế gian rộng lớn , thiếu gì những hơn bọn họ gấp bội phần.

Bức họa chính là biểu tượng cho niềm khát khao của đối với thế giới bên ngoài. Thế nhưng, Thẩm Phương Nhược nhẫn tâm xé nát nó. 

Điều còn khiến đau lòng hơn cả vạn mỗi khi Giang Du xua đuổi.

Bỗng nhiên ở đầu ngõ xuất hiện một nhóm quan sai. 

Bọn họ thấy , cứ thế tự nhiên trò chuyện với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khoanh-khac-xuan-dep-nhat/chuong-4.html.]

"Đại ca, dạo tình hình căng thẳng, có phải sắp chuyện gì xảy ?"

"Ngươi còn ? Giang đại nhân sắp đến huyện chúng ."

"Là vị Giang đại nhân nào?"

"Còn thể là ai nữa? Người ở kinh thành, chính là Giang Nguyên Cẩn đó."

Ta sững sờ trong thoáng chốc.

Giang Nguyên Cẩn sắp đến ?

*

Giang Nguyên Cẩn thật sự đã đến

gặp .

Lúc tới Giang phủ, nhốt trong viện, phép nửa bước. Giang gia để Giang Nguyên Cẩn thấy , bởi lẽ là một kẻ ngốc, sẽ nhục nhã Giang gia. Nên suốt nửa tháng trời, thậm chí chẳng hề thấy bóng dáng của Giang Nguyên Cẩn.

Hôm , Giang lão gia mở tiệc chiêu đãi Giang Nguyên Cẩn. Vừa khéo lúc trở về phủ thì quản gia chặn ngoài cửa.

"Khách quý sắp tới nơi , lão gia dặn cô nương hãy về muộn một chút, kẻo đụng mặt ."

Cánh cửa nặng nề đóng sầm mặt hề do dự. Chẳng còn cách nào khác, đành cõng giấy b.út lưng, tiếp tục phố dựng sạp vẽ tranh cho .

Ta vốn chẳng mấy tinh thông chuyện đèn sách, ca múa đàn hát càng một chút gì.

Chỉ việc họa tranh là vẫn có chút bản lĩnh.

Ta thường giúp khác vẽ tranh, chỉ thu chút bạc lẻ, đôi khi thậm chí còn chẳng lấy tiền. Dân chúng quanh đây thích tìm vẽ, bởi lẽ thể vẽ dáng vẻ những mà họ hằng mong nhớ.

Vừa mới trải xong tờ giấy Tuyên, bỗng một nam t.ử tiến đến mặt . Hắn vận y phục đỏ, đầu đội mũ màn.

"Nghe cái gì cô nương cũng vẽ được?"

Giọng trong trẻo, mang theo vẻ lười nhác. Có lẽ trong huyện .

Ta đáp: "Chỉ cần ngài miêu tả đại khái, đều thể vẽ ."

"Được, vẽ cho một bức."

"Ngài vẽ gì?"

"Vẽ . Người gương mặt dài, bên môi hai chòm râu chữ bát, mắt hẹp, ch.óp mũi nhọn…"

Ta chấm b.út mực, nương theo lời miêu tả, từng nét từng nét phác họa nên dáng hình.

"Đã xong ."

Nam t.ử đội mũ màn im lặng .

Người nọ khẽ gõ nhẹ chiếc quạt xếp từng nhịp một, tựa hồ đang trầm tư suy ngẫm.

Ta thấp thỏm hỏi: "Có giống ?"

"Không... giống."

 

Loading...